Trần Mỹ Lan – Humans of VOICE

Chị Trần Mỹ Lan, là Thạc sĩ ngành Kinh tế Quốc tế, Trường Đại học Aalborg, hiện nay đang là tình nguyện viên của VOICE tại Đan Mạch. Chị Lan sinh ra và lớn lên ở Việt Nam, đã từng có 5 năm làm việc ở Hà Nội trước khi qua Đan Mạch để du học. Trong gia đình, chị là mẹ của 3 cô con gái. Chồng chị, anh Nguyễn Công Huân là người quản lý trang báo online Dân Luận (www.danluan.org).

Xin mời các bạn đọc những dòng tâm sự dưới đây của chị.

HumansOfVOICE-Tran-My-Lan-Dan_mach-VIETNAM-VOICE

Mình là tình nguyện viên của VOICE tại Đan mạch. Hiện tại, mình đang làm việc chung với một số anh chị em ở đây để kết hợp với các hội đoàn người Việt tổ chức các sự kiện cho VOICE, cũng như sắp xếp các cuộc gặp gỡ cho VOICE với chính giới và các tổ chức xã hội dân sự của Đan Mạch, mục đích là để vận động cho nhân quyền và sự phát triển xã hội dân sự tại Việt Nam.

Mình có may mắn được quen biết một số các nhà hoạt động xã hội trong và ngoài nước, như anh Trịnh Hội và đặc biệt là một số bạn trẻ trong nước đã và đang là thực tập sinh của VOICE. Qua các bạn, mình được biết tới các hoạt động và mục tiêu mà VOICE đang theo đuổi. Mình rất thương mến sự dấn thân của các bạn trẻ làm việc tại VOICE và khâm phục những công việc các bạn và VOICE đã và đang làm trong nhiều năm qua. Bởi vậy, mình muốn góp một bàn tay cùng các bạn mỗi khi có dịp.

Hè năm 2018 khi VOICE ra mắt bộ phim tài liệu ngắn Mẹ Vắng Nhà – về blogger Mẹ Nấm – Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, lúc đó đang chịu án tù 10 năm, mình và một người bạn cùng thành phố đã rất muốn mang bộ phim này chiếu tại Đan Mạch, không chỉ tới cho bà con đồng hương mà còn cho người Đan Mạch thấy được câu chuyện về các tù nhân lương tâm ở Việt nam. Lần đó Đan Mạch, một quốc gia nhỏ bé ở vùng Bắc Âu này, đã tổ chức chiếu phim được tại 4 thành phố lớn nhất: Aalborg, Aarhus, Odense và Copenhagen.

Riêng ở Aalborg nơi mình sống, bọn mình có hai buổi chiếu, một buổi cho bà con đồng hương và một buổi ở trụ sở của Amnesty Aalborg cho các bạn người Đan Mạch quan tâm. Đây sẽ là một kỷ niệm khó quên của mình, bởi là lần đầu tiên mình tham gia tổ chức sự kiện góp phần lên tiếng về tình trạng nhân quyền tại Việt nam. Bộ phim thực sự gây được sự xúc động cho người xem, và đã tạo được sự quan tâm của cả người Việt lẫn người Đan Mạch về vấn đề này. Từ sự kiện này, VOICE cũng nhận được thêm nhiều những tình cảm thương mến từ Đan Mạch.

Sống ở Đan Mạch một thời gian, mình quan sát thấy người dân Đan Mạch rất quan tâm tới chính trị xã hội, không chỉ những vấn đề ở đất nước họ mà cả những vấn đề nóng trên thế giới. Hoạt động xã hội dân sự ở đây cũng rất phong phú. Đan Mạch được cho là thiên đường của các hội đoàn. Một đất nước nhỏ chỉ có hơn 5 triệu dân mà họ có tới hơn 101 ngàn hội đoàn hoạt động độc lập và tự nguyện. Các hội đoàn có mặt rộng rãi ở mọi lĩnh vực, từ văn hóa, nghệ thuật, giải trí, tới thể thao, sức khỏe, y tế, thiên nhiên, môi trường, nghiên cứu, giáo dục, chính trị, xã hội… Người dân tham gia sinh hoạt ở các hội đoàn theo đúng sở trường, sở thích cá nhân. Thông qua các hội đoàn, mọi người tham gia thảo luận, lên tiếng tranh đấu cho các lĩnh vực mà hội đoàn của mình hoạt động, từ đó tạo ra mối quan tâm chung cho toàn xã hội khi có vấn đề ở bất cứ lĩnh vực nào.

Ở Việt Nam từ trước tới nay, các hội đoàn được thành lập phải hoạt động theo chủ chương của nhà nước. Bởi vậy có sự hạn chế về tiếng nói đa chiều cho các vấn đề tồn tại trong xã hội. Người dân hầu như không có mấy ảnh hưởng tới các chính sách công. Tuy nhiên những năm gần đây có thể thấy phong trào xã hội dân sự trong nước bắt đầu được nhen nhóm. Đã có một số nhóm xã hội dân sự ra đời như các nhóm phản đối đường lưỡi bò của Trung Quốc ở biển Đông, phản đối dự án Boxit ở Tây nguyên, phản đối Dự Luật Đặc khu, phản đối việc chặt cây xanh, phản đối Dự Luật An ninh mạng, hay các nhóm thiện nguyện giúp người dân ở các vùng bị ảnh hưởng bởi thảm họa Formosa… Những người tham gia hoạt động dân sự trái với chủ trương của nhà nước thường bị qui chụp là phản động. Do thiếu những kỹ năng hoạt động xã hội dân sự, có nhiều người chưa biết cách liên kết, tự bảo về quyền lợi chính đáng của mình trước những cáo buộc sai trái của chính quyền. Bởi vậy, các chương trình đào tạo của VOICE cho các bạn trẻ thực sự rất có ý nghĩa với phong trào phát triển xã hội dân sự ở Việt Nam.

Quan sát VOICE trong một thời gian dài, quen biết rồi làm việc với các bạn nhân viên của VOICE, mình thực sự tin tưởng vào con đường VOICE đang chọn. Các bạn nhân viên và thực tập sinh của VOICE không chỉ trẻ trung, năng động, giỏi giang mà còn đầy nhiệt huyết với đất nước. Việc anh Trịnh Hội rời cương vị Giám đốc Điều hành của VOICE trong thời gian tới, theo mình, ít nhiều cũng có hưởng tới VOICE bởi những đóng góp, nỗ lực của anh trong những năm qua không thế nào sánh hết. Nhưng với một đội ngũ nhân viên trẻ và chuyên nghiệp của VOICE như hiện nay, mình tin rằng các bạn sẽ còn vượt xa, bất kể ai sẽ là người kế nhiệm.

Lời cuối cùng, mình xin cám ơn VOICE đã cho mình cơ hội được trải lòng về những trăn trở với đất nước. Cũng như bất kỳ một người dân Việt nam nào, dù sống ở bất kỳ nơi đâu, lòng mình luôn hướng về quê hương và mong muốn được nhìn thấy một Việt Nam phồn thịnh, có nhân quyền và dân chủ. Cám ơn mọi người đã kiên nhẫn đọc hết những dòng tâm sự của mình.

#HumansOfVOICE

Tiểu ban Nhân quyền Úc hồi đáp các khuyến nghị của VOICE

Nhằm mục đích đóng góp vào buổi Đối thoại Nhân quyền Úc – Việt tổ chức vào tháng Tám năm 2018, Ông Trịnh Hội, Giám đốc Điều hành VOICE đã có buổi làm việc với Tiểu ban Nhân quyền Úc vào ngày 19 tháng Sáu cùng năm. Tại đây, ông Trịnh Hội đã trình bày một số khuyến nghị gửi đến Bộ Ngoại giao và Thương mại nước Úc để cải thiện tình hình nhân quyền tại Việt Nam.

Dưới đây là bức thư hồi đáp của Tiểu ban Nhân quyền Úc gửi đến ông Trịnh Hội nhằm cung cấp cho VOICE những kết quả đã đạt được liên quan đến các khuyến nghị mà người đại diện của VOICE đã nêu ra.

Bức thư được Tiểu ban gửi vào ngày 19 tháng Mười Một năm 2018, nhưng vì một số lý do mà đến nay chúng tôi mới có thể lược dịch lá thư để hầu độc giả.

———

Kính gửi ông Trịnh Hội

Các Vấn Đề Nhân Quyền Tại Việt Nam

Tôi viết ra đây những gì liên quan đến lần hiện diện của ông trước Tiểu ban Nhân quyền vào ngày 19 tháng Sáu năm 2018. Tại cuộc họp đó, ông đã trình bày với Tiểu ban một số khuyến nghị nhằm cải thiện nhân quyền tại Việt Nam.

Tiểu ban đã viết thư cho Bộ trưởng Bộ Ngoại giao để nêu lên những lo ngại và các khuyến nghị của ông, và cũng để hỗ trợ cho Chính phủ Úc kêu gọi thả tù nhân lương tâm như ông đã đề cập.

Vào ngày 22 tháng 8 năm 2018, Bộ trưởng Ngoại giao lúc đó, Nghị sĩ Julie Bishop đã trả lời và tôi viết ra để cho ông biết về phản hồi này.

Bộ trưởng Bộ Ngoại giao lưu ý rằng Bộ Ngoại giao và Thương mại (DFAT) đã có ý kiến với đại diện của VOICE Australia vào ngày 18 tháng Sáu năm 2018 và VOICE Australia cũng tham gia vào buổi Tham vấn Xã hội Dân sự với DFAT vào ngày 17 tháng Bảy năm 2018 để chuẩn bị cho buổi Đối thoại Nhân quyền Úc – Việt.

Bộ trưởng Bộ Ngoại giao cam đoan với Tiểu ban rằng thường xuyên nêu ra với Chính phủ Việt Nam những lo ngại về quyền con người bao gồm quấy rối và giam giữ các nhà hoạt động nhân quyền và tù nhân lương tâm. Và DFAT đã được biết về các trường hợp tù nhân ưu tiên mà ông đề cập đến trong buổi họp với Tiểu ban, cũng như các trường hợp người bảo vệ nhân quyền khác tại Việt Nam.

Bộ trưởng Bộ Ngoại giao đã yêu cầu nêu lên những trường hợp này tại Đối thoại Nhân quyền năm nay, nơi mà pháp quyền, tự do ngôn luận và hội họp, tác động của Luật An ninh mạng và vai trò quan trọng của các tổ chức xã hội dân sự đã được mang ra thảo luận. Bộ trưởng Bộ Ngoại giao cũng tuyên bố rằng Úc sẽ nêu lên những lo ngại về tình hình nhân quyền trong phiên Kiểm điểm Định kỳ Phổ quát (UPR) của Việt Nam vào tháng Một năm 2019.

Tôi muốn cảm ơn ông đã giúp cho Tiểu ban Nhân quyền chú ý đến những vấn đề này. Vui lòng liên hệ với Ban thư ký theo số 02 6277 4306 nếu ông có bất kỳ câu hỏi nào hoặc yêu cầu thêm thông tin.

Trân trọng

Chủ tịch Tiểu ban Nhân quyền, Nghị sĩ Kevin Andrew

Correspondence-to-MrTrinh-Hoi_VIETNAM-VOICE
Xem đầy đủ thư hồi đáp của Tiểu ban Nhân quyền Úc tại đây.

 

VOICE đã làm được gì trong hai năm 2017, 2018

Hãy xem những hình ảnh dưới đây để biết một số điểm nhấn của những gì chúng tôi đạt được trong hai năm qua, từ bốn hoạt động chính: Đào tạo, Xã hội dân sự, Vận động và Tị nạn.

Kết quả này có được không chỉ bởi những nỗ lực của các thành viên VOICE mà còn bởi sự giúp đỡ rộng rãi của các tình nguyện viên, tổ chức liên kết, tổ chức đối tác và đặc biệt là của những người ủng hộ nhiệt tình tại Việt Nam và trên khắp thế giới.

Xin gửi lời tri ân sâu sắc đến tất cả quý vị và các bạn, những người đã cùng chúng tôi làm nên thành công này!

PS: Hãy cho chúng tôi biết hoạt động nào mà bạn muốn tham gia cùng VOICE?

(Nguồn ảnh bìa: Voyagevietnam)

Bao-Cao-VOICE-2017-2018_VIETNAM-VOICE-1

Bao-Cao-VOICE-2017-2018_VIETNAM-VOICE-2

Bao-Cao-VOICE-2017-2018_VIETNAM-VOICE-3

Bao-Cao-VOICE-2017-2018_VIETNAM-VOICE-4

Bao-Cao-VOICE-2017-2018_VIETNAM-VOICE-5

VOICE vận động nhân quyền tại UPR 2019

Universal Periodic Review (UPR) là cơ chế Kiểm điểm Định kỳ Phổ quát về nhân quyền. Cứ bốn năm một lần, mọi quốc gia thành viên của Liên Hiệp Quốc (LHQ) sẽ gửi báo cáo và đối thoại về tình hình thực thi nhân quyền trước Hội đồng Nhân quyền LHQ tại Geneva (Thuỵ Sĩ).

Kỳ kiểm điểm lần thứ 3 của Việt Nam sẽ diễn ra vào ngày 22/01/2019. Nhằm cung cấp thêm thông tin về tình hình nhân quyền tại Việt Nam, VOICE sẽ tham gia Hội nghị Tiền Kiểm điểm UPR lần thứ 32 (Pre-sessions of 32nd The Universal Periodic Review) tại Geneva, Thuỵ Sĩ (11-14/12/2018). Đây là hội nghị dành cho các tổ chức xã hội dân sự và các cơ quan nhân quyền quốc gia trình bày vấn đề nhân quyền và gửi các khuyến nghị mà họ muốn các phái đoàn ngoại giao khác nêu ra cho quốc gia được kiểm điểm.

VOICE-van-dong-UPR2019-VietnamUPR2019-Vietnam-VOICE

Đại diện của VOICE sẽ trình bày về tình hình nhân quyền Việt Nam vào ngày 12/12/2018. Hội nghị chào đón tất cả các bên quan tâm như báo chí, tổ chức phi chính phủ, phái đoàn ngoại giao các nước bao gồm cả phái đoán của Việt Nam đến tham dự.

Bên lề sự kiện, phim tài liệu Mẹ Vắng Nhà cũng sẽ được trình chiếu vào lúc 15.00 (tức 21.00 Việt Nam) tại phòng XXV, trụ sở Liên Hiệp Quốc tại Geneva, Thụy Sĩ. Tại đây, VOICE và các tổ chức xã hội dân sự khác sẽ trình bày cụ thể hơn và trao đổi về tình hình nhân quyền Việt Nam đến các bên liên quan.

Trước thực trạng vi phạm nhân quyền gia tăng tại Việt Nam, VOICE đưa ra những khuyến nghị liên quan đến cải cách luật pháp sao cho tương thích với các chuẩn mực quốc tế về nhân quyền mà Việt Nam đã cam kết. Đặc biệt, các khuyến nghị nhấn mạnh đến việc đòi hỏi chấm dứt tình trạng bắt bớ và giam giữ tuỳ tiện, đàn áp các nhà hoạt động ôn hoà, cũng như chấm dứt nạn kiểm soát tự do thông tin, tự do ngôn luận, cùng nhiều vi phạm nhân quyền nghiêm trọng khác tại Việt Nam.

Chúng tôi tin rằng với những khuyến nghị thẳng thắn đến từ cộng đồng quốc tế cùng những nỗ lực bền bỉ của các tổ chức xã hội dân sự trong và ngoài nước, Nhà nước Việt Nam sẽ phải thực hiện đúng nghĩa vụ tôn trọng, bảo vệ và bảo đảm Quyền con người.

#UPR
#VietnamUPR
#VietnamUPR2019

Co-Anna-Nguyen-Giam-doc_Chuong-Trinh-cua-VOICE-trong-chuyen-van-dong-nhan-quyen-tai-EU_Vietnam-VOICE
Cô Anna Nguyễn, Giám đốc Chương trình của VOICE trong chuyến vận động nhân quyền tại EU vừa qua.

Tham khảo:
Thông tin về hội nghị tiền kiểm điểm UPR lần thứ 32: https://www.upr-info.org/sites/default/files/pre-session32_concept_note_eng_finale.pdf
Chi tiết các khuyến nghị về nhân quyền Việt Nam: https://vietnamvoice.org/wp-content/uploads/2018/12/Vietnam-UPR-2019-Briefer.pdf

Vai trò của sự kết nối giữa trong nước và hải ngoại trong việc thúc đẩy phong trào dân chủ ở Việt Nam hiện nay

Vừa qua, với tư cách là thực tập sinh của VOICE, tôi có được cơ hội sang Úc để vận động nhân quyền cho Việt Nam. Cũng trong chuyến đi, tôi có cơ hội được gặp gỡ đông đảo cộng đồng người Việt tại các thành phố như Sydney, Melbourne, Brisbane, Adelaide và Perth.

Về mặt cá nhân, đây là một chuyến đi mang lại cho tôi nhiều trải nghiệm đáng nhớ.

Thứ nhất, lần đầu tiên tôi có cơ hội được đặt chân đến một đất nước dân chủ tự do, thấy được đời sống chính trị xã hội trong một quốc gia như vậy được vận hành như thế nào. Đối với các nhà hoạt động dân sự của Việt Nam như tôi thì trải nghiệm như vậy rất đáng quý. Nó giúp tôi hiểu rõ hơn về dân chủ, và qua đó có một cái nhìn rõ hơn về con đường đấu tranh cho dân chủ tự do ở Việt Nam.

Thứ hai, điều quan trọng hơn, chuyến đi giúp cho tôi hiểu hơn về cộng đồng người Việt hải ngoại. Trước đây, tôi có cái nhìn hơi e ngại về cộng đồng hải ngoại. Điều này có thể do nhiều lý do, tuy nhiên, dù lý do là gì, thì ngay sau khi gặp gỡ, những e ngại như vậy trong tôi không còn nữa. Tôi hiểu được tâm tư của cộng đồng và rất khâm phục họ. Sau bao nhiêu năm phải bỏ nước ra đi, vất vả mưu sinh trên xứ người, song cộng đồng vẫn luôn đau đáu với vận mệnh của đất nước. Và cũng chính từ đây, tôi thấy rằng, sự chia cắt giữa trong nước và hải ngoại hoàn toàn có thể vượt qua. Bởi vì hai điều: chúng ta cùng là người Việt, và chúng ta cùng quan tâm tương lai đất nước. Vì thế đối thoại sẽ giúp chúng ta vượt qua sự chia cắt này.

Trên cơ sở kinh nghiệm từ chuyến đi, tôi nhận thấy rằng để thúc đẩy phong trào đấu tranh dân chủ ở Việt Nam, cần có một sự kết nối mạnh hơn nữa giữa cộng đồng đấu tranh trong nước và hải ngoại, nhất là trong tình hình hiện nay.

VOICE Australia sinh nhật tròn 5 tuổi
Một buổi sinh hoạt cộng đồng của người Việt tại Úc do VOICE Australia tổ chức.

Tại Sao Kết Nối Là Cần Thiết?

Trước tiên, ta phải hiểu được những thách thức mà hiện nay phong trào đang phải đối mặt.

Về phía quốc tế, theo đánh giá của Freedom House cùng nhiều tổ chức khác, đang có một sự suy thoái về dân chủ, tự do trong hơn một thập kỉ qua. Các trụ cột của nền dân chủ tự do toàn cầu như Mỹ, Tây Âu đang gặp phải nhiều khó khăn nội bộ, và không còn tích cực ủng hộ dân chủ tự do trên toàn cầu như trước. Trong khi đó, các quốc gia độc tài như Trung Quốc, Nga ngày càng mạnh lên, trở nên gây hấn hơn cũng như hỗ trợ nhiều hơn cho các chế độ độc tài trên khắp thế giới, trong đó có Việt Nam.

Về phía nhà cầm quyền Việt Nam. Như chúng ta thấy, sau những xung đột phe phái, thì cuối cùng ông Nguyễn Phú Trọng chiến thắng. Đây là một người theo đường lối bảo thủ – cứng rắn, và không chấp nhận đối kháng. Thực tế cho thấy, tính từ năm 2015, tình trạng bóp nghẹt tự do, đánh đập và bắt bớ những người bất đồng chính kiến ngày càng gia tăng. Và với sự hợp nhất hai chức danh Tổng bí thư – Chủ tịch nước vào trong tay Nguyễn Phú Trọng, thì đây là một tín hiệu khác không tích cực cho phong trào.

Về phía chính phong trào đấu tranh dân chủ. Những ai tham gia đấu tranh ở Việt Nam đều biết rằng phong trào đấu tranh còn rất yếu. Dù đã có nhiều sự phát triển tích cực trong giai đoạn 2007 – 2016, song chưa đủ sức trở thành một lực lượng đối kháng thực sự với nhà cầm quyền Việt Nam. Từ năm 2015, với việc đàn áp gia tăng, hàng hoạt tổ chức hình thành trong giai đoạn trước đó bị tan rã, các thành viên người bị bắt, người ra nước ngoài, người thì lui vào hoạt động ngầm. Có thể nói rằng, phong trào đang trải qua bước lùi lớn, và sẽ cần nhiều năm để khôi phục trở lại giống như giai đoạn trước 2015, cũng như cần nhiều năm hơn nữa để phát triển thành một lực lượng đối kháng thực sự mà nhà cầm quyền không thể đàn áp được.

cac-quyen-dan-su-dang-ngay-cang-bị-that-chat-tai-Vietnam-trong-vong-3-nam-qua_VIETNAM-VOICE
Các quyền dân sự và chính trị đang ngày càng bị thắt chặt tại Việt Nam trong vòng 3 năm qua.

Với những thách thức như vậy, tại sao sự kết nối mạnh hơn nữa giữa cộng đồng trong nước và cộng đồng hải ngoại lại quan trọng, và có thể giúp thúc đẩy phong trào phát triển?

Trước tiên, đối với phong trào còn yếu như ở Việt Nam, thì sự tự do để phát triển là điều cực kì quan trọng. Trong thời gian gần đây, khi sự tự do đó dần mất đi, phong trào đi xuống thấy rõ. Và vì vậy, điều chúng ta cần làm là phải bảo vệ sự tự do đó. Và điều này chỉ có thể làm được thông qua các cơ chế bên ngoài, mà ở đây chính là áp lực từ các quốc gia Tây Phương.

Nhà cầm quyền Việt Nam nhận rất nhiều sự hỗ trợ về tiền bạc lẫn chính trị từ các quốc gia Tây Phương, và đi cùng với đó là các cam kết về nhân quyền. Tuy nhiên, do không có sự giám sát chặt chẽ cùng áp lực từ các quốc gia phương Tây, nên họ rảnh tay đàn áp phong trào trong nước bất chấp các cam kết của mình.

Mặc dù về tổng quan, sự quan tâm về nhân quyền của các quốc gia Phương Tây trong thời gian gần đây giảm đi như đã đề cập ở trên. Song nếu chúng ta tích cực vận động và biết cách vận động, thì có thể tạo ra những áp lực lớn lên nhà cầm quyền Việt Nam, buộc họ phải tôn trọng các cam kết. Và vì vậy khiến cho sự đàn áp trong nước được nới lỏng.

Kết Nối Bằng Đối Thoại

Điều này có thể thực hiện thông qua sự hợp tác của cộng đồng đấu tranh dân chủ trong nước với hải ngoại. Cộng đồng đấu tranh trong nước hiểu rõ những đàn áp mà họ đối mặt; tuy nhiên, do nhiều lý do, tiếng nói của họ không thể đến được với các quốc gia phương Tây. Trái lại, cộng đồng đấu tranh hải ngoại, dù có sự am hiểu hệ thống chính trị sở tại, cũng như có thể gây áp lực lên chính giới sở tại thông qua các cơ chế khác nhau trong đó có lá phiếu của mình, thì lại không phải là tiếng nói đến từ trong nước. Vì vậy mà cộng đồng đấu tranh hải ngoại và trong nước cần phải hợp tác với nhau, thông qua đó có thể gây áp lực hữu hiệu lên chính giới các nước sở tại, từ đó buộc nhà cầm quyền Việt Nam tuân thủ các cam kết về nhân quyền, khiến cho việc đàn áp được nới lỏng.

Sau khi không gian trong nước được nới lỏng, thì điều tiếp theo là phải tận dụng sự tự do đó để phát triển phong trào trong nước. Sự hỗ trợ của cộng đồng hải ngoại cho phong trào đấu tranh trong nước hiện tập trung nhiều vào hỗ trợ cho tù nhân lương tâm, cho các nhà hoạt động bị đánh,… Tuy những điều đó rất quan trọng, nhưng chỉ dừng lại ở khía cạnh phòng ngự.

VOICE Australia cùng mẹ tù nhân chính trị Đinh Nguyên Kha đi vận động cho nhân quyền Việt Nam
VOICE Australia cùng mẹ tù nhân lương tâm Đinh Nguyên Kha đi vận động cho nhân quyền Việt Nam tại văn phòng Human Rights Watch ở Úc vào năm 2017.

Những Việc Cần Làm

Để phát triển một phong trào, chúng ta cần hỗ trợ cho những dự án phát triển, cho việc đào tạo ra thế hệ các nhà hoạt động mới có thể hoạt động chuyên nghiệp hơn. Phong trào đấu tranh trong nước có nhiều hạn chế, mà một trong số đó là đa phần các nhà hoạt động không phải là những người được đào tạo bài bản cho việc hoạt động xã hội. Sự thiếu đào tạo ảnh hưởng đến chiều sâu và sự bền vững của phong trào.

Cảm nhận những ngày đầu thực tập tại Australia
Vũ Ngọc Hân, một học viên của VOICE được cộng đồng người Việt tại Úc hỗ trợ trong chuyến thực tập tại đây. Trong ảnh, cô đứng cùng Dân biểu Chris Hayes tại Quốc hội Úc.

Và sự hỗ trợ của cộng đồng hải ngoại có thể bù đắp điều này, bởi bên cạnh khả năng tài chính, thì cộng đồng có một đội ngũ đông đảo được đào tạo bài bản trong nền giáo dục tự do, và đội ngũ này có thể trực tiếp hoặc gián tiếp đào tạo cho các nhà hoạt động trong nước để họ có thể hoạt động hiệu quả hơn. Đến khi nào mà hàng năm chúng ta có thể đào tạo ra hàng trăm nhà hoạt động chuyên nghiệp, thì phong trào đấu tranh Việt Nam mới có hi vọng một ngày nào đó trở thành lực lượng đối kháng thực sự với nhà cầm quyền Việt Nam.

Và để làm được điều này, một lần nữa, cộng đồng hải ngoại và trong nước cần ngồi lại với nhau, để xác định xem phong trào hiện nay như thế nào, thiếu cái gì, từ đó tìm ra phương cách hỗ trợ lẫn nhau trong việc phát triển phong trào.

Kết Luận

Rõ ràng rằng, từ phân tích ở trên, phong trào đấu tranh Việt Nam đang ở giai đoạn đầy thách thức, và những khó khăn sẽ còn kéo dài trong nhiều năm tới. Trước thách thức như vậy, thì phong trào đấu tranh cho dân chủ tự do của Việt Nam, từ trong nước và hải ngoại, cần đánh giá lại chính mình, đưa ra đường hướng mới cho phù hợp với hoàn cảnh.

Và một trong số đó là sự kết nối mạnh và hữu hiệu hơn nữa giữa cộng đồng đấu tranh trong nước và hải ngoại để hỗ trợ nhau trong công cuộc chung. Một sự kết nối như vậy cần làm càng sớm càng tốt, và tôi tin rằng có thể làm được thông qua sự đối thoại. Cả hai cần ngồi lại cùng nhau, đối thoại với nhau, tìm ra một giải pháp tranh đấu chung để có thể hành động thống nhất thì mới có hi vọng. Bởi chúng ta không thể chiến thắng đối thủ mạnh hơn chúng ta rất nhiều khi mà chúng ta còn chia rẽ.

Và với những kinh nghiệm của mình từ các cuộc gặp gỡ với cộng đồng hải ngoại, tôi tin rằng chúng ta đã sẵn sàng cho điều đó.

*Bài chia sẻ thể hiện quan điểm riêng của học viên Trần An Bình.

Học bổng Xã hội Dân sự VOICE 2018 Đợt 2

VOICE trân trọng thông báo về HỌC BỔNG XÃ HỘI DÂN SỰ – ĐỢT 2, 2018.

Học bổng Xã hội Dân sự của VOICE bắt đầu chính thức từ năm 2011, đã trao cơ hội cho hơn 100 bạn trẻ từ khắp cả nước, những người đang hoặc có mong muốn đóng góp vào việc thúc đẩy một xã hội dân sự mạnh mẽ, độc lập và sôi động cho Việt Nam.

Qua khoá học dài hạn trong 6 tháng, các bạn học viên có cơ hội được trang bị các kiến thức, kỹ năng cần thiết cho một người hoạt động xã hội và đồng thời được vun đắp các giá trị cốt lõi không chỉ cho người hoạt động mà còn cho công dân trong xã hội tốt đẹp, văn minh.

Ngoài ra, VOICE cung cấp thêm các khoá học ngắn hạn từ một đến hai tuần theo các chủ đề khác nhau, dành cho những bạn không thể góp mặt trong khoá học dài hạn.

Mỗi năm, có hàng chục các nhà hoạt động tham gia vào các chương trình ngắn/dài hạn của chúng tôi, được thực hiện tại khu vực Đông Á và Đông Nam Á, trong đó có Philippines, nơi đặt trụ sở chính của VOICE. Không chỉ hướng tới những người làm việc trong lĩnh vực thúc đẩy không gian xã hội dân sự, chúng tôi cũng mong muốn được trao cơ hội cho các luật sư, nhà báo và nhà hoạt động trong các lĩnh vực tự do biểu đạt (freedom of expression), tiếp cận công lý (access to justice) và quyền về môi trương (environmental right).

Đợt tuyển sinh này, chúng tôi đồng thời tổ chức tuyển sinh cho cả khoá học dài hạn thứ hai, năm 2018 và khóa học ngắn hạn diễn ra trong tháng 8. Các bạn ứng viên sẽ có cơ hội tham gia một trong hai hoặc cả hai khoá học này.

Thông tin về khoá học dài hạn

  1. Thời lượng chương trình: 6 tháng, từ tháng 9/2018 đến tháng 2/2019
  2. Địa điểm: Khu vực Đông Nam Á
  3. Hình thức và nội dung đào tạo:

Tại VOICE, chúng tôi hướng tới việc cá thể hoá chương trình cho học viên, dựa trên nhu cầu và định hướng của từng người. Chúng tôi trao cho người học những cơ hội phù hợp nhằm hỗ trợ họ phát huy tối đa tiềm năng của mình. Theo đó, chương trình sẽ bao gồm năm hình thức đào tạo như sau:

  • Đào tạo trong nhà (in-house training): Học viên sẽ được tham gia các lớp học truyền thống, seminar, thảo luận nhóm,… dưới sự hướng dẫn của các giảng viên từ nhiều nơi trên thế giới đến giảng dạy tại các văn phòng của VOICE về các nội dung sau đây:
    • Lịch sử Việt Nam
    • Chính trị học
    • Luật
    • Tổng quan về nhân quyền, các cơ chế nhân quyền của Liên Hợp Quốc, và các chủ đề liên quan đến nhân quyền
    • Xã hội dân sự
    • Giải quyết xung đột, đa dạng văn hoá
    • Giao tiếp, thuyết trình, làm việc nhóm, tranh luận, kết nối
    • Tư duy chiến lược, quản lý dự án, tổ chức sự kiện
    • Tiếng Anh
  • Tham quan thực địa (field trips): Các bạn học viên sẽ đưa đi tham quan các tổ chức NGO, các cơ quan nhà nước, những nơi mà chưa tồn tại hoặc khó tiếp cận tại Việt Nam để quan sát, học hỏi về vai trò cũng như cách vận hành của các cơ quan, tổ chức này.
  • Hội nghị, hội thảo (conferences, workshop): Trong thời gian học, học viên sẽ được gửi đi tham gia các hội thảo, hội nghị phù hợp với mối quan tâm của mình trong khu vực cũng như trên thế giới để học hỏi từ bạn bè các nước, mở rộng mạng lưới cũng như tăng thêm trải nghiệm quốc tế.
  • Thực tập tại các tổ chức khác (external internship): Thông thường, vào những tháng cuối của khoá học, khi đã có định hướng rõ ràng, cũng như được trang bị các kiến thức, kỹ năng cần thiết, học viên sẽ được giới thiệu đến thực tập tại các cơ quan nhà nước (thượng viện, hạ viện,…) hay các tổ chức làm việc trong những lĩnh vực cụ thể (môi trường, hỗ trợ pháp lý, báo chí, giám sát các vi phạm nhân quyền,…) trong khu vực và trên thế giới để phát triển những kiến thức và kỹ năng chuyên sâu.
  • Đào tạo thông qua công việc (on-the-job training): Các học viên cũng được khuyến khích học từ các trải nghiệm thực tế thông qua việc tham gia vào các dự án có sẵn của tổ chức hoặc khởi lập một dự án cá nhân cho riêng mình. Từ đó, các bạn sẽ nhận được sự hướng dẫn cụ thể, từng bước của các nhân viên và giảng viên tại VOICE.

Ngoài ra, tại VOICE, chúng tôi cũng đề cao việc tự học và học hỏi lẫn nhau (peer education). Do vậy, các học viên sẽ được đề nghị tham gia các buổi thuyết trình dưới hình thức ted-talk, và trình bày về các vấn đề mà bản thân quan tâm nghiên cứu, tranh luận, giới thiệu sách, điểm tin,…

  1. Giá trị học bổng
  • Tham dự miễn phí các khoá học kể trên
  • Được cung cấp chỗ ở
  • Được tài trợ một cặp vé máy bay khứ hồi, phí visa và bảo hiểm du lịch
  • Được lĩnh sinh hoạt phí tương đương 300 USD/tháng

Thông tin về khoá học ngắn hạn

  1. Chủ đề: “Góp gió”

Để giải quyết các vấn đề như ô nhiễm môi trường, thực phẩm bẩn, tham nhũng, các bất công xã hội,… từ cấp độ địa phương cho đến quốc gia hay thậm chí là toàn cầu, chúng ta cần rất nhiều người ủng hộ và tham gia cùng cho đến khi đạt được sự thay đổi mà chúng ta mong muốn.

Chính vì vậy, VOICE đặc biệt thiết kế một chương trình ngắn hạn với chủ đề “Góp gió” nhằm cung cấp các kỹ năng giúp những người khát khao thúc đẩy một xã hội tốt đẹp hơn có thể tìm kiếm, thu hút sự ủng hộ rộng rãi để đạt được mục tiêu của mình.

Khóa học này phù hợp với bất kỳ ai mong muốn thu hút và tập hợp những người cùng chí hướng để giải quyết các vấn đề xã hội trong hoà bình, như nhà báo, luật sư, nhà hoạt động xã hội, người tổ chức chiến dịch, lãnh đạo cộng đồng,…

  1. Thời gian khoá học: 10 ngày trong tháng 8 (*)
  2. Địa điểm: Một thành phố trong khu vực Đông Nam Á (*)
  3. Hình thức và nội dung đào tạo:

Khoá học sẽ bao gồm các buổi giảng dạy, làm việc nhóm, chia sẻ,… dựa trên các tình huống thực tế giúp học viên có khả năng xác định, phân tích, đánh giá một vấn đề cụ thể để lập kế hoạch giải quyết vấn đề đó.

Đồng thời, học viên cũng được hướng dẫn các kỹ năng thực tế như kỹ năng lãnh đạo, quản lý chiến dịch, làm việc nhóm, vận động người dân địa phương cũng như quốc tế,… nhằm hỗ trợ cho việc thực thi kế hoạch của mình.

Không những thế, học viên sẽ được truyền cảm hứng bằng việc gặp gỡ với những nhà hoạt động nổi bật trong khu vực, những người đã khởi sự và điều phối các chiến dịch xã hội thành công.

  1. Hậu cần

Các chi phí di chuyển (bao gồm vé máy bay và di chuyển trong thành phố), khách sạn và ăn uống sẽ được VOICE chi trả.

(*) Thông tin cụ thể sẽ được thông báo cho các ứng viên trúng tuyển.

Thông tin tuyển sinh

Các thông tin dưới đây áp dụng cho cả các ứng viên cho khoá ngắn hạn và dài hạn.

  1. Điều kiện ứng tuyển
  • Không quá 35 tuổi
  • Đã tốt nghiệp đại học trong hoặc ngoài nước (trong trường hợp chưa tốt nghiệp đại học, ứng viên cần giải thích rõ lý do vì sao bạn phù hợp với học bổng này)
  • Các hiểu biết, đam mê về các vấn đề xã hội dân sự và nhân quyền
  • Có khả năng sử dụng tiếng Anh là một ưu tiên
  1. Hồ sơ ứng tuyển
  • Đơn đăng ký theo mẫu
  • Sơ yếu lý lịch/CV
  • Ảnh scan bằng tốt nghiệp đại học
  • Bài luận nêu rõ mục đích nộp đơn (không quá 1000 từ)

Hồ sơ có thể trình bày bằng tiếng Việt hoặc tiếng Anh.

Lưu ý: Trong đơn đăng ký sẽ có mục cho ứng viên lựa chọn tham gia khoá học ngắn hạn hay dài hạn. Theo lựa chọn của mình, các ứng viên sẽ viết bài luận tương ứng.

  1. Nộp hồ sơ
  • Thời gian nhận hồ sơ: Từ ngày 24/5 đến 25/6/2018
  • Địa chỉ nhận hồ sơ: contact@vietnamvoice.org
  • Tiêu đề email ứng tuyển: HỌC BỔNG XHDS VOICE ĐỢT 2 – 2018
  • Lưu ý: Chúng tôi chỉ nhận hồ sơ online thông qua hòm thư trên. Và các tệp đính kèm trong thư ứng tuyển, xin để dưới dạng file rời với các định dạng pdf, doc hoặc file ảnh. Chúng tôi sẽ không xét các hồ sơ chứa các tệp nén như .rar, .zip.

Mọi thắc mắc liên quan đến học bổng này xin gửi về hòm thư: contact@vietnamvoice.org

Xem thêm chi tiết về tổ chức VOICE tại đây.

Xem thêm các thông tin liên quan đến chương trình đào tạo của VOICE tại đây.

Đàn áp Nhân quyền: làm đau thân xác, hun đúc tinh thần

Vũ Ngọc Hân, nhà hoạt động nhân quyền ở Việt Nam và cũng là một học viên của VOICE. Dưới đây là bài phát biểu của cô tại “The 2017 Dublin Platform” do Front Line Defender tổ chức tại Ireland.

*****

Xin chào mọi người, tôi là Hannah, tôi là một người hoạt động đến từ Việt nam. Hiện tôi đang hỗ trợ chương trình đào tạo của VOICE tại Philippines. VOICE là một NGO thúc đẩy xã hội dân sự, nhân quyền và pháp trị tại Việt nam. Và hiện tại tôi cũng là một thực tập sinh của tổ chức PIN tại CH Czech.

Bây giờ tôi xin chia sẻ câu chuyện của tôi, hành trình từ một thợ may trở thành người bảo vệ nhân quyền.

Tôi sinh ra tại một miền quê ở Miền Nam Việt Nam. Tôi phải nghỉ học khi 15 tuổi, vì ba tôi mất sớm. Rồi gia đình tôi không đủ tiền để cho tôi tiếp tục đi học.

Sau đó tôi lên Sài Gòn, thành phố lớn nhất Việt Nam, và làm việc trong một công ty may trong 5 năm. Trong thời gian đó, tôi nhìn thấy rất nhiều cảnh người lao động phải biểu tình chống lại chủ, và người dân biểu tình chống lại những chính sách của chính quyền. Cũng trong thời gian đó tôi bắt đầu tìm hiểu về quyền lao động và nhân quyền. Tôi nhận ra có rất nhiều vi phạm nhân quyền đang diễn ra trên đất nước mình. Bản thân tôi, cũng đã tham gia nhiều cuộc biểu tình sau đó.

Tháng 12 năm ngoái, tôi tham gia một khóa học bí mật về nhân quyền tại Việt Nam. Hẳn các bạn cũng biết Việt Nam hiện nay vẫn là một nước độc tài cộng sản, và chính quyền thì không hề muốn người dân biết và thực hành những quyền cơ bản của họ.

Mặc dù đã rất cẩn thận, nhưng khóa học của chúng tôi cũng bị chính quyền tấn công sau chỉ một tháng hoạt động. Công an phá hủy và thu giữ toàn bộ máy tính và điện thoại của chúng tôi. Họ bắt chúng tôi về những đồn công an khác nhau. Sau khoảng 8 tiếng thẩm vấn, họ nói rằng tôi có thể về nhà, nhưng trên đường về nhà, tôi đã bị 5 cảnh sát tấn công. Họ đánh tôi liên tục trong 10 phút vào đầu, ngực, và mặt tôi. Họ bỏ đi trong khi tôi nằm lăn xuống đường. Tôi không hiểu tại sao, nhưng trong khi tôi khóc, tôi vẫn cố gắng nói với họ: “em không ghét tụi anh, em không ghét gì tụi anh hết, Chúa chúc lành cho anh”.

Những ngày sau đó, tôi tự hỏi bản thân rất nhiều. Tôi đã làm gì sai? Tại sao họ lại đánh tôi? Chỉ vỉ tôi muốn học về quyền của tôi sao?

Họ có thể làm đau thân xác tôi, nhưng tâm trí tôi lại càng thêm mạnh. Hơn bao giờ hết, tôi tin tưởng mạnh mẽ vào nhân quyền, không chỉ cho riêng tôi, mà là cho cả gia đình và bạn bè của tôi nữa.

8 tháng trước, tôi đăng kí một học bổng với VOICE, và đã được chấp nhận. Tôi phải thoát khỏi Việt Nam theo đường bộ qua Campuchia, trước khi đến được trụ sở của VOICE ở Philippines.

Ngày hôm nay, tôi đứng đây trước các bạn, hi vọng chia sẽ câu chuyện của tôi và học hỏi được những kinh nghiệm từ các bạn. Tôi hi vọng có thể tham gia vào mạng lưới những người bảo vệ nhân quyền trên toàn thế giới, để có thể cất lên tiếng nói về tình hình nhân quyền ở Việt Nam.

Ở đây, một đất nước tự do, sẽ chẳng có ai xông vào cuộc họp hôm nay để bắt chúng ta. Chúng ta cũng không bị thẩm vấn, hay đi tù, hay bị kết án 10 năm chỉ vì thể hiện quan điểm và suy nghĩ của chúng ta.

Nhưng cũng ngay lúc này, trên đất nước của tôi, bạn bè tôi, đồng đội tôi đang bị sách nhiễu, bắt bớ, và giam cầm. Từ đầu năm đến bây giờ, đã có ít nhất 17 người hoạt động nhân quyền bị bắt. Và ngay hôm nay, thêm một nữ đấu tranh nhân quyền bị bắt. Tôi hy vọng có thể thay họ cất lên tiếng nói, dù chỉ là trong hội nghị này.

Cảm ơn các bạn đã lắng nghe.

*****

Xem bài phát biểu gốc từ Front Line Defender của cô tại đây.

Phạm Đoan Trang vắng mặt tại lễ trao giải thưởng nhân quyền quốc tế dành cho mình

“Logic ở đâu, khi giải thưởng cho một người không được ra khỏi Việt nam, lại do một người không được vào Việt nam nhận hộ?”, đây là chia sẻ của người nhận giải thay cho nhà báo tự do Phạm Đoan Trang.

Vào lúc 1h sáng ngày 06/3/2018 theo giờ Việt Nam (19h ngày 05/3 theo giờ Czech), Lễ trao giải Homo Homini và khai mạc Liên Hoan Phim Jeden Svět (One World) đã diễn ra tại Prague (CH Czech).

Giải thưởng Homo Homini 2017 được tổ chức People in Need trao cho nhà báo tự do Phạm Đoan Trang “sự dũng cảm không mệt mỏi khi theo đuổi một sự thay đổi dân chủ cho đất nước của mình, bất chấp sự sách nhiễu và khủng bố” của cô.

Tuy nhiên cô không thể đến Cộng hòa Czech nhận giải bởi Chính phủ Việt Nam không cho phép cô đi ra nước ngoài. Nhà báo Đoan Trang đã gửi đến lễ trao giải một đoạn phim ngắn mà cô chia sẻ trong đó cô đàn và hát một đoạn của bài hát “Bèo dạt mây trôi” cùng với đó là những cảm nghĩ về tình hình nhân quyền tại Việt Nam.

Read More

VOICE yêu cầu Việt Nam có trách nhiệm với các cam kết tại UPR

Phái đoàn của VOICE tại Trụ sở Liên Hiệp Quốc tại Geneva. Từ trái sang phải: cô Anna Nguyễn, bà Lê Thị Minh Hà và cô Đinh Thảo. Nguồn: Trang Facebook “VietnamUPR”

Haiy Le, ngày 9 tháng 10 năm 2017

Năm 2014, VOICE (Vietnamese Overseas Initiative for Conscience Empowerment) đã cử một phái đoàn gồm ba người đàn ông là công dân Việt Nam (Tiến sĩ Nguyễn Quang A, luật sư Trịnh Hữu Long và luật sư Phạm Lê Vương Các) đến dự Kiểm điểm định kỳ phổ quát (UPR) tại Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc.

Còn năm nay lại là ba người phụ nữ. Cô Anna Nguyễn, Giám đốc Chương trình của VOICE nói: “Chúng tôi không có chủ ý muốn có một phái đoàn toàn nữ”. Cô Anna còn nhắc đến một điểm thú vị nữa là ba người phụ nữ có lý lịch và đến từ các châu lục khác nhau. Cô Anna là một luật sư sinh ra và lớn lên ở Úc. Tham gia cùng cô có hai người khác. Đó là vợ của Blogger Nguyễn Hữu Vinh – Anh Ba Sàm là bà Lê Thị Minh Hà. Ông Vinh đã bị chính quyền Việt Nam kết án 5 năm tù vào tháng 3 năm 2016 vì đã lập và quản lý một trang blog tin tức độc lập với chính phủ, có nhiều người theo dõi. Người phụ nữ thứ ba là cô Đinh Thảo. Cô gái mang quốc tịch Việt Nam này đã từ bỏ ước mơ làm bác sĩ để trở thành một nhà hoạt động. Thảo hiện nay Điều phối viên chương trình châu Âu của VOICE tại Bỉ.

Khi các nhà hoạt động xã hội đấu tranh phản đối Chính quyền độc tài Việt Nam, họ thường xuyên bị nhục mạ bằng các bình luận trên trang Facebook của VOICE. Dù có bị gọi là “chó”, “bọn xuyên tạc” hay là “lũ đáng chết” nhưng họ vẫn không lấy làm phiền lòng. Các cô gái cho rằng những nhận xét đó là từ một lực lượng được chính quyền Việt Nam thuê. Với tinh thần Tự do biểu đạt của mình, những bình luận thù hằn đó vẫn được để cho tồn tại. Đây là điều ngược lại với những gì mà chính quyền Hà Nội đang làm.

Chỉ tính từ đầu năm 2017 đến nay, Chính quyền độc tài của đảng Cộng sản Việt Nam đã bắt giữ hoặc kết án tổng cộng 16 Nhà hoạt động theo bộ Luật hình sự hà khắc của Việt nam, đặc biệt là Điều 88, về tội “Tuyên truyền chống nhà nước”. Tổ chức Human Rights Watch đã có những báo cáo về “truyền thống” hạn chế các quyền Tự do ngôn luận của Việt Nam. Chính quyền Việt Nam đã đưa hơn 100 Nhà hoạt động vào nhà lao. Sự ngột ngạt trong nước là nguyên nhân khiến hàng ngàn người tị nạn mỗi năm để tìm kiếm tự do chính trị lẫn các cơ hội việc làm, kinh doanh ở các nước tiến bộ có chính phủ minh bạch và dân chủ hơn.

VOICE là tổ chức được thành lập năm 1997 với tư cách là một văn phòng trợ giúp pháp lý và vận động cho người tị nạn và thuyền nhân Việt Nam ở Philippines được đi tái định cư tại các quốc gia như Úc, Mỹ và Canada. Sau đó, sứ mệnh của VOICE đã có thêm hoạt động trong lĩnh vực thúc đẩy phát triển Xã hội dân sự, vận động cho Nhân quyềnPháp trị tại Việt Nam.

Sự nghiệp của Anna cũng có điểm tương đồng với VOICE. Trong ba năm đầu, cô là một luật sư chuyên về các vấn đề tị nạn cho những người Iran, Iraq, Afghanistan và Việt Nam được tị nạn ở ÚC. “Thời điểm đó cũng là lúc tôi bắt đầu tìm hiểu về tình trạng nhân quyền ở Việt Nam. Thay vì giúp họ rời khỏi đất nước, tôi muốn biết lý do tại sao mọi người lại rời bỏ quê hương nơi mà mình sinh ra như vậy. Chiến tranh đã kết thúc vào năm 1975 nhưng tại sao người ta lại bỏ đi?”

Từ khi làm việc cho VOICE vào năm 2014, công việc của Anna là liên lạc với các Chính phủ nước ngoài, các Tổ chức đa phương và thuyết phục họ gây áp lực lên Việt Nam nhằm cải thiện tình trạng Nhân quyền ở đây. Cô cũng là cầu nối giúp các cơ quan nước ngoài này có thể lắng nghe tiếng nói từ các Nhà hoạt động độc lập và các nhóm Xã hội dân sự ở Việt Nam. Anna nói tiếp: “Có nhiều nhà hoạt động bị cấm xuất cảnh và cũng không có được chỗ dựa. Vì vậy thật tuyệt khi chúng tôi có thể giúp họ cất lên tiếng nói.”

Năm 2014, một phái đoàn gồm 23 thành viên từ Chính quyền Việt Nam đã tham gia cuộc họp với Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc trong một kỳ UPR. Đó là một quá trình đánh giá hồ sơ Nhân quyền của tất cả các quốc gia thành viên của Liên Hiệp Quốc. Việt Nam đã đồng ý thực hiện một số khuyến nghị của UPR, nhưng cũng từ chối nhiều kiến nghị còn lại. Đặc biệt là việc thả Tù nhân lương tâm và sửa đổi các điều luật mơ hồ lấy lý do an ninh để đàn áp Nhân quyền.

Mục tiêu của Chiến dịch vận động giữa kỳ UPR năm 2017 lần này là theo dõi các khuyến nghị và minh oan cho các Tù nhân lương tâm. Đặc biệt là Trần Huỳnh Duy Thức, ông là một doanh nhân công nghệ và một blogger đã bị kết án 16 năm tù vì cáo buộc “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” vào tháng 1 năm 2010. Tiếp theo là Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, bút danh Mẹ Nấm, cô là một blogger bị cáo buộc 10 năm tù vì “Tuyên truyền chống phá nhà nước” vào tháng 6 năm 2017. Blogger Trần Thị Nga cũng bị cáo buộc tội danh tương tự Mẹ Nấm với bản án 9 năm tù vào tháng 7 năm 2017 vì chia sẻ các bài báo và video nêu lên những tiêu cực liên quan đến các vụ khủng hoảng môi trường và tham nhũng chính trị. Trong vài tháng qua, đã có nhiều Nhà hoạt động nữ bị chính quyền cho vào mục tiêu. Mẹ Nấm đã từng viết rằng động lực để cô hành động là mong muốn hai đứa con của cô được sống trong một đất nước tốt đẹp hơn ở tương lai.

Chiến dịch vận động giữa kỳ lần này bắt đầu từ ngày 15 tháng 9 đến ngày 10 tháng 10 và đã được lên kế hoạch ngay từ khi kỳ UPR lần trước kết thúc năm 2014. Đoàn đã lên kế hoạch thực hiện một cuộc chạy đường dài để tranh thủ gặp gỡ với các cơ quan nước ngoài tại Đức, Thụy Sĩ, Thụy Điển, Na Uy, Bỉ và Cộng hòa Séc nhằm đề xuất những cách để họ gây áp lực yêu cầu Chính phủ Việt Nam cải thiện tình trạng Nhân quyền.

Gần đây một người đàn ông Việt Nam đang tị nạn chính trị đã bị bắt cóc trên đường phố Berlin ngay giữa ban ngày vào 24 tháng Tám, tức một ngày trước khi ông được xem xét quy chế tị nạn. Ông ta bị đưa về Việt Nam để điều tra những cáo buộc tham nhũng. Vụ việc gây xôn xao dư luận khi được liên tưởng đến những vụ bắt cóc thời Chiến tranh lạnh. Trong cuộc gặp với Bộ Ngoại giao Đức vào ngày 15 tháng 9, VOICE đã đưa ra mối quan ngại với ngài Annette Knobloch, Phó Vụ trưởng Vụ Đông Nam Á / Thái Bình Dương.

“Chúng tôi đã đưa ra một số gợi ý và vài ngày sau phía Đức thông báo rằng đã trục xuất một nhân viên ngoại giao khác của Việt Nam, Anna nói.

Đức là đối tác thương mại lớn nhất của Việt Nam tại EU, với chuỗi ngân hàng của mình, Đức như đòn bẩy tài chính của Việt Nam. Song song đó là viện trợ phát triển của Đức cho Việt Nam, năm 2015 là 257 triệu đô la trong vòng hai năm.

Ngoài các cuộc gặp với Đức và chính phủ các nước, đoàn đại biểu đã liên lạc với Báo cáo viên Đặc biệt của Liên Hiệp Quốc về bảo vệ Nhân quyền, ông Michel Forst, và CIVICUS, một nhóm làm việc nhằm thúc đẩy xã hội dân sự. CIVICUS là tổ chức có tư cách tư vấn với Liên Hiệp Quốc. Cho nên sự cộng tác của VOICE với CIVICUS đã cho VOICE có cơ hội phát biểu trước Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc vào ngày 19 tháng 9 vừa qua.

“Chúng tôi kêu gọi chính quyền Việt Nam thực thi một cách có thiện chí các khuyến nghị UPR mà họ đã chấp thuận vào năm 2014”, là một đoạn trong bài phát biểu cô Đinh Thảo đã nói trước Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc. “Chúng tôi kêu gọi các quốc gia thành viên của Liên Hiệp Quốc thúc giục Việt Nam trả tự do cho tất cả Tù nhân lương tâm.

Thảo cho biết, đối với cô, bài phát biểu ấy đã tạo nên một chiến dịch 25 ngày thành công. Bất kể những khó khăn về điều kiện đi lại, các cuộc họp mặt triền miên và cả những quấy rối của Chính quyền Việt Nam với cô, đồng nghiệp và gia đình cô đã gặp phải ở Việt Nam.

Sau khi chiến dịch kết thúc, các thành viên trong đoàn dự kiến vẫn theo dõi các cuộc họp và duy trì các mối quan hệ họ đã có. “Thật sự thì gặp gỡ những nhân vật ấy không khó, nhưng nếu không giữ liên lạc sau đó thì sẽ không có kết quả gì”, Anna thừa nhận. VOICE đang bắt đầu lập kế hoạch tổ chức cho UPR lần 3 vào tháng 1 năm 2019, sẽ có nhiều người hơn, sẽ có các hội thảo và một phiên họp của Liên Hiệp Quốc nhằm giải quyết tình hình nhân quyền ở Việt Nam.

Làm một người bảo vệ Nhân quyền giống như đang chạy trong một cuộc chạy đường dài, Anna mô tả.

“Bạn không thể mong chờ sẽ sớm thấy đích đến. Chặng đường sẽ khó khăn và gian nan, rồi sau đó bạn cần phải chuyền lại cây baton cho đồng đội, đồng nghiệp của bạn. Nhưng rồi sẽ giống như tất cả các cuộc đua đường trường khác, cuối cùng rồi bạn sẽ nhìn thấy đích đến”

Haiy Le là một nhà báo tự do từng làm việc tại San Francisco Chronicle và Newsela. Thời niên thiếu cô được nghe những câu chuyện về Chiến tranh Việt Nam từ cha mình và từ đó cô quan tâm đến các vấn đề đối ngoại của Việt Nam khi cô học Quan hệ Quốc tế và Truyền thông tại Đại học Stanford. Theo dõi cô ấy @HaiyLe.

© 2017 The 88 Project

Amnesty International lo ngại sức khỏe của ba nhà hoạt động Việt Nam trong tình trạng biệt giam

Từ trái qua phải Ông Trương Minh Đức, Phạm Văn Trội và Nguyễn Trung Tôn

Vào ngày 8 tháng 9 năm 2017, Amnesty International (Tổ chức Ân xá quốc tế) lên tiếng lo ngại tình trạng sức khỏe của ba nhà hoạt động là: Trương Minh Đức, Nguyễn Trung Tôn và Phạm Văn Trội. Trước khi bị bắt, cả ba người đã có những vấn đề sức khỏe đòi hỏi phải điều trị thường xuyên và hiện đang bị biệt giam tại nhà tù B14, Hà Nội.

Ông Trương Minh Đức đang bị bệnh tim và cao huyết áp, vừa bị đột quỵ vào tháng 5 năm nay. Ông Nguyễn Trung Tôn bị các vấn đề về thận, tuyến tiền liệt. Đặc biệt chấn thương đầu gối nặng của ông vẫn chưa lành sau lần bị một nhóm lạ mặt bắt cóc và đánh đập vào tháng 2 năm 2017. Ông Phạm Văn Trội đang phải chịu đau đớn vì loét dạ dày. Mặc dù vợ họ đã cố gắng chuyển thuốc men thường xuyên vào trong tù thông qua quản giáo trại giam, nhưng họ không thể chắc chắn liệu thuốc có được chuyển tiếp cho chồng họ hay không, bởi vì họ vẫn chưa được gặp mặt chồng kể từ khi chồng họ bị bắt.

Amnesty International kêu gọi mọi người viết thư gửi đến Văn phòng Thủ tướng Chính phủ, Bộ trưởng Bộ Công AnBộ Ngoại giao Việt Nam yêu cầu 3 điều sau:

– Phóng thích Trương Minh Đức, Nguyễn Trung Tôn và Phạm Văn Trội ngay lập tức và vô điều kiện vì họ đã bị tước quyền tự do chỉ vì thể hiện ôn hòa quyền tự do ngôn luận và tự do lập hội của họ.

– Cho đến khi được thả ra, đảm bảo rằng họ được bảo vệ, không bị tra tấn và ngược đãi, được phép gặp gia đình, luật sư theo yêu cầu và được chăm sóc y tế đầy đủ.

– Đảm bảo chấm dứt ngay lập tức các vụ bắt giữ và quấy rối tùy tiện các thành viên của Hội Anh em dân chủ và các nhà hoạt động khác vì việc biểu đạt ôn hòa quan điểm của họ.

Ba nhà hoạt động trên là thành viên của Hội Anh Em Dân Chủ do Luật sư Nhân quyền Nguyễn Văn Đài thành lập năm 2013 để cổ vũ ôn hòa cho dân chủ ở Việt Nam. Tất cả đều bị buộc tội “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” theo điều 79 Bộ luật Hình sự năm 1999. Điều luật đã bị lên tiếng từ lâu vì tính mập mờ trong quy định hành vi phạm tội của nó.

Đọc toàn văn Thông cáo báo chí của Amnesty International tại đây.

Hội thảo Nhân quyền Tây Tạng – Việt Nam, xây dựng lòng tin và cùng nhau hành động

Tổng thống Lobsang Sangay, người đứng đầu chính phủ Tây Tạng lưu vong ở Ấn Độ, người mặc áo trắng, cầu nguyện cùng các nhà sư tại chùa Điều Ngự. Đứng gần bên là luật sư Trịnh Hội, một chuyên gia về luật tị nạn quốc tế, tại Hội Thảo Nhân Quyền Tây Tạng – Việt Nam tại Quận Orange – Little Saigon. (Anh Đỗ / Los Angeles Times)

Lấy cảm hứng để “Xây dựng lòng tin và cùng nhau hành động”, Hội Thảo Nhân Quyền Tây Tạng và Việt Nam được cả hai cùng tổ chức tại Little Saigon

Nhà lãnh đạo Tây Tạng, trong bộ trang phục truyền thống, cùng một nhóm nhà sư, tham gia nhiều buổi cầu nguyện chỉ với mục đích: vạch ra con đường đi đến hòa bình.

Tổng thống Lobsang Sangay là nhà lãnh đạo của Chính phủ Tây Tạng lưu vong, ông từng tốt nghiệp Tiến sĩ luật tại Harvard. Đứng kê bên là ông Trịnh Hội, một luật sư người Úc gốc Việt được đánh giá cao về luật và chính sách quốc tế về người tị nạn.

Trong buổi họp mặt ở Westminster, để nêu bật lên các vi phạm nhân quyền, cả Trịnh Hội và Sangay cho rằng họ là những người đến từ hai quốc gia “đi chung một đường”. Cả hai dân tộc đều đang phải tranh đấu tranh không mệt mỏi vì tự do dưới chế độ cộng sản hà khắc.

Sáu triệu người Tây Tạng đang sống trong đất mẹ của họ vẫn bị từ chối tự do và các quyền con người cơ bản, bị bóc lột để khai thác các tài nguyên phong phú dưới sự kiểm soát của Trung Quốc, hậu quả là bị đánh đập, tử vong, bỏ tù mà không qua xét xử và tự thiêu, những người Tây Tạng đã nhắn gửi đến 95 triệu người Việt trong nước.

Gần 250 người trong hội trường đồng loạt hưởng ứng khi ông Sangay nói: “Chủ nghĩa cộng sản chỉ mới 100 tuổi, Phật giáo thì đã tồn tại 2.500 năm tuổi, chẳng có cuộc đua nào ở đây cả”, ông cũng ca ngợi sự bền bỉ của Phật giáo “bởi vì sức mạnh sẵn có của nó và nền móng vững chắc.”

Ngay cả khi chính quyền Trung Quốc tiêu hủy hơn 90% các tu viện và nữ tu viện ở Tây Tạng sau khi chiếm đóng vào năm 1959 thì những người Tây Tạng lưu vong cùng với vị lãnh đạo tinh thần Đức Đạt Lai Lạt Ma đã thành công trong việc truyền bá Phật giáo trở lại Tây Tạng và truyền bá rộng rãi toàn cầu.

Các trung tâm nghiên cứu Phật pháp mới mở trong thập kỷ qua trên khắp thế giới cho thấy vẻ đẹp và sức sống mãnh liệt của tôn giáo này, ông nói thêm. “Cuộc đấu tranh của các bạn rất giống với chúng tôi, chúng ta có sự liên quan nhau.” Sangay nói, với cái gật đầu đồng ý hướng đến thính giả ở đại sảnh của chùa Điều Ngự ở Little Saigon.

Mặc dù người Tây Tạng bị cấm lưu giữ ảnh của Đức Đạt Lai Lạt Ma hoặc hô khẩu hiệu dân chủ trên đường phố của Tây Tạng đều có nguy cơ phải vào tù và bị tra tấn, người Tây Tạng không hề sợ hãi chính quyền Trung Quốc. “Bạn có thể mua mọi thứ bằng tiền, bạn có thể bắt người khác làm mọi việc bằng súng”, “Nhưng cuối cùng, nếu bạn muốn có được trái tim và tinh thần của người dân, bạn cần phải có được sự tôn trọng.”

Hội Thảo Nhân Quyền Tây Tạng - Việt Nam, Xây Dựng Lòng Tin Và Cùng Nhau Hành Động, Tong Thong Tay Tang Lobsang Sangay
Đám đông vây quanh Tổng thống Lobsang Sangay, người bên phải, khi ông ôm một cô bé hôm thứ bảy tại chùa Điều Ngự ở Little Saigon. Cựu thị trưởng Garden Grove Bảo Nguyễn cũng tham dự hội thảo nhân quyền. (Anh Đỗ / Los Angeles Times)

Hầu hết các Phật tử và nhiều dân cử, từ liên bang đến địa phương, tham dự như Thượng Nghị Sĩ California Janet Nguyễn, Giám Sát Viên Andrew Đỗ, Thị Trưởng Westminster Trí Tạ, Phó Thị Trưởng Garden Grove Phát Bùi, và Phó Thị Trưởng Fountain Valley Michael Võ,… đã góp mặt để ủng hộ chiến dịch nhân quyền này. Dân biểu liên bang Dana Rohrabacher người đã chiến đấu chống lại cuộc đàn áp người Tây Tạng, ngồi ở hàng ghế đầu, vẫy tay chào những người tị nạn nhập cư khi họ cố gắng dùng điện thoại để lưu lại những gì ông nói.

Hai năm trước, Bản xếp hạng chỉ số tự do của Freedom House liệt kê Tây Tạng đứng thứ 2 trên thế giới, chỉ sau Syria.

Ông Trịnh Hội và ngài Sangay cùng chỉ trích Trung Quốc như là “kẻ du côn nhất”. Ông Trịnh Hội nói rằng ông muốn mọi người ở đây không chỉ tập trung vào các vấn đề nhân quyền mà quan trọng hơn là giải pháp. Luật sư đề nghị mọi người thực hiện các công việc đào tạo các nhà hoạt động và hỗ trợ tài chính cho các nhóm đấu tranh cho nhân quyền ở Đông Nam Á.

“Đừng chỉ lắng nghe, bạn phải tham gia”, Ông Trịnh Hội thúc giục.

Nhiều khán giả đã nhận được nhiều cảm hứng từ các diễn giả ngày hôm đó.

“Cuối cùng, chúng ta đã có chỉ dẫn”, dược sĩ Elise Phan, 43 tuổi, đã bày tỏ: “Tôi cảm kích vì có những người trẻ Việt Nam tài giỏi đang hy sinh cuộc sống riêng để thúc đẩy nhân quyền cho đất nước ta.

Nawang Lhautara, 67 tuổi, một giám đốc bảo hiểm đã nghỉ hưu từ Ojai nói: “Chắc chắn rồi, hai dân tộc chúng ta có thể giúp đỡ lẫn nhau trong cuộc đấu tranh này. Chúng ta cần kết hợp lại những cái đầu mà cả hai đang có để biết thêm những gì cần làm.”

Chog Tsering, thành viên hội đồng quản trị Hội Người Tây Tạng ở Nam California, người đã giúp tổ chức sự kiện này với sự hợp tác với Giáo hội Phật Giáo Việt – Mỹ tại Hoa Kỳ, đồng tình.

“Điều đúng đắn cần làm là xây dựng niềm tin và cùng hành động”, Tsering nói. “Chúng ta có cùng một trái tim.”

Tác giả Anh Do, từ Los Angeles Times: Inspired to ‘build trust and work together,’ Tibetans and Vietnamese hold human rights conference in Little Saigon

Vụ kiện Trịnh Vĩnh Bình: Dù ai thắng kiện thì bên thua cuộc vẫn là người dân Việt Nam

Ngày 30/8/2017, phiên xử vụ ông Trịnh Vĩnh Bình kiện chính phủ Việt Nam ra Tòa trọng tài Quốc tế ở Paris đã kết thúc. Kết quả chính thức của phiên xử chưa được công bố, nhưng dù ông Bình và chính phủ Việt Nam thắng hay thua, người thua cuộc sau cùng vẫn luôn là người dân Việt Nam.

Bài viết thể hiện quan điểm của 2 học viên tại VOICE: Sophie và Jolie.

Khi Chính phủ Việt Nam thua kiện thì đây là một tin gây ra tác động tiêu cực cho mọi cá nhân, tổ chức, doanh nghiệp dù Việt Kiều hay ngoại quốc đang và sẽ có ý định đầu tư vào Việt Nam. Họ sẽ nhận ra một chính quyền không tôn trọng pháp luật, không tôn trọng các nguyên tắc cơ bản về đầu tư và thương mại, không bảo vệ quyền lợi hợp pháp của các doanh nghiệp thậm chí là xâm phạm các quyền ấy. Trong bối cảnh như vậy, làm sao họ còn tiếp tục dám đầu tư vào Việt Nam? Và nếu sự kiện này làm chúng ta mất đi lợi thế trong công cuộc thu hút đầu tư nước ngoài thì người chịu thiệt là ai nếu không phải người dân Việt Nam?

Ông Trịnh Vĩnh Bình thắng kiện thì đây là một tin vui trên nhiều mặt. Một cá nhân, tổ chức có thể kiện một nhà nước khi nhà nước làm sai luật, có thể bắt nhà nước chịu trách nhiệm và bồi thường cho những sai trái của họ, đặc biệt là trách nhiệm đối với các bản án oan sai. Điều này có thể khá phổ biến ở các nước dân chủ thượng tôn pháp quyền nhưng lại không hề phổ biến tại Việt Nam. Cho dù đây là vụ kiện có yếu tố quốc tế giữa công dân một nước kiện một chính phủ một nước khác thì vụ kiện cũng sẽ tạo ra một tiền lệ tốt trong việc làm gương thi hành luật pháp, Nhà nước Việt Nam sẽ phải thừa nhận các khuyết điểm, sai sót để cải thiện tình trạng xem thường pháp luật bấy lâu nay. Thêm một điểm sáng là nếu ông Trịnh Vĩnh Bình thắng kiện là ông hứa sẽ dành phần lớn số tiền thắng kiện  cho các quỹ hoạt động xã hội dân sự nói chung trên thế giới, phần còn lại sẽ hỗ trợ cho từ thiện người Việt Nam và các tổ chức chính trị, xã hội dân sự đang đấu tranh, thúc đẩy tiến trình dân chủ hóa ở Việt Nam. Ngoài ra, ông Bình cũng sẽ tư vấn cho những Việt Kiều đã từng bị án oan tại Việt Nam thủ tục kiện tụng và giới thiệu các hãng luật sư nổi tiếng để đảm bảo thắng kiện.

Nhưng điều đáng nói nhất ở đây là nếu Trịnh Vĩnh Bình thắng kiện thì số tiền 1,25 tỉ USD mà Nhà nước Việt Nam phải bồi thường cho ông Bình lấy từ đâu? Câu trả lời ai cũng biết là dĩ nhiên từ ngân sách nhà nước, từ tiền thuế của nhân dân, tức tiền túi của người dân Việt Nam.

Chúng ta đều biết một thực tế hiện nay ngân sách nhà nước đang trong tình trạng nguy cấp vì nợ công đến hạn phải trả mà ngân khố quốc gia không thể kham nổi cũng như không thể tiếp tục đi vay mượn bên ngoài để đáo hạn thêm nữa, dù có thể vay thêm nhưng lãi suất dành cho Việt Nam ngày càng cao Gánh nặng này một lần nữa lại đặt lên vai những người dân thấp cổ bé họng hàng ngày vất vả mưu sinh, đa phần trong số đó còn không hề nhận thức được khoản nợ mà họ phải gánh cho những sai lầm trong chi tiêu của chính phủ. Họ không hề hay biết tiền thuế mà họ đã đóng đi về đâu? Họ không hề nhận ra điều phi lý rằng họ đóng tiền thuế vừa để nuôi những người trong chính phủ làm việc, vừa để đền bù những sai phạm mà những người ấy gây ra. Và sai phạm mà họ gây ra thì cái giá phải trả chưa bao giờ là rẻ cả, bao gồm cả cái giá về tiền và cái giá không phải tiền. Liệu có công bằng không khi người dân luôn là người phải gánh chịu mọi hậu quả nặng nề do những tắc trách và sai lầm của chính quyền hay các nhóm lợi ích gây ra?

Chúng ta không thể thay đổi được hậu quả những điều đã xảy ra, nhưng chúng ta hoàn toàn có thể tác động vào những gì sẽ xảy tới, song song với việc cùng nhau đóng góp kiến tạo một đất nước Dân chủ, Pháp quyền thực sự – nơi mà người dân có quyền lên tiếng giám sát, chất vấn về đường lối, chính sách của những người lãnh đạo và tình hình đất nước thay vì chỉ biết cắn răng chịu đựng và nhắc nhở nhau câu nói mỉa mai “Hãy yên tâm, mọi việc đã có Đảng và Nhà Nước “NO”.

Đã đến lúc người dân Việt Nam phải nghĩ đến việc tự giác lo cho mình, cho cuộc sống của mình và của đất nước, của dân tộc. Hơn hết, Quốc gia này là tài sản chung của chúng ta, vì thế đừng phó thác tất cả cho nhà nước và bất kỳ đảng phái nào lo thay chúng ta.

Infographic: Tóm tắt toàn bộ vụ Trịnh Vĩnh Bình kiện chính phủ Việt Nam

(Nguồn từ Facebook-er Nguyen Chí Tuyen)

Infographic Tóm tắt toàn bộ vụ Trịnh Vĩnh Bình kiện chính phủ Việt Nam

Infographic Tóm tắt toàn bộ vụ Trịnh Vĩnh Bình kiện chính phủ Việt Nam

 

New York Times: Nhờ mạng xã hội, các nhà bất đồng chính kiến ở Việt Nam ngày càng quả cảm bất chấp các cuộc đàn áp

Hà Nội, Việt Nam – Một blogger và nhà hoạt động môi trường nổi tiếng ở Việt Nam đã bị kết án 10 năm tù giam vì tội xâm phạm an ninh quốc gia, bao gồm việc tuyên truyền chống nhà nước trên các phương tiện truyền thông xã hội.

Dịch từ bài báo của tác giả Julia Wallace đăng trên tờ New York Times, ngày 02 tháng 07 năm 2017

Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, hay còn gọi là Mẹ Nấm, đã bị biệt giam kể từ khi chị bị bắt vào tháng 10 năm ngoái, và phiên tòa xét xử chị bị kiểm soát chặt chẽ.

Song chỉ một giờ sau khi phán quyết được đưa ra vào thứ 5 vừa qua, một luật sư của Mẹ Nấm đã tóm tắt các lập luận của ông và đăng tải lời tuyên bố cuối cùng của Mẹ Nấm tại phiên tòa trên trang Facebook cá nhân với 61.000 người theo dõi.

Theo lời kể của luật sư, Mẹ Nấm đã nói “tôi mong rằng mọi người sẽ lên tiếng và đấu tranh, vượt qua nỗi sợ hãi của chính bản thân mình để xây dựng một đất nước tươi đẹp hơn”. Lời tuyên bố này sau đó đã được người dùng Facebook chia sẻ hàng ngàn lượt.

New York Times: Nhờ mạng xã hội, các nhà bất đồng chính kiến ở Việt Nam ngày càng quả cảm bất chấp các cuộc đàn áp
Hình ảnh nhà hoạt động Mẹ Nấm ở phiên tòa diễn ra hôm thứ 5 tuần trước

Ở chế độ độc tài của Việt Nam, Internet trên thực tế đã trở thành một diễn đàn cho những tiếng nói bất đồng trong nước ngày một tăng lên. Cụ thể, kết nối Facebook đã giúp mọi người huy động việc phản đối các chính sách của chính phủ, nó cũng đóng vai trò quan trọng trong các cuộc biểu tình chống lại cách nhà nước xử lý vụ thảm họa môi trường hồi năm ngoái. Giờ đây, chính phủ đang siết chặt internet, bắt giữ và đe dọa các blogger, và gây sức ép buộc Facebook và YouTube phải kiểm duyệt những nội dung được đăng tải trên các trang này.

“Facebook đang được sử dụng như là một công cụ tổ chức, một diễn đàn cho phép người dùng tự đăng tải, một công cụ theo dõi cho người dân khi họ bị giam giữ hay khi họ được thả ra”, Phil Robertson, phó giám đốc phụ trách khu vực châu Á thuộc Tổ chức Theo dõi Nhân quyền Quốc tế cho biết.

Theo ông, Facebook đang được sử dụng “để kết nối những cộng đồng mà vốn dĩ sẽ không thể kết nối nếu không có Facebook.”

Anh Nguyễn Anh Tuấn, một nhà hoạt động dân chủ cho biết, ngày càng xuất hiện nhiều nhà bất đồng chính kiến trên các phương tiện truyền thông xã hội và điều này khiến anh cảm thấy mạnh dạn hơn.

New York Times: Nhờ mạng xã hội, các nhà bất đồng chính kiến ở Việt Nam ngày càng quả cảm bất chấp các cuộc đàn áp
Nhà hoạt động Nguyễn Anh Tuấn

Anh kể, lần đầu tiên bị an ninh thẩm vấn vào năm 2011, anh cảm thấy hoàn toàn cô độc. Cha mẹ và bạn bè anh đã không chấp nhận những bài viết về chính trị của anh, và anh chỉ quen biết vài người để có thể nhờ cậy giúp đỡ.

Anh Nguyễn Anh Tuấn vẫn phải chịu sự sách nhiễu của an ninh, và hộ chiếu của anh đã bị tịch thu. Nhưng mới gần đây, khi bị gọi đi thẩm vấn, anh đã đăng ảnh tờ giấy triệu tập lên Facebook, cùng với một lá thư châm biếm đòi phải được thanh toán cho thời gian anh bỏ ra để đi thẩm vấn.

Lá thư của anh lan truyền khắp nơi và nhiều người khác đã làm theo, họ đăng thư mời của cảnh sát lên Facebook và yêu cầu bồi thường. Anh nói, “về chuyện hoạt động, tôi không còn cảm thấy cô đơn nữa”.

Người sử dụng Facebook ở Việt Nam – với con số hiện nay lên tới 45 triệu tài khoản, chiếm gần một nửa dân số quốc gia – đã dùng Facebook để tổ chức các cuộc thăm nom tù nhân, tổ chức những buổi cầu nguyện cho người bị giam giữ bên ngoài đồn cảnh sát, và kêu gọi giúp đỡ các tù nhân chính trị. Các nhà bất đồng chính kiến ​cũng ​đang dần chuyển các blog chính trị và cá nhân – vốn dễ dàng bị chính quyền ngăn chặn – lên trên Facebook, bởi Facebook được sử dụng rộng rãi nên việc ngăn chặn nó là điều bất khả thi.

Anh Tuấn đang hỗ trợ điều hành một quỹ giúp đỡ các gia đình của tù nhân lương tâm, bao gồm mẹ của chị Quỳnh và hai con nhỏ. Anh nói rằng phần lớn các khoản hỗ trợ hiện tại đến từ những người trong nước, họ gửi tiền từ tài khoản ngân hàng cá nhân và nhà nước có thể theo dõi. Theo anh, trong quá khứ, các cộng đồng người Việt ở nước ngoài đã trợ giúp hầu hết những người chống đối và là nguồn hỗ trợ tài chính chính yếu.

Nói về các nhà tài trợ trong nước, anh Tuấn cho biết “họ biết rất rõ rằng họ có thể bị chính phủ kiểm tra, nhưng họ vẫn dám làm điều đó”.

Chính quyền không hề làm ngơ những chuyện này, họ vẫn đang khẳng định quyền lực của nó theo những cách thức khác. Chị Quỳnh là một trong số hơn 100 blogger và nhà hoạt động Việt Nam bị giam giữ, theo tổ chức Theo dõi Nhân quyền Quốc tế. Phạm Minh Hoàng, một blogger nổi tiếng khác, mới tuần trước đã bị tước quốc tịch và bị trục xuất sang Pháp, nơi ông mang quốc tịch thứ hai.

Chính quyền Việt Nam từng ra chiến lược cắt giảm quyền truy cập vào Facebook khi các cuộc biểu tình sắp xảy ra, và đầu năm nay họ đã yêu cầu cả Facebook và YouTube phải loại bỏ các tài khoản giả mạo và các nội dung “độc hại” khác, như tài liệu chống chính phủ. Họ đã xác định được tới 8.000 video trên YouTube liệt vào dạng này, theo báo Tuổi Trẻ. Chính quyền cũng cảnh báo các công ty Việt Nam rằng họ không được đặt quảng cáo trên các video mang nội dung bị cấm.

Facebook cho biết chính sách của họ là tôn trọng luật pháp địa phương, mặc dù không có dấu hiệu nào cho thấy Facebook Việt Nam đã xóa đi nội dung nào từ trước tới nay.

Nguyễn Quang A, một nhà khoa học về hưu và cựu đảng viên Đảng Cộng sản, hiện đang là một nhà bất đồng chính kiến, cho biết ông cảm thấy tình hình nhân quyền vẫn tệ như trước nay.

Tuần trước, ngay trước một cuộc phỏng vấn, ông đã bị cảnh sát bắt ngay gần nhà ông và lái xe đưa đi trong suốt 5 tiếng rưỡi tới bờ biển rồi quay trở lại. Ông nói ông đã bị cản trở theo kiểu tương tự tới 11 lần trong một năm rưỡi vừa qua.

Ông cho rằng chính phủ đang chịu áp lực ngày càng tăng từ những người dân đang thất vọng bởi việc xử lý các vấn đề môi trường và đất đai gần đây. Khi xảy ra vụ xả thải hóa chất ở công ty thép Formosa làm chết hàng tấn cá hồi năm ngoái, sự phẫn nộ đã được đưa lên mạng, nơi người ta tổ chức các cuộc biểu tình, nhanh chóng lan truyền những bức ảnh về thảm hoạ, và từ cái hashtag #Ichoosefish (tôi chọn cá) biến thành một cuộc biểu tình.

“Tôi đoán rằng họ quá sợ hãi,” ông Quang A nói. “Họ xét thấy tình hình quá nguy hiểm đối với họ, và họ coi các nhà hoạt động vì hòa bình là những kẻ thù cực kỳ nguy hiểm.”

Trong một báo cáo công bố vào tháng trước, tổ chức Theo dõi Nhân quyền Quốc tế đã trình bày chi tiết về “xu hướng đáng lo ngại” về việc các blogger và các nhà hoạt động bị đánh đập trên đường phố bởi những kẻ côn đồ. Tổ chức này liệt kê được 36 cuộc tấn công như vậy kể từ tháng 1 năm 2015 cho tới tháng 4 năm nay, song cảnh sát chỉ vào cuộc điều tra một vụ duy nhất trong số đó.

Báo cáo này một phần dựa trên những hình ảnh và video về thương tích của các nhà hoạt động, thường được quay vội trên điện thoại và nhanh chóng được chia sẻ trực tuyến.

Jonathan London, một chuyên gia về Việt Nam tại Đại học Leiden ở Hà Lan, cho biết bất chấp những cuộc đàn áp gần đây, thì những chuyển dịch mà Internet mang lại trong một thời gian ngắn đã là điều “đáng kinh ngạc và đầy hy vọng.”

“Điều đáng chú ý là, ở một quốc gia từng là một trong những nơi có tỷ lệ sử dụng điện thoại thấp nhất trên thế giới hồi 15 năm tới 20 năm trước, nay đã nhanh chóng biến thành thời đại tin tức 24 giờ, và mọi người có thể liên tục tiếp cận những lời chỉ trích chính trị và xã hội”, ông nói.

Phạm Anh Cường, một kỹ sư điện, từng là một người không lên tiếng về các vấn đề chính trị, mãi cho tới hai năm trước, khi một nhà hoạt động xã hội mà anh theo dõi trực tuyến là anh Nguyễn Chí Tuyến bị một nhóm 5 người đánh đập tàn nhẫn. Anh Cường đã chứng kiến những bức ảnh chụp khuôn mặt đẫm máu của anh Tuyến, và anh bị xúc động trước sự tàn bạo của vụ tấn công.

New York Times: Nhờ mạng xã hội, các nhà bất đồng chính kiến ở Việt Nam ngày càng quả cảm bất chấp các cuộc đàn áp
Ảnh người nêu lên tiếng nói của bản thân Phạm Anh Cường và nhà hoạt động Nguyễn Chí Tuyến

Giờ đây, anh tự coi mình là “người nêu lên tiếng nói của bản thân”, chứ không hoàn toàn là một nhà bất đồng chính kiến. Mục tiêu của anh là chia sẻ thông tin với gia đình và bạn bè, thay vì phụ thuộc vào các phương tiện truyền thông chính thống, mà gần như tất cả đều là của nhà nước.

“Lần đầu tiên tôi viết trên Facebook, thậm chí chẳng có ai nhấn ‘thích’ nó – người ta sợ cả việc nhấn nút like”, anh nói. “Bây giờ mọi người bắt đầu thích và họ cũng bắt đầu chia sẻ.”

Ở bên ngoài, anh coi anh Tuyến và những người bạn bất đồng chính kiến khác là bạn bè, và họ cùng chơi trong một đội bóng đá tên là No-U FC. (Chữ U trong “No-U” là về một đường lưỡi bò đánh dấu các yêu sách lãnh thổ trơ tráo của Trung Quốc trên biển Đông, một vấn đề từng gây khích động nhiều nhà bất đồng chính kiến ​​ở Việt Nam từ cách đây vài năm). Một trang Facebook đã được lập ra để theo dõi chi tiết những thành công và thất bại của đội No-U, cũng như tin tức về những va chạm thường xảy ra giữa thành viên của đội với lực lượng an ninh.

Trong một quán cà phê ở Hà Nội tuần trước, hai người bạn cùng trò chuyện, hút hết điếu thuốc này tới điếu khác, và lướt Facebook. Họ đọc thấy một tin bài trên báo nhà nước, bài báo này chỉ trích Mẹ Nấm vì chị đã nhận giải thưởng bằng tiền mặt từ một tổ chức nhân quyền ở Stockholm. Anh Tuyến đã ngay lập tức tag một nhà ngoại giao Thụy Điển để báo tin cho cô về vấn đề này và yêu cầu đưa ra bình luận.

Hai người bắt đầu lướt tin xuống dưới.

“Đây là tin từ một trong những người bạn của tôi, một bác sĩ ở Sài Gòn, vừa mới nghe tin Mẹ Nấm đang mắc nợ”, anh Tuyến nói.

“Vị bác sĩ ở Sài Gòn lên tiếng rằng chúng tôi nên góp tiền giúp gia đình cô ấy”, anh nói.

Anh gõ gõ giây lát rồi nhìn lên.

“Tôi chỉ bình luận, ‘tôi sẽ ủng hộ’”.

Bản dịch tiếng Việt tại Hate Change

Tường thuật Phiên xử Mẹ Nấm 29/06/2017

Tường thuật Phiên xử Mẹ Nấm 29/06/2017 (VOICE team tổng hợp)

– 5:10 PM: Tòa tuyên án Nguyễn Ngọc Như Quỳnh 10 năm tù giam.

– 2:00 PM: Báo Người lao động đăng tải bài viết: “Đề nghị 8-10 năm tù đối với mẹ Nấm” http://nld.com.vn/thoi-su-trong-nuoc/de-nghi-8-10-nam-tu-doi-voi-me-nam-2017062913405768.htm, trong đó nói có nhiều người dân tham gia phiên tòa công khai nhưng trên thực tế rất nhiều người không vào được phiên tòa từ sáng sớm. Bài báo cũng đăng 1 tấm hình có ghi là mẹ của chị Quỳnh tham gia phiên tòa, nhưng trong hình lại không có ai là cô Lan, mẹ Quỳnh.

– 1:45 PM: Trịnh Kim Tiến phỏng vấn Luật sư Võ An Đôn sau phiên xử buổi sáng. Luật sự Đôn nói chị Quỳnh có 5 luật sư bào chữa nhưng chỉ có 3 luật sư có mặt. Chị Quỳnh đề nghị hoãn phiên tòa nhưng không được chấp thuận. Các luật sư đề nghị được gặp thân chủ nhưng cũng không được chấp thuận, cũng như bị bác đề nghị cho chị Quỳnh được gặp mẹ tại tòa.

– 1:00 PM: Trịnh Kim Tiến phỏng vấn cô Lan sau khi cô từ trong phiên tòa đi ra. Cô cho biết cô không được vào phiên tòa, mà bị đưa sang một phòng riêng biệt và phải xem việc xét xử qua màn hình TV. Chị Quỳnh đã không được nói hết các ý của mình trong phần tranh tụng mà thường bị ngắt lời. Cô Lan nói bản án 8-10 mà viện kiểm sát đề xuất là một bản án bất công và thể hiện sự phi luân của chế độ.

– 12:50 PM: Luật sư Lê Luân – người bào chữa cho blogger Mẹ Nấm sáng nay chia sẻ trên Facebook cá nhân: Tôi tiếp tục yêu cầu triệu tập 3 giám định viên của Sở Thông tin Truyền thông tỉnh Khánh Hoà vì có nhiều thuật ngữ, cách lập luận mà “tôi thấy khó hiểu”, nhưng chủ toạ cho rằng yêu cầu của tôi không chính đáng nên không xem xét.”

– 12:00 PM: Nguyễn Minh Bảo Ngọc – em họ của blogger Mẹ Nấm vừa bị bắt và đưa về công an phường Xuân Huân tại số 11 Phan Bội Châu, Nha Trang. Hiện tại Bà Nguyễn Tuyết Lan cùng gia đình đang tới phường Xuân Huân để đòi người.

– 11:45 AM: Toà nghỉ trưa. 2 giờ chiều phiên toà tiếp tục.
Luật sư Lê Khả Thành cho biết, viện kiểm sát đề nghị mức án 8-10 năm tù giam cho blogger Mẹ Nấm.

– 11:20 AM: Đại diện một số tổ chức xã hội dân sự đã tổ chức buổi gặp mặt để phản đối phiên toà xét xử trái phép đối với chị Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đang diễn ra tại Nha Trang, Khánh Hoà. https://www.facebook.com/photo.php?fbid=973399029466814&set=a.135990509874341.27922.100003901786714&type=3&theater

– 11:00 AM: Blogger Trịnh Kim Tiến cập nhật trên facebook, phiên xử buổi sáng sắp kết thúc, có một bác sĩ đứng chung với an ninh bên ngoài cửa toà án, nhưng không rõ lý do.

– 10:40 AM: Các nhà hoạt động trẻ trang biểu tình ngay bên ngoài tòa án bằng cách lấy băng keo dán kín miệng.

Tường thuật Phiên xử Mẹ Nấm 29/06/2017 (VOICE team tổng hợp)

– 9:40 AM: Từ Sài Gòn, chị Võ Hồng Ly đã xuống đường gương cao biểu ngữ “Free Mẹ Nấm – Yêu nước không có tội”, “”Môi trường & quyền con người cho Việt Nam” để đồng hành cùng blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh.

– 8:35 AM: Bên ngoài khu vực phiên xử, blogger Nguyễn Hồ Nhật Thành đã live stream phỏng vấn một số bạn trẻ ủng hộ Mẹ Nấm. Bạn trẻ tên Phát cho rằng bạn thấy Mẹ Nấm có nhiều hoạt động tích cực đấu tranh cho nhân quyền, chống Formosa, chị ấy làm đúng, chứ không như chính quyền tuyên truyền, và việc gì đúng thì không nên sợ. Một bạn trẻ khác tên Nam thì cho rằng chính quyền thậm chí phải vinh danh Mẹ Nấm như các tổ chức quốc tế, chứ không phải kết án cô ấy.

Blogger Trịnh Kim Tiến phỏng vấn với ông Nguyễn Minh Hùng, cậu ruột của blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh rời nhà từ khá sớm để đến tòa án nhưng ông không được vào (https://www.facebook.com/trinhkimkim/videos/1519031794783716/). Ông cho biết: “Tôi là cậu ruột của Quỳnh. Tôi đến đây để dự phiên tòa công khai nhưng mà không công khai tí nào. Bằng chứng là chúng tôi là người thân mà cũng không được vào”.

Khi được hỏi ông có biết về các hoạt động của Quỳnh không, ông Hùng trả lời: “Cháu tôi không làm gì sai. Nó chỉ nói về sự thật đối với Nhà nước này thôi nhưng Nhà nước không thích sự thật. Nhưng tôi vẫn hy vọng Nhà nước này sẽ nghĩ lại, sẽ dám đối diện với sự thật”.

Còn Lê Công Định, một luật sư nổi tiếng, thì đăng trên facebook một status (https://www.facebook.com/LSLeCongDinh/posts/1900342693572839) với nội dung: “ĐẢ ĐẢO phiên tòa lố bịch xét xử Mẹ Nấm! Dù kết quả ra sao, đó sẽ là bản án của chính chế độ cộng sản phi nhân này.”

– 8:30 AM: Tòa án nhân dân tỉnh Khánh Hòa mở phiên tòa xét xử sơ thẩm vụ Mẹ Nấm, phạm tội “Tuyên truyền chống nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” theo Điều 88 Bộ luật hình sự. Đã có một phụ nữ và thanh niên chưa xác định vừa bị bắt ở khu vực toà án khi giơ điện thoại lên chụp. Hơn 10 anh em Sài Gòn đang ở cách khu vực phiên toà hơn 100 mét trong sự bao vây của an ninh Khánh Hoà và Sài Gòn.

– 7:45 AM: Bà Tuyết Lan, mẹ blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh cùng blogger Trịnh Kim Tiến đi bộ tới trụ sở toà án trong vòng vây của công an, mật vụ. Họ không thể vẫy được xe taxi hoặc xe bus vì bị an ninh ngăn cản. Người nhà của bà Lan sau đó đã dùng xe máy chở bà đến phiên toà. Khoảng 7 giờ 45 phút, bà Lan đã được vào khu vực toà án nhưng không biết có được vào khán phòng theo dõi phiên xử của con bà hay không. Trong khi đó blogger Trịnh Kim Tiến bị chặn ở ngoài mặc dù cô đã có đơn yêu cầu tham dự phiên toà với tư cách người liên quan. Tiến cũng bị an ninh yêu cầu tắt điện thoại khi cô đang quay hình trực tiếp

6 người thân của blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh cùng bạn bè đã tới khu vực toà án, nhưng không có bất cứ ai được vào bên trong ngoài bà Lan. Tuy nhiên, hiện tại gia đình không liên lạc được với bà Lan. Mọi phương tiện liên lạc đều bị cắt đứt. Bên ngoài có rất nhiều xe phá sóng.

– 7:00 AM: Tình hình hiện tại khá căng thẳng, phiên tòa không ai có thể đến gần. Các lực lượng cảnh sát bao vây xung quanh bán kính 500m từ phiên toà. Nhà của mẹ chị Quỳnh bị gần 20 cảnh sát thường phục lẫn sắc phục bao vây.

-Từ chiều 28/06/2017, nhiều barriers được dựng lên để chắn các ngả đường dẫn đến phiên tòa; con gái và mẹ của Mẹ Nấm được cho phép vào gặp chị.
Cuộc gặp diễn ra ngắn ngủi trong 5 phút và chị Quỳnh chỉ kịp nói với mẹ lời xin lỗi nhưng vẫn khẳng định “nếu cho con làm lại từ đầu và lựa chọn, con vẫn đi con đường con đã đi”.

Bối cảnh: Blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, bút danh Mẹ Nấm, thường viết về hiện thực xã hội và lên tiếng đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền. Chị bị bắt giữ nhiều lần từ 2009 – 2016 liên quan đến các hoạt động vừa nêu, lần gần đây nhất là từ tháng 10/2016 cho đến nay.

Mẹ Nấm được tổ chức Civil Rights Defenders của Thụy Điển trao giải thưởng “Người bảo vệ nhân quyền” năm 2015 và được Đệ nhất phu nhân tổng thống Mỹ Melania Trump trao giải thưởng “Phụ nữ quốc tế dũng cảm năm 2017”.

Từ vựng tiếng Anh chủ đề Quyền con người

Tiếng Anh thực sự quan trọng với một nhà hoạt động xã hội, bởi lẽ để truyền tải tình hình Việt Nam được rộng rãi đến bạn bè trên thế giới, không có cách nào hơn  là sử dụng ngôn ngữ quốc tế này.

VOICE luôn xác định đào tạo tiếng Anh cho học viên là một trong những tiêu chí hàng đầu. Chúng tôi xin giới thiệu một loạt bài về từ vựng tiếng Anh quan trọng cho nhà hoạt động. Chủ đề lần này là về Nhân quyền:

Human rights: Nhân quyền

Universal rights: Các quyền phổ quát

Civil, political, economic, social, and cultural rights: Các quyền dân sự, chính trị, kinh tế, xã hội và văn hóa

Freedom: Sự tự do

Personal human dignity and worth: Phẩm giá và giá trị cá nhân

Promote human rights: Thúc đẩy quyền con người

Denounce human-rights abuses: Lên án hành vi vi phạm nhân quyền

Human-rights violation: Vi phạm nhân quyền

Freedom, integrity and peace: Sự tự do, toàn vẹn và hòa bình

The right to freedom of expression and religion: Quyền tự do ngôn luận và tự do tín ngưỡng

Fundamental human rights: Các quyền con người cơ bản

To strive to provide human rights to all mankind regardless of gender, race, sexuality, and religion: Đấu tranh vì quyền con người cho tất cả mọi người, bất kể giới tính, chủng tộc, xu hướng tính dục và tín ngưỡng

Political context: Bối cảnh chính trị

Social context: Bối cảnh xã hội

Crimes against humanity: Tội ác chống lại nhân loại

To impose totalitarian rule: Áp đặt kiểu cai trị độc đoán

Inhumane treatment: Đối xử vô nhân đạo

Revolutions: Cách mạng

 

Gender inequality: Bất bình đẳng giới tính

Be at the bottom of the chain: Bị kiềm kẹp

The unequal and biased treatment: Đối xử không công bằng và thiên vị

The discriminations: Sự phân biệt đối xử

Roles and responsibilities: Vai trò và trách nhiệm

Gender pay gap: Sự khác biệt về mức lương giữa các giới

An unfairness against women: Sự bất công đối với phụ nữ

Promoting equality: Thúc đẩy sự bình đẳng

 

Same-sex Marriage: Hôn nhân đồng giới

To protest for their rights: Biểu tình đòi quyền

Social movement: Phong trào xã hội

To remove barriers: Gạt bỏ rào cản

The prohibition on marriage for same sex couples: Ngăn cấm hôn nhân đồng giới

To refuse to recognize same-sex marriages: Từ chối công nhận hôn nhân đồng giới

 

Racial discrimination: Phân biệt chủng tộc

Immigrants: Người nhập cư

Different skin colors: Màu da khác nhau

Different beliefs: Đức tin khác nhau

Racism: Chủ nghĩa phân biệt chủng tộc

The injustice caused by the native people: Sự bất công gây ra bởi người bản xứ

Unjust treatments: Đối xử bất công

Be isolated: Bị cô lập

Superior races: Chủng tộc ưu tú hơn