Thông điệp #GivingTuesday Của VOICE

43 năm sau chiến tranh, hơn ba triệu người Việt Nam đã bỏ nước ra đi, và được tái định cư tại các quốc gia tự do, dân chủ, trải qua bao gian khổ để làm lại cuộc đời. Họ trở thành dân biểu, thượng nghị sĩ, có rất nhiều luật sư, bác sĩ, kể cả triệu phú, tỷ phú… Có thể nói biến cố 75, trong đắng cay có ngọt bùi, và trong mắt nhiều người thì câu chuyện tỵ nạn tưởng như đã ở vào hồi kết thúc!

Nhưng không!

Vẫn còn những người đi tỵ nạn, trở thành vô tổ quốc, sống không giấy tờ tại các quốc gia tạm dung! Ở trong nước thì vẫn còn những người bị đảng Cộng Sản ngược đãi, tra tấn, giam cầm và buộc phải chạy trốn khỏi quê hương. Đắng cay hơn nữa là có những người bị cướp đi miếng ăn, biển độc cá chết, ngư dân đi bán rong; có những người bị cướp đi chỗ ở, đồng ruộng thành chung cư, nông dân thành tạp dịch…

Vâng, đó là câu chuyện của hàng ngàn đồng bào Việt Nam đang sống vất vưởng tại Thái Lan, câu chuyện mà VOICE không muốn thấy nhưng vẫn phải kể. Sau khi giúp cho hơn 3000 người Việt ở Phi Luật Tân được tái định cư. Thì từ năm 2014 đến nay, VOICE chỉ mới giúp được cho 108 đồng bào tại Thái Lan mà thôi! Công việc này ngày càng khó khăn, càng tốn kém. Chúng tôi dự trù sẽ giúp thêm 50 người nữa trong đợt này, nhưng tỷ lệ này thật quá nhỏ so với con số hơn 1000 người tỵ nạn được UNHCR công nhận. Họ cần sự giúp đỡ của quý bị, VOICE cũng cần sự giúp đỡ của quý vị. Chúng ta không thể giúp hết được, nhưng ít ra mình không thể để những người đã đợi 20 năm sẽ phải đợi thêm 20 năm nữa!

Hiện nay VOICE Canada đã được chính phủ Canada cho phép bảo trợ trực tiếp, với điều kiện là phải có 5 người đứng tên bảo lãnh cho 1 gia đình và phải…có tiền. Luật di trú Canada đòi hỏi phải ký quỹ $10,000 cho mỗi cá nhân, cộng với các chi phí khác khoảng $3000, tổng cộng là $13,000 cho mỗi người.

Thế nhưng tự do là vô giá. Những đứa bé lớn lên trong dân chủ là vô giá. Thay đổi cuộc sống của một người là vô giá.

Vậy nên, xin quý vị hãy giúp họ cùng chúng tôi.

* Dưới đây là hình ảnh của một số đồng bào đang tị nạn tại Thái Lan.

Hinh-anh-dong-bao-dang-ti-nan-tai-Thai-Lan_VIETNAM-VOICE

Hinh-anh-dong-bao-dang-ti-nan-tai-Thai-Lan_VIETNAM-VOICE

Hinh-anh-dong-bao-dang-ti-nan-tai-Thai-Lan_VIETNAM-VOICE

Hinh-anh-dong-bao-dang-ti-nan-tai-Thai-Lan_VIETNAM-VOICE

Hinh-anh-dong-bao-dang-ti-nan-tai-Thai-Lan_VIETNAM-VOICE

Hinh-anh-dong-bao-dang-ti-nan-tai-Thai-Lan_VIETNAM-VOICE

Hinh-anh-dong-bao-dang-ti-nan-tai-Thai-Lan_VIETNAM-VOICE

Hinh-anh-dong-bao-dang-ti-nan-tai-Thai-Lan_VIETNAM-VOICE

Hinh-anh-dong-bao-dang-ti-nan-tai-Thai-Lan_VIETNAM-VOICE

Hinh-anh-dong-bao-dang-ti-nan-tai-Thai-Lan_VIETNAM-VOICE

Hinh-anh-dong-bao-dang-ti-nan-tai-Thai-Lan_VIETNAM-VOICE

Hinh-anh-dong-bao-dang-ti-nan-tai-Thai-Lan_VIETNAM-VOICE

Hinh-anh-dong-bao-dang-ti-nan-tai-Thai-Lan_VIETNAM-VOICE

Hinh-anh-dong-bao-dang-ti-nan-tai-Thai-Lan_VIETNAM-VOICE

Hinh-anh-dong-bao-dang-ti-nan-tai-Thai-Lan_VIETNAM-VOICE

Hinh-anh-dong-bao-dang-ti-nan-tai-Thai-Lan_VIETNAM-VOICE

Hinh-anh-dong-bao-dang-ti-nan-tai-Thai-Lan_VIETNAM-VOICE

Hinh-anh-dong-bao-dang-ti-nan-tai-Thai-Lan_VIETNAM-VOICE

Hinh-anh-dong-bao-dang-ti-nan-tai-Thai-Lan_VIETNAM-VOICE

Hinh-anh-dong-bao-dang-ti-nan-tai-Thai-Lan_VIETNAM-VOICE

Hinh-anh-dong-bao-dang-ti-nan-tai-Thai-Lan_VIETNAM-VOICE

Hinh-anh-dong-bao-dang-ti-nan-tai-Thai-Lan_VIETNAM-VOICE

Hinh-anh-dong-bao-dang-ti-nan-tai-Thai-Lan_VIETNAM-VOICE

Hinh-anh-dong-bao-dang-ti-nan-tai-Thai-Lan_VIETNAM-VOICE

Hinh-anh-dong-bao-dang-ti-nan-tai-Thai-Lan_VIETNAM-VOICE

Hinh-anh-dong-bao-dang-ti-nan-tai-Thai-Lan_VIETNAM-VOICE

Hinh-anh-dong-bao-dang-ti-nan-tai-Thai-Lan_VIETNAM-VOICE

Hinh-anh-dong-bao-dang-ti-nan-tai-Thai-Lan_VIETNAM-VOICE

Hinh-anh-dong-bao-dang-ti-nan-tai-Thai-Lan_VIETNAM-VOICE

Hinh-anh-dong-bao-dang-ti-nan-tai-Thai-Lan_VIETNAM-VOICE

Hinh-anh-dong-bao-dang-ti-nan-tai-Thai-Lan_VIETNAM-VOICE

Hinh-anh-dong-bao-dang-ti-nan-tai-Thai-Lan_VIETNAM-VOICE

Hinh-anh-dong-bao-dang-ti-nan-tai-Thai-Lan_VIETNAM-VOICE

Hinh-anh-dong-bao-dang-ti-nan-tai-Thai-Lan_VIETNAM-VOICE