Amnesty International: Open letter on Prisoner of Conscience Trần Huỳnh Duy Thức

On the 8th anniversary of the arrest of POC Trần Huỳnh Duy Thức – and half way through his 16-year prison sentence – the Directors of 12 Amnesty International offices call for his immediate and unconditional release. The letter also calls on Viet Nam’s prison authorities to ensure that their treatment of Trần Huỳnh Duy Thức adheres strictly, as a minimum, to the Standard Minimum Rules for the Treatment of Prisoners (Nelson Mandela Rules) so that he is treated with dignity and respect while he is incarcerated.

Ref: TG ASA 41/2017.002 Index: ASA 41.6234.2017
To Lam
Minister of Public Security
Ministry of Public Security

19 May 2017

Your Excellency


We are writing to draw your attention to the situation for Trần Huỳnh Duy Thức, who is currently serving a 16-year prison sentence at Prison No 6 in Nghe An province.

Trần Huỳnh Duy Thức, a successful entrepreneur and advocate for social and economic reform, has been imprisoned since 24 May 2009, when he was arrested on charges of “theft of telephone lines”. Authorities later initiated a criminal investigation under Article 88 of Viet Nam’s 1999 Penal Code for “conducting propaganda against the state,” but subsequently charged him with “attempting to overthrow the people’s administration” under Article 79. On 20 January 2010, Trần Huỳnh Duy Thức was tried, convicted and sentenced to 16 years’ imprisonment with five years’ house arrest on release. His trial fell short of international standards for fair trial, disregarding the presumption of innocence and right to a defence. The prosecution provided no evidence to support the indictment. According to observers, the judges deliberated for only 15 minutes before returning with the judgment, which took 45 minutes to read, suggesting it had been prepared in advance of the hearing.

Amnesty International considers him to be a prisoner of conscience, held solely for peacefully exercising his human right to freedom of expression in his writing and his calls for peaceful social and economic reform. We therefore urge that he be immediately and unconditionally released, and his conviction quashed.

As Trần Huỳnh Duy Thức reaches the half-way point of his sentence, we are particularly concerned that he is held in conditions that do not meet international standards and that are negatively affecting his health and well-being. During the course of his imprisonment, he has been transferred several times, without prior notice to his family, who have to travel long distances to visit him. Rule 59 of the Standard Minimum Rules for the Treatment of Prisoners (Nelson Mandela Rules), adopted unanimously by the UN General Assembly in December 2015 and provides that “Prisoners shall be allocated, to the extent possible, to prisons close to their homes or their places of social rehabilitation.”

In his current location – Prison No. 6 – he is not provided with enough light in his cell when the electricity is switched off every morning so that he can read and write comfortably. Rule 14(a) of the Nelson Mandela Rules provides that “The windows shall be large enough to enable the prisoners to read or work by natural light and shall be so constructed that they can allow the entrance of fresh air whether or not there is artificial ventilation.” Rule 14(b) provides that “Artificial light shall be provided sufficient for the prisoners to read or work without injury to eyesight.” Yet prison officials have refused to either improve the situation themselves or allow his family to provide artificial lighting in the form of a small battery-run lamp. As a consequence, his eyesight is badly affected, a condition for which hehas received no examination or treatment in the prison. Other rights to which he should be entitled have also been denied by the prison authorities, such as the transmission of letters between him and his family and access to reading material, in breach of Rules 58(1) and 64 of the Nelson Mandela Rules, respectively. He has also been threatened with reprisals for speaking up for the human rights of other prisoners.

We call on Viet Nam’s prison authorities to ensure that their treatment of Trần Huỳnh Duy Thức adheres strictly, as a minimum, to the Nelson Mandela Rules so that he is treated with dignity and respect while he is incarcerated.

Finally, we urge once more that Trần Huỳnh Duy Thức and all other prisoners of conscience in Viet Nam are immediately and unconditionally released. As a state party to the International Covenant on Civil and Political Rights (ICCPR), Viet Nam must respect and protect the human right to freedom of expression. By imprisoning people like Trần Huỳnh Duy Thức, who has done nothing but express his opinions peacefully, Viet Nam is failing in its obligations under international human rights law.

Yours sincerely

Claire Mallinson
Director, Amnesty International Australia

Shamini Darshni
Director, Amnesty International Malaysia

Sylvie Brigot-Vilain
Director, Amnesty International France

Altantuya Batdorj
Director, Amnesty International Mongolia

Markus N. Beeko
Director, Amnesty International Germany

Grant Bayldon
Director, Amnesty International New Zealand

Mabel Au
Director, Amnesty International Hong Kong

Anna Lindenfors
Director, Amnesty International Sweden

Usman Hamid
Director, Amnesty International Indonesia

Hideki Walkbayashi
Director, Amnesty International Japan

Jose Noel Olano
Head of Office, Amnesty International Philippines

Piyanut Kotason
Director, Amnesty International Thailand

Kate Allen
Director, Amnesty International UK

Margaret Huang
Director, Amnesty International USA


Cease Reprisals Against Mother Mushroom’s Family

Civil Rights Defenders has been informed that the family of detained blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (also known as Me Nam or “Mother Mushroom”) has been surrounded and confined by security police. Vietnam’s authorities should immediately lift this brazenly illegal measure and cease reprisals against Mother Mushroom’s family, which add to the injustice already made to the prominent blogger and her loved ones.

On 20 May 2017, according to her mother Nguyễn Thị Tuyết Lan, the family’s house in Nha Trang was surrounded by over 50 security policemen in both plain clothes and uniforms, effectively placing it and Mother Mushroom’s family members under siege. Nguyễn Thị Tuyết Lan posted a message on Facebook reporting the events.

She added that nobody notified her of the reasons behind such treatment, and that such behavior of the state and Khanh Hoa province police reflected a pattern of abuse of power and state oppression of the elderly, the weak and vulnerable children.

The confinement of Mother Mushroom’s family is believed to be related to the upcoming Vietnam-US Human Rights Dialogue, which is scheduled for 23 May 2017 in Hanoi. The arbitrary detention of bloggers such as Mother Mushroom is expected to be a topic for discussion between the two states. The act of confinement may be an attempt to prevent a US diplomatic delegation from meeting Mother Mushroom’s family ahead of the dialogue, a few weeks after she was awarded the prestigious 2017 International Women of Courage Award.

Prominent blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, who is known by her pen name “Mother Mushroom,” has been detained incommunicado since 10 October 2016. She has been denied the right to meet with her family, including two young children, and lawyer. She stands accused of conducting “anti-state propaganda” under Article 88 of Vietnam’s Penal Code, which carries a maximum sentence of 20 years’ imprisonment.

Civil Rights Defenders reiterates its call on Vietnam to immediately and unconditionally release her and to repeal Article 88 and other “national security” provisions of the Penal Code which are used to silence human rights defenders, bloggers and other critical and independent voices.


English vocabulary about Politics

VOICE tổng hợp và xin gửi đến các bạn danh sách các từ vựng về Chính trị trong tiếng Anh. Nếu các bạn có góp ý hay bổ xung, hãy email về cho chúng tôi tại: 

Asylum (n) /əˈsaɪ.ləm/: tị nạn chính trị
Ballot (n) /ˈbæl.ət/: bỏ phiếu kín
Bill (n) /bɪl/: dự thảo luật
Bipartisan (n) – /baɪˈpɑːr.t̬ə.zən/: lưỡng đảng
Coalition (n) /koʊ.əˈlɪʃ.ən/: sự liên minh
Constitution (n) /kɑːn.stəˈtuː.ʃən/: hiến pháp
Democracy (n) /-ˈmɑː.krə-/: nền dân chủ, chế độ dân chủ
Dictatorship (n) /dɪkˈteɪ.t̬ɚ.ʃɪp/: chế độ độc tài, nền chuyên chính
Dissolution (n) /dɪs.əˈluː.ʃən/: sự giải tán, giải thể
Election (n) /iˈlek.ʃən/: sự bầu cử, sự lựa chọn
Electorate (n) /iˈlek.tɚ.ət/: toàn bộ cử tri, khu bầu cử
Gerrymander (n) /ˈdʒer•iˌmæn•dər/: sự sắp đặt chuyên chế (gian lận dàn xếp lại bầu cử để thay đổi kết quả)
Government (n) /ˈɡʌv.ɚn.mənt/: chính phủ, nội các
Human rights (n) /ˌhjuː.mən ˈraɪts/: nhân quyền
Civil liberty (n) /ˈsɪv•əl ˈlɪb•ər•t̬i: quyền tự do của công dân
To enforce a rule (v) /ɪnˈfɔːrs. ə.ruːl/: thi hành một điều luật
International recognition (n) /ɪn.t̬ɚˈnæʃ.ən.əl. ˌrek.əɡˈnɪʃ.ən/: sự công nhận của quốc tế
Incumbent (n) /ɪnˈkʌm.bənt/: người có phận sự, chức trách
Law (n) /lɑː/: luật
Lobby (n) /ˈlɑː.bi/: các vận động hành lang
Monarchy (n) /ˈmɑː.nɚ.ki/: nền quân chủ, chế độ quân chủ
Nominee (n) /ˌnɑː.məˈni/: ứng cử viên
Opposition (n) /ˌɑː.pəˈzɪʃ.ən/: phe đối lập
Policy (n) /ˈpɑː.lə.si/: chính sách
Politician (n) /ˌpɑː.ləˈtɪʃ.ən/: chính trị gia
Politics (n) /ˈpɑː.lə.tɪks/: hoạt động chính trị
Poll (v) /poʊl/: bỏ phiếu
Polling station (n) /ˈpoʊ.lɪŋ ˌsteɪ.ʃən/: điểm bỏ phiếu
Regime (n) /reɪˈʒiːm/: chế độ, chính thể
Run for election (n) /rʌn. ɚ. iˈlek.ʃən/: cuộc chạy đua bầu cử
Spin doctor (n) /ˈspɪn ˌdɑːk.tɚ/: phát ngôn viên của một đảng phái hay người ủng hộ một cá tính chính trị nào đó, bằng cách cung cấp các tin tức theo hướng thuận lợi cho đảng phái đó cho các giới truyền thông
Turn out (n) /tɝːn. aʊt/: kết quả (bầu cử)
Vote (v) /voʊt/: bầu cử

Socialism (n) /ˈsoʊʃəlɪzəm/: Chủ nghĩa xã hội
Capitalism (n) /ˈkæpɪtəlɪzəm/: Chủ nghĩa tư bản
Communism (n) /ˈkɑːmjunɪzəm/: Chủ nghĩa cộng sản
Country (n) /ˈkʌntri/: Nước, quốc gia
State (n) /steɪt/: Bang, chính quyền
Border (n) /ˈbɔːrdər/: Biên giới
Monarch (n) /ˈmɑːnɑːrk/: Quân chủ, vị quân chủ
President (n) /ˈprezɪdənt/: Tổng thống
Leader (n) /ˈliːdər/: Lãnh tụ, người chỉ đạo
Political system (compound n) /pəˈlɪtɪkl ˈsɪstəm/: Hệ thống chính trị
Democrat (n) /ˈdeməkræt/: Đảng Dân Chủ, người thuộc đảng Dân Chủ
Republican (n): /rɪˈpʌblɪkən/: Đảng Cộng Hòa, người thuộc Đảng Cộng Hòa
Government (n) /ˈɡʌvərnmənt/: Chính phủ
Governor (n) /ˈɡʌvərnər/: Thống đốc
Prime minister (compound n) /praɪm ˈmɪnɪstər/: Thủ tướng
Minister (n) /ˈmɪnɪstər/: Bộ trưởng
Ministry (n) /ˈmɪnɪstri/: Bộ
General (n) /ˈdʒenrəl/: Đại tướng
Ambassador (n) /æmˈbæsədər/: Đại sứ
Civil servant (compound n) /ˈsɪvl ˈsɜːrvənt/: Công chức
Diplomat (n) /ˈdɪpləmæt/: Nhà ngoại giao
Election (n) /ɪˈlekʃn/: Cuộc bầu cử, tuyển cử
Campaign (n) /kæmˈpeɪn/: Chiến dịch
Candidate (n) /ˈkændɪdeɪt/: Ứng cử viên
Citizen (n) /ˈsɪtɪzn/: Công dân
Federal (adj) /ˈfedərəl/: Liên bang

A civil liberty: quyền tự do của công dân
An advocate of the policy: người ủng hộ chính sách
The governor’s authority: quyền hạn của thống đốc
A presidential election: cuộc bầu cử tổng thống
A political party: một Đảng chính trị
Apply for citizenship: xin nhập quốc tịch
A new generation: một thế hệ mới
Cultural diversity: sự đa dạng về văn hóa
A security camera: camera an ninh
A general tendency: một khuynh hướng chung
An annual budget: ngân sách hàng năm
Official statistics: những thống kê chính thức

Minister of Education and Training: Bộ trưởng Giáo dục và Đào tạo
Minister of Justice: Bộ trưởng Tư pháp
Misnister of Public Health: Bộ trưởng Y tế
Minister of Transport: Bộ trưởng Giao thông Vận tải
Municipal People’s Commitee: Ủy ban Nhân dân Thành Phố
National Assembly member: Đại biểu Quốc hội (VN)
Representative: dân biểu

Secretary of Defense: Bộ trưởng Quốc phòng (Mỹ)
Secretary of State: Bộ trưởng Ngoại giao (Mỹ)
Secretary-General of the United Nations: Tổng thư ký Liên hiệp quốc
Senator: Thượng nghị sĩ
The Speaker: Chủ tịch Hạ viện (Mỹ)
UN High Commissioner: Cao ủy Liên hiệp quốc
Undersecretary: Thứ trưởng
Vice-President: Phó tổng thống

Civil society across Asia is flowering but fragile

The proliferation of civil society organizations (CSOs) throughout Asia is having a significant impact on relations between the state and citizens, on the institutions of the state and on prevailing norms and values. At a recent conference organized by Akihiro Ogawa, professor of Japanese studies at the University of Melbourne, scholars from around the region gathered to assess civil society and the forces that support and threaten it. This gathering testifies to the expansion and deepening of civil society across Asia. While the flowering of civil society across the region is undeniable, the gains that have been made are fragile.

In recent decades the range of Asian CSOs has expanded rapidly, and their concerns now run the gamut from welfare, the environment, refugees, legal services and gender to counseling, trafficking, entrepreneurship, education and beyond. Most of these nongovernmental groups are small, understaffed and underfunded, but they persist because they must, and draw on the passion of the committed. There is no shortage of needs and public demands for the various activities CSOs engage in, yet they are also constrained by regulatory hurdles and wary, intolerant governments.

From Pakistan, India and Sri Lanka to Cambodia and Vietnam, illiberal democracies and authoritarian governments are targeting foreign funding because they suspect that CSOs are agents of globalization spreading Western values, ideologies and practices. These suspicions are fueled by concerns that CSOs are undermining and discrediting the state by engaging in advocacy for people and causes that have been marginalized and mistreated — for example, to further human rights, and on behalf of LGBT people or ethnic and religious minorities. By empowering people, CSOs challenge and subvert the state’s monopoly on power.

There are two major trends influencing the 21st century operating environment for CSOs in Asia: the spread of neoliberal economic policies and the rise and consolidation of illiberal democracies. Neoliberal economic reforms are varied, but they usually involve reducing the role of the state and cutting taxes and government budgets. The impact on vulnerable people in society can be catastrophic as programs aimed at mitigating poverty, improving living standards and addressing health and educational problems are slashed. Such reforms create a niche for CSOs as they respond to what is effectively an outsourcing of government services.

Problematically, neoliberal reforms tend to accentuate disparities and polarize society. Across the globe we are witnessing the marginalized respond to the broken promises of globalization and the gloomy omens they face. Pankaj Mishra, in “The Age of Anger: A History of the Present” (2017), captures the zeitgeist, explaining how the neoliberal democratic model is under siege because it is not delivering. The internet enables widespread awareness of what only some can attain. Envy, disappointment and anxiety are alienating even the relatively privileged in developing nations because they find limited opportunities and can only climb so high before they realize their dreams have been thwarted. It is this hothouse of discontent that fuels populist politics and breeds radicalism.

The other significant trend shaping the CSO ecosystem in Asia is the spread of authoritarian governance. Illiberal democracies such as Thailand, Cambodia, Vietnam, Laos and Malaysia hold elections, often feature prolonged one-party rule and embrace the rule of law only when convenient, while drawing on authoritarian practices to ensure that democracy stays tightly tethered. Cronyism, corruption and a lack of transparency are defining features of illiberal democracy, and in this age of anger, repression is the favored means of retaining power. The grass-roots wildfire of frustration sparked by neoliberal reforms and heightened disparities have drawn illiberal political responses from the ruling classes.

There is no single model of illiberal democracy, but in general they stifle political debate, engage in media censorship, resort to intimidation and limit space for political contestation. They breed intolerance, encourage bigotry, engage in “othering” minorities and create a hostile climate for CSOs. This is because civil society groups disseminate liberal values antithetical to reactionary agendas. In Asia, the winds of illiberalism are gathering momentum, shrinking the space for CSOs to operate at a time when they are more needed than ever due to neoliberal reforms.

Illiberal democracies also encourage uncivil hatemongering groups that are often connected with powerful political forces that benefit from their activism. The rise of extremist religious organizations is a transnational phenomenon in South and Southeast Asia. Moderate religious groups appear to have lost ground to less-tolerant ones that promote religious chauvinism. These benefit from powerful political patrons who see them as weapons to sideline opponents and foster an uncivil society.

The emergence of a vibrant civil society in many Asian societies is not an onward and upward process, depending not only on sustained citizens’ support and participation but also on shifting political winds. In some cases, partnerships between the state and CSOs have flourished and they have helped mitigate socioeconomic problems. For example, in terms of natural disasters, in the 2000s CSOs have come into their own, playing an indispensable role in disaster relief and recovery and contributing significantly to promoting disaster resilience in vulnerable communities, with Japan being a prime example. Their vital role is recognized by states across the region, and as such they have gained social legitimacy.

Yet governments across Asia remain ambivalent about CSOs, seeing them as a combination of political threat, partner and talisman of globalization. This means closer government scrutiny and tighter regulatory monitoring because the state doesn’t trust them and wants to know what they are doing and at whose behest.

The political sensitivities of the authorities means there are no-go zones and taboo topics where CSOs are not welcome or can only operate under duress and within tightly circumscribed bounds. Even in authoritarian societies, CSOs manage to carve out space, but their activities and impact are limited so as to avoid undesired consequences. China, for example, is allowing environmental activism even as it incarcerates journalists, lawyers and other activists who venture into sensitive political issues involving repression, human rights, nepotism and corruption.

Even in nations like Indonesia that have navigated democratic transitions, civil society is not always what it seems, as some groups that enjoy the support of international donors are controlled by local elites representing legacy power networks antithetical to liberal agendas, thus thwarting good intentions. Existing power networks shape the operating environment across Asia, where CSOs are flexibly navigating an evolving space in which hazards and needs abound. And they need your generous support.

Jeff Kingston is the director of Asian Studies, Temple University Japan.


Nội dung Chương trình đào tạo dài hạn của VOICE

Hiện nay VOICE có hai chương trình học bổng là chương trình ngắn hạn trong 2 tuần và chương trình dài hạn trong 6 tháng. Chương trình học bổng dài hạn có nội dung cụ thể như sau:

Các lớp học:

  • Tiếng Anh
  • Kỹ năng mềm: Kỹ năng giao tiếp, Quản lý thời gian, Thuyết trình, Làm việc nhóm, Xây dựng mạng lưới,…
  • Quản trị dự án xã hội: Xây dựng kế hoạch chiến lược, Tổ chức hội nhóm, Gây quỹ, Đánh giá dự án,…

VOICE cũng sẽ cung cấp các khoá học chuyên đề theo nhu cầu của học viên như:

  • Báo chí – Truyền thông
  • Vận động quốc tế
  • Hoạt động xã hội
  • Và các khoá học khác.

Bên cạnh đó, VOICE cũng sẽ tổ chức các chương trình tham quan tới:

  • Các tổ chức nhân quyền như Trung tâm Nhân quyền – Đại học Ateneo, Trung tâm nghiên cứu pháp trị Teehankee, tổ chức bảo vệ quyền của nông dân PAKISAMA…
  • Các tổ chức trợ giúp pháp lý: Quỹ trợ giúp pháp lý nhân đạo HLAF, Tổ chức trợ giúp pháp lý miễn phí FLAG…
  • Các cơ quan chính quyền như Thượng viện, Quốc hội, toà án, Cơ quan Nhân quyền Quốc gia của Philippines.
  • Các cơ quan báo chí như Rappler, Philippines Star, Inquirer…
  • Các tổ chức về môi trường như Greenpeace Philippines…

Học viên của VOICE sẽ có cơ hội đi thực tập tại các tổ chức và cơ quan chính quyền nêu trên, cũng như tham dự các khoá đào tạo và hội thảo quốc tế trong và ngoài khu vực Đông Nam Á, được tổ chức bởi các tổ chức quốc tế và chính phủ các nước.

Đặc biệt, học viên sẽ có cơ hội được tham dự các chương trình thực tập sinh tại các tổ chức quốc tế tại Đài Loan, Czech, văn phòng dân biểu liên bang và tiểu bang ở Canada và Australia cũng như Quốc hội châu Âu ở Bỉ.

Hình thức đào tạo

Nhìn chung, chương trình đào tạo 6 tháng tại VOICE sẽ được thiết kế dựa theo hướng cá thể hóa, dựa trên nhu cầu, định hướng của từng học viên. Theo đó, chúng tôi có các hình thức đào tạo mà học viên có thể lựa chọn như sau:

  • Lớp học truyền thống, seminar, và làm việc nhóm;
  • Tham gia thực tập ngắn hạn tại các tổ chức phi chính phủ tại Philippines và các nước trong khu vực;
  • Viết bài luận và thuyết trình về kết quả nghiên cứu của mình, trong đó có thuyết trình theo hình thức TED Talk bằng cả tiếng Việt và tiếng Anh;
  • Bên cạnh đó, hình thức đào tạo thông qua dự án cũng được áp dụng.

UNDP Engagement With Civil Society

UNDP seeks to engage with civil society to promote the Millennium Development Goals (MDGs). Engagement with civil society is critical to national ownership of development processes, democratic governance, and the quality and relevance of official development programmes. Given the growing role and influence of civil society in development, UNDP seeks to draw on and contribute to its strengths in order to maximize the potential of civic engagement for development.

What We Do

UNDP focuses on three goals for strengthening civil society:

· First, we invest in civil society and civic engagement by facilitating an enabling environment for civil society, supporting and partnering with civil society for policy impact and revitalizing UN(DP) capacity and environment to engage with a fuller range of civil society actors that could contribute to a positive social change and foster civic engagement.

· Second, we facilitate citizen action for democratic governance and development by supporting democratic governance through collective civic action for accountability, drawing on the expertise and experience of others in this arena to facilitate more productive state-society and mutually respectful interactions in national processes; and scaling up community actions for local development and upstream impact.

· Third, we strengthen civic engagement for multilateralism and human development by promoting UNDP-civil society partnerships for human development as well as UN(DP)-civil society dialogue mechanisms at national, regional and global levels to promote inclusive participation in development processes; and facilitating multi-stakeholder platforms and networks to address global development priorities.

These goals are supported through partnerships with civil society at country offices and at the global level. UNDP engagement with civil society is guided by two policy documents: the UNDP Corporate Strategy on Civil Society and Civic Engagement (2012) and the UNDP and Civil Society Organizations: A Policy of Engagement (2001).

Why We Work With Civil Society
Civil society actors at national and global levels have developed substantive capacity and influence in a range of development issues. Partnering with them can help contribute to the effectiveness of development interventions, especially with respect to marginalized and vulnerable groups.

The success of development and participatory governance depends on both a robust state and an active civil society with healthy levels of civic engagement. Civic engagement is key to the work of UNDP in strengthening responsive governing institutions and practices – accountability, good governance, democratization of development co-operation, and the quality and relevance of official development programmes. Civil society also has an important role to play in development and aid effectiveness. It has been a strong advocate of changes in the way donors provide development assistance, and is an active partner around the Paris Declaration and Accra Agenda for Action.

Many civil society organizations (CSOs) have a proven capacity for broad-based mobilization and creating bottom-up demand that fosters responsive governance. Civil society advocacy can facilitate the participation of poor and vulnerable populations in the design and implementation of development policies and programmes. This can enhance the delivery of basic social services, such as health and education. Civil society organizations also play a critical watchdog role in public life. Last but not least, members of civil society organizations volunteer their time, skills, and expertise to development.

Who We Work With

For UNDP, civil society constitutes the full range of formal and informal organizations that are outside the state and market. This includes social movements, volunteer organizations, indigenous peoples’ organizations, mass-based membership organizations, non-governmental organizations, and community-based organizations, as well as communities and citizens acting individually and collectively.

To foster policy dialogue with civil society, UNDP has in recent years promoted the establishment of Civil Society Advisory Committees to United Nations Country Teams as forums for strategic engagement by civil society in the work of the UN at the national level. At headquarters, the Civil Society Advisory Committee provides UNDP with policy advice.

UNDP partners with a wide cross-section of local, regional and global CSOs in programme implementation and policy advocacy. At the country level, this often means working with them to provide basic services in the areas of health, education, water delivery, agricultural extension and micro-credit provision.

In addition, recognizing that CSOs often serve as both a driving force in guiding development policies and as a watchdog to make sure policies get implemented, UNDP facilitates civil society participation in poverty reduction strategy processes, advocacy for the MDGs, and in advancing gender equality.


Tình hình tự do báo chí đang xấu đi trên toàn cầu

Hai phần ba trong số 180 nước được Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới khảo sát có tình trạng đàn áp tự do báo chí tệ hơn trước đây.

Báo cáo thường niên của Phóng Viên Không Biên Giới (RSF) cùng với bản Chỉ Số Tự Do Báo Chí Thế Giới năm 2017 (2017 World Press Freedom Index) cho thấy một bức tranh ảm đạm về tình hình tự do báo chí trên thế giới, nhất là tại những nước có chế độ độc tài đảng trị, quân phiệt hay tôn giáo cuồng tín.

Năm năm trở lại đây, các vụ vi phạm quyền tự do báo chí của các chính quyền trên thế giới tăng 14%. Bản báo cáo viết: “Chưa bao giờ thấy Quyền tự do báo chí trên thế giới bị đe dọa như hiện nay”.

Tự do báo chí đang trong tình trạng “khó khăn” (màu đỏ) và “nguy ngập” (màu đen) tại 72/180 quốc gia, bao chùm Trung Quốc, Nga, Ân Độ, hầu như toàn bộ Trung Đông, Trung Á và Trung Mỹ và hai phần ba châu Phi. Báo chí chỉ được tự do tại khoảng 50 nước ở Bắc Mỹ, châu Âu, Úc, Nam Phi.

Mười vị trí đội sổ tự do báo chí thế giới gồm: Lào, Guinea, Djibouti, Cuba, Sudan, Việt Nam, Trung Quốc, Syria, Turkmenistan, Entrea, Triều Tiên.

Còn 10 nước đứng đầu là: Na Uy, Thụy Điển, Phần Lan, Đan Mạch, Netherland, Costa Rica, Thụy Sĩ, Jamaica, Bỉ, Iceland.

Trong báo cáo này, Việt Nam vẫn giữ thứ hạng 175/180 như năm 2016. Đầu năm 2017, tổ chức Bảo Vệ Ký Giả Quốc Tế (CPJ) ở New York tố cáo Việt Nam là nước bỏ tù nhiều người nhất ở Ðông Nam Á chỉ vì họ dùng internet để bày tỏ quan điểm ngược với chính sách của đảng cộng sản.

Theo CPJ, Hà Nội đang bỏ tù nhiều người cầm bút như Trần Huỳnh Duy Thức, Ðặng Xuân Diệu, Anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh… Tuy nhiên không thấy CPJ nêu tên Luật Sư Nguyễn Văn Đài, bị bắt từ tháng Mười Hai 2015 đến nay.

Tình hình tự do báo chí đang xấu đi trên toàn cầu
Tình hình tự do báo chí đang xấu đi trên toàn cầu

Từ sau khi bắt Mẹ Nấm và Hồ Hải vào tháng 11/2016, công an Việt Nam còn bắt giữ thêm khoảng 7 nhà bất đồng chính kiến nữa như: Lưu Văn Vịnh, Nguyễn Văn Đức Độ, Nguyễn Danh Dũng, Vũ Quang Thuận, Nguyễn Văn Điển, Bùi Hiếu Võ, và Phan Kim Khánh, với những cáo buộc theo Luật Hình sự Việt Nam như “Âm mưu lật đổ”, “phát tán thông tin độc hại”.

Tháng 11/2016, RSF liệt kê Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam, ông Nguyễn Phú Trọng vào danh sách “kẻ thù của tự do truyền thông” trên thế giới, cùng 34 người khác là lãnh đạo một số nước, chính khách, lãnh tụ tôn giáo.

“Giáo dục không phải là đặc ân của Chính phủ”

“Quyền được giáo dục khơi mở tất cả các quyền, do đó, dân chúng cần phải được giáo dục để biết quyền lợi của mình”, Giám đốc phụ trách Nhân Quyền tại Ủy ban Nhân quyền và Hành chính Tư pháp (CHRAJ), Tiến sĩ Isaac Annan, cho biết.

Tiến sĩ Annan đề cập đến điều này tại lễ khai mạc Nhân quyền Ghana kéo dài hai ngày, quy tụ các tổ chức dân sự xã hội (CSOs), các tổ chức phi chính phủ (NGO), các tổ chức chính phủ và đại diện Liên Hiệp Quốc.

Trách nhiệm giải trình

Tiến sĩ Annan lưu ý rằng các tổ chức xã hội dân sự và phi chính phủ cần đòi hỏi trách nhiệm giải trình từ các tổ chức Chính phủ để có thể làm việc một cách hiệu quả hơn.

“Khi chúng ta nói về một sự quản lý tốt, thì chúng ta cần phải có những hoạt động, liên kết và cũng như lượng thông tin đầy đủ, nó sẽ là một yếu tố gây áp lực lên chính phủ”, ông nói.

Ông lưu ý rằng sự miễn phí trong giáo dục từ phía Chính phủ “không phải là một đặc ân, mà là một quyền con người được ghi nhận trong hiến pháp”.

“Quyền được giáo dục khơi mở tất cả các quyền, do đó, dân chúng cần phải được giáo dục để biết quyền lợi của mình”, ông nói.

Trao quyền

Thứ trưởng Bộ giới tính, Trẻ em và Bảo trợ xã hội, bà Gifty Twum-Ampofo, nhắc lại rằng các CSO nên hoạt động sôi nổi hơn bằng cách đảm bảo rằng các chính sách nhân quyền không chỉ được thực hiện mà còn phải được thực thi theo hướng, sử dụng lá phiếu để gây áp lực cho các chính trị gia.

“Xã hội dân sự cần gần gũi hơn với người dân và nói mọi thứ theo một cách khác với cách mà các chính trị gia tìm kiếm để liên kết với một đảng chính trị.” bà nói.

Định kỳ toàn cầu

Giám đốc Điều hành của tổ chức Perfector of Sentiments (POS) Foundation, ông Jonathan Osei Owusu, giải thích rằng hội thảo về nhân quyền đã quy tụ các tổ chức XHDS để thảo một báo cáo Kiểm điểm Định kỳ Phổ quát tại Hội đồng Nhân quyền (UPR) của Hội đồng Liên Hợp Quốc.

“Sự tham gia của các tổ chức XHDS trong UPR là để tăng cường phát triển tập thể.”

Ông lấy Việt Nam ra làm ví dụ cho cái gọi là sự lơ là về mặt Kiểm điểm Định kỳ Phổ quát tại Hội đồng Nhân quyền (UPR).

“Mặc dù chính phủ Việt Nam cam kết thúc đẩy nhân quyền, nhưng các CSO và các phương tiện truyền thông được coi là cánh tay thứ tư của chính phủ trong thập kỷ qua đã không tích cực và chặt chẽ tham gia một cách thực chất về mặt nhân quyền,”ông đã giải thích.

Ông nhấn mạnh rằng sau khi các báo cáo, Chính phủ Việt Nam vẫn chưa hoàn tất một số kiến nghị.

Ông Owusu, Phó Chủ tịch Diễn đàn Nhân quyền NGO, lưu ý rằng có sự cần thiết trong giáo dục người dân về quyền lợi của mình và kêu gọi các tổ chức XHDS đóng một vai trò quan trọng của việc đảm bảo rằng điều này sẽ đạt được.

Thụy Nghiêng (#XHDS)

Theo Ghanaiantimes

Vietnam’s Quiet Human Rights Crisis

A dearth of coverage, competing global interests, and an omnipresent police state render violations largely unnoticed.

Nguyen Chi Tuyen, a 43-year-old from Hanoi, was driving home after dropping his son off at school when he was attacked by thugs.

Tuyen, a dissident blogger who makes his living translating books into Vietnamese at a local publishing house, said around half a dozen men in plainclothes forced him off his motorbike before beating him to the ground. He didn’t know the attackers, nor did they rob him.

“At least two motorbikes stopped me on the way, one just before and one behind my back, and I heard one man say, ‘Ah! It’s him!’” said Tuyen, whose pen name is Anh Chi, describing the May 2015 incident.

While Tuyen was never able to confirm the attackers’ identity, he has no doubt that they were working for the government.

“We know they were organized by the security forces,” he said.

Rights monitors say Tuyen’s story is par the course within Vietnam’s secretive single party communist state. According to most metrics commonly used to measure level of human rights abuses, Vietnam boasts one of the world’s most authoritarian police states. But activists say that far too little attention is paid to Vietnam even as other Southeast Asian countries are routinely condemned by the international community.

“It’s quite clear that Vietnam is getting much more of a free pass on human rights than their poor record deserves, partly because of the government’s resilience and willingness to push back on international criticism,” said Phil Robertson, deputy director of Human Rights Watch’s Asia division.

Khủng hoảng nhân quyền trong thầm lặng tại Việt Nam

Dissident blogger Nguyen Chi Tuyen, 43, known in Vietnam by his pen name Anh Chi, at a Hanoi coffee shop July 2016. Photo by Aleksandra Arefieva.

Amnesty International counted 91 prisoners of conscience in Vietnam in its 2016 yearly report, the highest number in Southeast Asia, while eight of the 13 journalists imprisoned in the region are in Vietnam, according to the Committee to Protect Journalists.

The local press and civil society, which virtually never strays from the party line, brands dissidents as “reactionaries.” Foreign correspondents, who are required by law to be based in Hanoi, have their movements and reporting closely tracked.

“Vietnam makes it hard to follow cases of dissidents facing repression, keeps its proceedings in courts and treatment in prisons as secret as possible, and restricts its media,” said Robertson.

“So it’s not surprising that there is comparatively less news of such abuses than bodies turning up every day on the streets in Duterte’s Philippines,” he said, referring to referring to Philippine President Rodrigo Duterte’s bloody war on drugs.

Systematically Snubbed

Dao Thi Huong, 30, lives the cosmopolitan white collar lifestyle unheard of in northern Vietnam before the 1990s. A financial modeler for a Singaporean firm, she was of the first generation of Hanoians to have a shot at a middle-class existence following centuries of dynastic cycles, French colonialism, and hardline Marxist-Leninism.

Although a beneficiary of the recent economic boom fostered by the Communist Party, Huong has decided that multiparty democracy is the way forward.

“Five years ago, I believed in communism, I believed in the government, and Uncle Ho,” said Huong, referring to modern Vietnam’s revolutionary founder Ho Chi Minh, at an upscale coffee shop near Hanoi’s Hoan Kiem lake.

The arrest of dissident lawyer Le Quoc Quan in 2012, who served 30 months in prison on a tax evasion conviction that his supporters argue was politically motivated, changed her mind.

“People kept talking about him, and I realized he was not as bad as what the newspapers said about him, and I started thinking about why the government hides the information from the citizens?”

Khủng hoảng nhân quyền trong thầm lặng tại Việt Nam

Dao Thi Huong, 30, holding a sign of imprisoned blogger Nguyen Huu Vinh, better known as Anh Ba Sam, at a small protest outside a Hanoi courthouse on the day of his trial, March 23, 2016. Photograph by Bennett Murray

Huong calls herself as a “half activist,” a fellow traveler of the dissident cause who shows up at Hanoi’s rare public demonstrations, which get quickly shut down by police.

Despite her small role in the movement, police were quick to make a house call to her parents as she started to become a familiar face at protests.

“They came to my family and said something was wrong about me,” she said, adding that such methods were often effective at convincing even the smallest activists to get back in line.

Had her employer not been based in Singapore, Huong said the police would have likely put pressure on her boss to discipline her at work.

When harassment doesn’t approve effective, authorities use penal code provisions that broadly criminalize “conducting propaganda” against the state and “abusing democratic freedoms.” Blogger Nguyen Huu Vinh, better known as Anh Ba Sam, is serving five years in prison for his dissident website, while Nguyen Ngoc Nhu Quynh, who blogged under the pen name Mother Mushroom, awaits trial following her October arrest.

Can Thi Theu, a farmer who since 2008 has been fighting forced evictions in her neighborhood on the outskirts of Hanoi, is serving a 20 month prison sentence for “disrupting public order” at protests. It is her second prison sentence for activism. Her husband, Trinh Ba Tu, has also served time.

“The government used all of the police, the court, anything they have, and they accuse my mother of any crime they want,” said Trinh Ba Phuong, Theu’s 32-year-old son.

“I’m not afraid of anything, because I have support from many villagers, and my parents suffer from the hard verdict from the court, and I’m ready to sacrifice to anything that can help my community, my neighbors, the farmers who lost the land to the government,” he said.

Khủng hoảng nhân quyền trong thầm lặng tại Việt Nam

Trinh Ba Phuong, 32, son of jailed land activist Can Thi Theu, at a Hanoi restaurant February 2017. Photo by Aleksandra Arefieva.

Why the Apathy?

Vietnam’s recent history has catapulted the nation from international pariah fighting against the United States to an important strategic partner of the West. Economic opportunities abound in one of the world’s fastest growing economies, while politicians from Washington to Tokyo also see Hanoi as a potential ally in the South China Sea disputes.

U.S. President Donald Trump has apparently been friendly with Hanoi. According to the Vietnamese government, he had an amiable phone conversation with Vietnamese Prime Minister Nguyen Xuan Phuc in December. In a letter dated February 23, Trump also wrote to President Tran Dai Quang urging cooperation to “ensure peace and prosperity in Asia-Pacific on the basis of international law.”

“Now with Trump in charge, our worry is human rights concerns in Vietnam will be diminished even further,” said Roberston.

Yet concerns of American apathy toward the Vietnamese dissident movement predate the Trump administration. Musician and activist Mai Khoi said her May 2016 meeting with President Barack Obama in Hanoi left her with mixed impressions.

Once one of Vietnam’s most famous pop stars – she was the 2010 winner of Vietnam Television’s Album of the Year award – her quashed attempt to run for parliament in 2016 as an independent candidate rendered her a pariah in the Vietnamese entertainment industry.

“I think the fact that President Obama met me was symbolically very important,” she said, adding that the former president extended a planned 20-minute meeting to a full hour. “Unfortunately, promoting human rights never seems to be the top priority of foreign governments engaging with Vietnam,” she added.

Four police officers came to her house the day after the meeting in what she said was an attempt to intimidate her. “It was then I realized that I have no guaranteed rights in Vietnam, not even after meeting with the most powerful person in the world.”

Foreign governments, said Robertson, only provide a limited amount of support as they pursue their national interests.

“Various governments say that they conduct private, behind closed doors, advocacy on rights with Hanoi, but what we hear time and time again from dissidents is the people of Vietnam really want stronger public affirmations by other governments that Vietnam must respect rights,” he said.

The European Union concluded a free trade agreement with the government with Vietnam in 2015. However, the chair of European Parliament‘s human rights subcommittee, Pier Antonio Panzeri, said at a February press conference in Hanoi that it will be “extremely hard” for the treaty to be ratified without improvements in human rights.

The local United Nations offices, say local dissidents, are even less helpful.

“I would say that the UN in Vietnam is very active when it comes to the less sensitive issues, for example HIV prevention, but when it comes to political rights, for example freedom of expressions, freedom of assembly, freedom of association, they are less active,” said Nguyen Anh Tuan, a 27-year-old Hanoi activist.

Tuan’s unregistered NGO, Voice, aims to indirectly challenge the party by educating youth in the ways of independent civil society. But under Vietnamese law, all social organizations, from sports teams to churches, must be member groups of the Vietnamese Fatherland Front (VFF), an umbrella organization controlled by the party. As non-communist controlled organizations are effectively outlawed, UN regulations prevent its agencies from working with dissident groups.

Sunita Giri, head of the UN Resident Coordinator’s Office in Hanoi, acknowledged that their operations must be in line with Vietnamese law.

“The UN does work with registered civil society organizations, and for any financial transactions or partnerships ensures that a beneficiary organization is registered and is in compliance with national law,” she said, adding that the UN “works with all stakeholders in Vietnam”.

But the legal limitations, according to dissidents, renders the U.N. ineffective in tackling human rights.

The blogger Tuyen said that while he has met with visiting officials from the Bangkok branch of the Office of the United Nations High Commissioner for Human Rights (it has no Hanoi office), the local UN agencies are of no help.

“The offices in Hanoi, they have another mission, they don’t pay attention to human rights or democracy,” said Tuyen.

On Their Own

With the Vietnamese government’s single party rule effectively normalized in the global arena, activists agree that they are on their own to bring about a multi-party democracy.

“I always tell my colleagues, we appreciate the support of the outside, but we cannot rely on the support of the international [community],” said Nguyen Quang A.

A retired businessman turned dissident, Quang A, 71, is among Vietnam’s most prolific activists. In 2016, he was a finalist for the Netherland’s Human Rights Tulip award. Like the singer Mai Khoi, he also attempted to run for parliament in the 2016 elections. While he welcomes support from abroad, Quang A said he understands the complicated geopolitics that prevent a full-scale endorsement of his cause.

“It depends on the political mood of the big guy over there,” he said, jokingly referring to Trump.

Quang A said he was understanding of Trump’s “America first” stance. “You can see a network in the West of so many interests, and they have to serve their interests first, and that is understandable,” he said.

Yun Sun, a senior associate with the East Asia Program at the Stimson Center think tank in Washington D.C., said that it’s inaccurate to say that America hasn’t exerted any pressure. To some extent, she said, Hanoi has been responsive.

“This is a case where Vietnam’s strategic interests and national security vis-a-vis China in the South China Sea runs into conflict with the CPV’s [Communist Party of Vietnam’s] political interests to maintain the one-party authoritarian government in the country,” she said.

Vietnam has granted some human rights concessions in recent years. LGBT rights are increasingly recognized by the state, and a 2016 law affirmed freedom of religion. The government even agreed to independent labor unions when it signed the Trans-Pacific Partnership trade agreement, although the the treaty’s rejection by the Trump administration makes the reforms unlikely in the near future.

Tuan, the civil society organizer, said the future of Vietnamese activism would come from within.

“I know [foreign governments] try to put the pressure on the Vietnamese government, but it’s not easy to deal with the Vietnamese government and they are good at dealing with the international actors,” he said.

But any logistical or technical help for civil society organizers, he said, would be much appreciated.

“They should focus on domestic pressure, civil society underground on the grass root level. At first they can’t provide support directly, but they can provide more training, more events, seminars, and workshops to make Vietnam more international,” he said.

Representatives from the Vietnamese government didn’t comment in time for publication.


English vocabulary about Human rights

Tiếng Anh thực sự quan trọng với một nhà hoạt động xã hội, bởi lẽ để truyền tải tình hình Việt Nam được rộng rãi đến bạn bè trên thế giới, không có cách nào hơn  là sử dụng ngôn ngữ quốc tế này.

VOICE luôn xác định đào tạo tiếng Anh cho học viên là một trong những tiêu chí hàng đầu. Chúng tôi xin giới thiệu một loạt bài về từ vựng tiếng Anh quan trọng cho nhà hoạt động. Chủ đề lần này là về Nhân quyền:

Human rights: Nhân quyền

Universal rights: Các quyền phổ quát

Civil, political, economic, social, and cultural rights: Các quyền dân sự, chính trị, kinh tế, xã hội và văn hóa

Freedom: Sự tự do

Personal human dignity and worth: Phẩm giá và giá trị cá nhân

Promote human rights: Thúc đẩy quyền con người

Denounce human-rights abuses: Lên án hành vi vi phạm nhân quyền

Human-rights violation: Vi phạm nhân quyền

Freedom, integrity and peace: Sự tự do, toàn vẹn và hòa bình

The right to freedom of expression and religion: Quyền tự do ngôn luận và tự do tín ngưỡng

Fundamental human rights: Các quyền con người cơ bản

To strive to provide human rights to all mankind regardless of gender, race, sexuality, and religion: Đấu tranh vì quyền con người cho tất cả mọi người, bất kể giới tính, chủng tộc, xu hướng tính dục và tín ngưỡng

Political context: Bối cảnh chính trị

Social context: Bối cảnh xã hội

Crimes against humanity: Tội ác chống lại nhân loại

To impose totalitarian rule: Áp đặt kiểu cai trị độc đoán

Inhumane treatment: Đối xử vô nhân đạo

Revolutions: Cách mạng


Gender inequality: Bất bình đẳng giới tính

Be at the bottom of the chain: Bị kiềm kẹp

The unequal and biased treatment: Đối xử không công bằng và thiên vị

The discriminations: Sự phân biệt đối xử

Roles and responsibilities: Vai trò và trách nhiệm

Gender pay gap: Sự khác biệt về mức lương giữa các giới

An unfairness against women: Sự bất công đối với phụ nữ

Promoting equality: Thúc đẩy sự bình đẳng


Same-sex Marriage: Hôn nhân đồng giới

To protest for their rights: Biểu tình đòi quyền

Social movement: Phong trào xã hội

To remove barriers: Gạt bỏ rào cản

The prohibition on marriage for same sex couples: Ngăn cấm hôn nhân đồng giới

To refuse to recognize same-sex marriages: Từ chối công nhận hôn nhân đồng giới


Racial discrimination: Phân biệt chủng tộc

Immigrants: Người nhập cư

Different skin colors: Màu da khác nhau

Different beliefs: Đức tin khác nhau

Racism: Chủ nghĩa phân biệt chủng tộc

The injustice caused by the native people: Sự bất công gây ra bởi người bản xứ

Unjust treatments: Đối xử bất công

Be isolated: Bị cô lập

Superior races: Chủng tộc ưu tú hơn

Học bổng ngắn hạn về Xã hội Dân sự

Bạn quan tâm đến các hoạt động xã hội? Bạn muốn trực tiếp thấy một chính phủ dân chủ làm việc như thế nào? Bạn muốn học hỏi kinh nghiệm vận hành tổ chức, triển khai hoạt động của các NGOs quốc tế? Hãy đến với Học bổng ngắn hạn về Xã hội Dân sự của VOICE.

VOICE là tên viết tắt của Vietnamese Overseas Initiative for Conscience Empowerment (Sáng kiến Thể hiện Lương tâm Người Việt Hải ngoại). VOICE được cấp quy chế pháp lý 501(c)(3) từ chính quyền bang California (Mỹ) dành cho các tổ chức phi lợi nhuận từ năm 2007. Hiện nay VOICE có trụ sở tại Mỹ cũng như chi nhánh tại Philippines, đồng thời có các tổ chức liên kết gồm VOICE Australia, VOICE Canada và VOICE Europe.

Sứ mệnh của VOICE là phát triển xã hội dân sự Việt Nam nhằm thúc đẩy và bảo vệ các quyền con người. Học bổng này là chương trình thường niên của VOICE, chủ đề lần này sẽ chú trọng nhiều vào các hoạt động liên quan đến quyền tự do biểu đạt (freedom of expression), sẽ là cơ hội cho các nhà báo, nhà hoạt động xã hội làm việc trong lĩnh vực này tham gia.

VOICE xin thông báo chương trình Học bổng Ngắn hạn về Xã hội Dân sự như sau:

Nội dung đào tạo

  • Tham gia các workshop về Bảo mật Kỹ thuật số, Kỹ năng Truyền thông, Báo chí
  • Thăm các cơ quan chính phủ như Thượng viện và Hạ viện của Philippines
  • Thăm tòa soạn của các cơ quan truyền thông, văn phòng các NGOs lớn
  • Nghe thuyết trình từ nhiều chính khách và nhà hoạt động kỳ cựu
  • Tham quan một số địa điểm du lịch nổi tiếng tại Thủ đô Manila

Hình thức đào tạo

  • Workshop
  • Tham quan
  • Thảo luận

Thông tin về khóa học

  • Thời gian: dự kiến từ ngày 18–24/06.
  • Địa điểm: Manila, Philippines.
  • Số lượng: 15 – 20 học viên.
  • Chi phí: VOICE tài trợ toàn bộ chi phí vé máy bay khứ hồi, khách sạn, các bữa ăn. Ngoài ra mỗi học viên sẽ được nhận một khoản phí sinh hoạt nhỏ.

Tiêu chí dành cho ứng viên

  • Tuổi từ 18 đến 35.
  • Quan tâm đến các vấn đề xã hội, ưu tiên những người đang hoạt động trong những lĩnh vực xã hội dân sự, nhất là về quyền tự do biểu đạt.
  • Có thể sử dụng tiếng Anh là một lợi thế.

Hồ sơ ứng tuyển

  • Đơn đăng ký theo mẫu
  • Sơ yếu lý lịch (CV)

Nộp hồ sơ

Mọi thắc mắc liên quan đến khóa học xin gửi về hòm thư:

Chúng tôi hi vọng sau khóa học, các bạn sẽ được trang bị một số kiến thức, kỹ năng về hoạt động xã hội, có một mạng lưới kết nối giữa những người trẻ cùng đam mê và được truyền cảm hứng từ một xã hội dân sự năng động để có thêm quyết tâm tham gia vào các hoạt động xã hội, thúc đẩy cho một Việt Nam tốt đẹp hơn.

Chia sẻ: Một tháng sống với công nhân Việt Nam tại Malaysia

Chuyến đi Malaysia của chúng tôi gồm 5 thành viên, đa số là những người trẻ. Và do thế cũng có chút bỡ ngỡ vào những ngày đầu nhưng rồi cũng thích nghi nhanh chóng. Mặc dù không thực sự chuẩn bị kỹ lưỡng nhưng cũng đem đến cho chúng tôi nhiều kỷ niệm đẹp ở đây.

Tuần đầu tiên chúng tôi ở tại tiểu bang Melaka, ở đây nhiều công ty điện tử và thực phẩm, có rất nhiều công nhân Việt làm việc. Chúng tôi đã tiếp xúc với 3 nhóm công nhân: Một nhóm 10 người tại công ty điện tử MACSALE, một nhóm khác 8 người của công ty ROTI MANUFAC- chuyên về thực phẩm trà, cafe và đồ uống, nhóm cuối 20 người đến từ công ty sản xuất linh kiện điện tử MINAIK.

Bài chia sẻ của một cựu thực tập sinh của VOICE sau chuyến đi làm việc với công nhân Việt ở Malaysia.

Tuần thứ hai chúng tôi tiếp xúc với 3 nhóm công nhân tại Joho Baru (khu vực gần Singapore), cũng là khu vực có đông người Việt sinh sống và làm việc. Chúng tôi đã tiếp xúc với 2 nhóm tại công ty điện tử và loa VEGA (3 người), một nhóm ở công ty PLEXIT, cũng là công ty điện tử (5 người).

Một tháng sống với công nhân Việt Nam tại Malaysia (1)

Một góc khu nhà trọ của các công nhân

Ngoài ra, ở đây có nhiều người Việt qua mở đại lý gia công tổ Yến, thu hút nhiều lao động làm việc. Tuy nhiên cuộc sống và thu nhập khá hơn so với các công ty ở địa phương.

Các tuần tiếp theo, chúng tôi tiếp xúc một số phụ nữ Việt Nam hành nghề mại dâm tại tiểu bang Muar để tìm hiểu thêm về tình trạng mại dâm ở đây. Tôi cũng đã cố gắng tìm lên khu vực Penang, để gặp một nhóm khoảng 3 công nhân làm công ty về xích xe máy.

Những câu chuyện đáng nhớ

Trong thời gian ở đây, chúng tôi gặp được chị Ng, nhân viên công ty MINAIK. Chị bị công ty đuổi sau đợt đi khám bệnh do công ty đưa đi định kỳ, họ chỉ nói chung chung là không đảm bảo sức khỏe mà không đưa ra bất cứ lý do gì cụ thể. Họ đặt vé máy bay cho chị 5 ngày sau ngày khám bệnh, và tiền đó cũng trích từ tiền lương của chị, tất nhiên chị không được bồi thường gì thêm. Dù rất muốn giúp chị, nhưng thời gian quá gấp vì 2 – 3 hôm nữa là chúng tôi phải rời Malaysia, mà trong khi lịch chúng tôi sắp xếp gặp công nhân đã kín. Chúng tôi đành phải dành những ưu tiên khác. Tới bây giờ tôi vẫn cảm thấy áy náy và cảm thấy có chút bất lực.

Những ngày cuối cùng ở Johor Baru , nhờ người quen dẫn đi tiếp xúc một vài nhóm ở đây, chờ đến gần 8 giờ tối mà vẫn chưa thấy công nhân về. Hỏi ra mới biết công nhân ở đây tăng ca tới 10 giờ tối. Chúng tôi quyết định chờ tới lúc đó.

Thực ra trước đó, chúng tôi cũng đã gặp một hai công nhân. Nhưng họ ái ngại và có chút sợ sệt vì không hiểu rõ chúng tôi. Và không cho chúng tôi tiếp xúc trò chuyện nhiều. Mặc dù chúng tôi đã cố gắng giải thích cho họ.

Tới giờ công nhân về, chúng tôi gặp một chị trạc 30 tuổi. Đó là chị L, công nhân công ty Vega gần đó, chị nhiệt tình đưa chúng tôi về phòng trọ, nơi ở công ty cấp cho chị cùng với gần 15 người nữa.

Trong lúc trò chuyện, chị có đưa chúng tôi xem bản hợp đồng ký giữa chị và công ty môi giới tại Việt Nam.

Một tháng sống với công nhân Việt Nam tại Malaysia (1)

Bản hợp đồng ghi rằng “…công nhân không được tham gia các hoạt động chính trị, đi lễ nhà thờ, hội họp bất hợp pháp, đình công, lãn công, tự ý khiếu kiện tới Đại Sứ quán Việt Nam tại Malaysia..”. Tôi khá bất ngờ và có chút tức giận khi đọc những điều này, bởi vì những hoạt động này là hết sức bình thường đối với một con người. Hẳn những kẻ nghĩ ra những điều này không phải là một cá nhân hay một công ty có thể nghĩ ra, mà là cả một bộ máy mới có thể lo sợ những điều này có thể gây hại đến họ. Những công nhân, nếu họ thực hiện đúng những điều này thì họ sẽ sống dưới mức sống của một con người. Nghĩa là họ chỉ đi làm về, rồi ăn và ngủ chứ không có bất cứ một hoạt động tinh thần nào. Những điều mà đã được cả quốc tế công nhận trong Bản Tuyên Ngôn Nhân quyền 1948 mà Việt Nam cũng là một thành viên trong đó.

Tạm biệt chị, chúng tôi cố tiếp xúc thêm một nhóm nam công nhân gần đó nữa trước khi ra về.

Tuần kế tiếp, tôi theo một công nhân về phòng trọ của anh. Phòng được công ty xây cất cho công nhân giữa công trường. Nó nhỏ và hẹp. Trong cái nắng 40 độ ngoài trời, với những phòng nhỏ chắp vá bằng những miếng ván nhỏ, có phòng chứa tới 5 người với diện tích chưa đầy 20 mét vuông.

Một tháng sống với công nhân Việt Nam tại Malaysia (1)
Tình trạng vệ sinh không đảm bảo khi các toilet và nơi tắm chung lộ thiên.

Tổng quan tình trạng lao động Việt Nam ở Malaysia

Các công nhân Việt Nam ở Malaysia thường được làm những công việc gọi là 3D: Dirty, Dangerous và Difficult (Bẩn, Nguy hiểm, và Khó).

Nhức nhối nhất là tình trạng bị giới chủ giữ hộ chiếu. Các công nhân nói họ bị chủ giữ hộ chiếu ngay khi đáp xuống sân bay. Lấy lý do rằng công nhân giữ sẽ bị mất nên để họ giữ giùm (!). Nhiều công nhân bị hạn chế quyền đi lại khi không thể đi ra khỏi tiểu bang mình ở. Nhiều trường hợp gia đình đau ốm nhưng không thể về thăm vì không có bất cứ giấy tờ gì. Họ phải thế chân một khoản tiền bằng 3 tháng lương nếu muốn lấy lại hộ chiếu về nước. Điều đáng nói là có nhiều công nhân chấp nhận mất khoản tiền đó để lấy lại hộ chiếu nhưng vẫn không được trả lại. Nhiều công nhân bất mãn, họ bỏ trốn ra ngoài làm chui chấp nhận không có giấy tờ tùy thân trong người, do đó nhiều người bị cảnh sát bắt và xảy ra tình trạng tù lao động. Tất cả các trường hợp mà chúng tôi tiếp xúc đều bị chủ giữ hộ chiếu, và chỉ có vài trường hợp lẻ tẻ là được giữ hộ chiếu.

Việc giữ hộ chiếu của công nhân sẽ làm họ không dám nghỉ việc, giúp giới chủ dễ dàng quản lý công nhân và có số lượng lao động ổn định trong công ty. Và một điều quan trọng nhất là trả lương rất thấp cho công nhân. Lương tối thiểu của công nhân ở đây là 900RM/tháng, tương đương với 220$, họ bắt buộc công nhân phải làm 12 tiếng mỗi ngày. Đó là chưa tính các công nhân phải tự đóng thuế Levy (thuế dành cho người lao động làm việc tại Malaysia), tiền gia hạn hộ chiếu các công nhân cũng phải tự đóng.

Tình trạng phân biệt đối xử trong các công ty cũng rất phổ biến, tình trạng chèn ép giờ giấc, cắt tiền làm thêm, tiền thưởng nhất là đối với công nhân Việt nam, Myanmar và Nepal. Trong khi đó, công nhân Mã Lai và Trung Quốc thì không bị. Ở các tiểu bang này, các công nhân làm việc mà không có bất cứ công đoàn nào bảo vệ quyền lợi cho họ.

Đây cũng là tình trạng chung các công nhân gặp phải. Ở Việt Nam, muốn được sang Malaysia lao động, họ phải đóng khoản tiền từ 1500-2000 đô-la Mỹ và được hứa hẹn sẽ có một mức lương và cuộc sống tốt hơn. Nhưng một thực tế phũ phàng là ho phải ở những nơi chui rúc 30 – 40 người, mức lương thì không đúng hợp đồng. Các công nhân nói rằng họ đã phải ký một hợp đồng mới bằng tiếng Anh khi vừa tới sân bay và chỉ được phía công ty bên này giữ. Nhiều công nhân đã liên lạc với công ty môi giới ở Việt Nam phản ánh nhưng không được giải quyết.

Quá trình xuất khẩu lao động giữa Việt Nam và Malaysia

Nhờ vào chính sách chuyển đổi kinh tế đúng đắn kết hợp với một chính phủ năng động. Chuyển đổi từ nền kinh tế nông nghiệp sang kinh tế công nghiệp điện tử và dịch vụ. Kinh tế Malaysia phát triển mạnh vào những năm 2000 và thường thiếu hụt trầm trọng lực lượng lao động. Malaysia đã phải nhập khẩu lao động từ các nước láng giềng trong khu vực, trong đó có Việt Nam. Phải khách quan mà nói rằng, nguồn lao động từ nước ngoài đóng góp một vai trò không nhỏ trong sự phát triển kinh tế ở Malaysia.

Việt Nam bắt đầu đưa lao động sang Malaysia làm việc từ năm 2002. Năm 2003, Chính phủ Việt Nam và Chính phủ Malaysia đã ký Bản ghi nhớ về hợp tác lao động. Thực hiện Bản ghi nhớ này, Việt Nam đã đưa được trên 220.000 lao động sang làm việc tại thị trường này.

Đến tháng 8/2015 Việt Nam và Malaysia ký một Bản ghi nhớ mới để tiếp tục đưa lao động Việt sang thị trường này. Trong đó có điều khoản nói rằng “các công nhân Việt Nam sẽ được quyền giữ lại hộ chiếu khi lao động tại Malaysia” cùng với một số điều khoản khác qui định về điều kiện tuyển dụng lao động Việt Nam.

6 tháng sau khi 2 nước ký bản ghi nhớ này, chúng tôi tới đây. Nhưng dường như việc thực thi thỏa thuận này không có gì gọi là tiến triển. Các công nhân khi được hỏi, họ cũng không biết gì về thỏa thuận này. Các công ty vẫn tiếp tục giữ hộ chiếu của công nhân. Các công ty môi giới vẫn tiếp tục tìm người và đưa sang Malaysia.

Tôi thầm nghĩ có khi nào, bản ký kết này chỉ nhằm che mắt báo chí, cộng đồng thế giới về những vụ vi phạm lao động của họ?

Vì nhiều nghiên cứu của các tổ chức về quyền lao động khác đã chỉ rõ ra rằng, tình trạng buôn người ngày nay không còn giới hạn trong định nghĩa bắt cóc rồi đưa sang lao động khổ sai ở một nước khác nữa. Mà nó còn núp dưới danh nghĩa các hợp tác xuất khẩu lao động giữa các quốc gia. Vì lợi nhuận mà nó đem lại quá lớn. Điều này lý giải tại sao nạn buôn người ngày nay là một vấn nạn không dễ giải quyết.

Các công việc đã làm

Vì còn nhiều hạn chế về nhân sự và thời gian trong đợt công tác này, nên công việc của chúng tôi chủ yếu là tiếp cận công nhân và giải thích luật, các bản thỏa thuận mới của các quốc gia về vấn đề lao động tại Malaysia. Giải thích cho công nhân hiểu về quyền được giữ hộ chiếu, các định nghĩa về nghiệp đoàn, thế nào là một “nghiệp đoàn độc lập”.

Một tháng sống với công nhân Việt Nam tại Malaysia (1)
Các công nhân chơi thể thao, bóng đá

Chúng tôi cũng đã hướng dẫn công nhân cách đòi lại hộ chiếu. Giúp họ viết ra các bức thư bằng tiếng Anh gửi cho các chủ yêu cầu trả lại hộ chiếu. Ngoài ra, chúng tôi cũng tiến hành thu thập tin tức, bằng chứng về tình trạng vi phạm lao động tại Malaysia để làm tư liệu hoặc các bản báo cáo. Và cuối cùng, chúng tôi đã đi thăm hỏi các tù nhân là lao động Việt Nam trốn ra ngoài đang bị nhốt ở các nhà tù Malaysia.

Chuyến đi này là một trải nghiệm thích thú nhưng cũng có chút buồn bã cho chúng tôi.

Thích thú vì nhìn thấy được tận mắt một xã hội giàu mạnh, tân tiến nhất nhì vùng Đông Nam Á. Được nhìn thấy toà tháp đôi nổi tiếng mà từ lâu ao ước được xem. Nhưng buồn vì nhìn thấy những cảnh đời bất hạnh của công nhân Việt Nam tại đây. Họ đã phải chịu mọi khổ nhọc để hàng tháng gửi tiền về giúp gia đình. Số tiền này cũng góp phần “xoá đói giảm nghèo” theo chủ trương của nhà nước. Nhưng ngược lại, họ không được bất cứ một cơ quan chính thức nào của nhà nước Việt Nam hướng dẫn quyền lợi của công nhân xuất khẩu lao động cũng như bảo vệ họ trước những đối xử bất công của giới chủ.Nói theo ngôn ngữ công nhân tại đây là họ bị môi giới Việt Nam “đem con bỏ chợ”.

Và càng buồn hơn khi chẳng thể giúp được họ nhiều.

Reprinted with author’s permission

Detained lawyer gets recognition from German judges

The German Association of Judges has named the detained Vietnamese lawyer, Nguyen Van Dai, as recipient of its human rights prize for 2017.

The organisation, Germany’s largest professional organisation of judges and public prosecutors, honours a lawyer every two years for outstanding merit in the defence of human rights.

Recent laureates have included lawyers from Syria, Iran and China.

Detained lawyer gets recognition from German judges
Nguyen Van Dai’s wife, Vu Minh Khanh, has led an international campaign for his release.

The recognition for Mr Dai comes fifteen months after he was arrested on charges of conducting propaganda against the state under Article 88 of the penal code.

Western government and international human rights organisations have all called for Mr Dai’s arrest, concluding that he is being held on trumped up political charges for his boldness in criticising the Vietnamese government.

Detained lawyer gets recognition from German judges
Dai has been held in isolation for 15 months

The award from the German Association of Judges, known by its German initials, DRB, serves as another reminder to the Vietnamese authorities that their crackdown on dissent has not been forgotten by the international community.

The government reacted angrily last week to the announcement that the US State Department had honoured another jailed activist, Nguyen Ngoc Nhu Quynh, as an international woman of courage.

Mr Dai was arrested in December 2015, a week after he was waylaid and badly beaten up by a gang clearly operating under the auspices of police commanders.

He was returning to Hanoi after attending a training session on human rights and political rights held south of the capital.

He has not been allowed a meeting with lawyers or family members since his arrest and has not been brought to trial.

Dai is one of the best known of a number of activists and human rights campaigners arrested by the authorities.

He came to prominence a decade earlier through his involvement with a pressure group known as the Brotherhood for Democracy.

He served four years in prison and four years under house arrest for his earlier activities, only resuming his work after his release in early 2015.


Blogger Mẹ Nấm – người luôn vắng mặt khi được quốc tế vinh danh

Giải Phụ nữ Can đảm Quốc tế của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ năm nay vừa vinh danh 13 người phụ nữ hoạt động vì quyền con người từ nhiều nước trên thế giới, trong đó có Blogger Mẹ Nấm hay Nguyễn Ngọc Như Quỳnh của Việt Nam.

Phụ nữ Can đảm Quốc tế

Từ năm 2007, cùng với Giải Phụ nữ Can đảm Quốc tế (International Women of Courage Award), Ngoại trưởng Mỹ đã tôn vinh nhiều phụ nữ trên toàn cầu, những người đã thể hiện lòng dũng cảm và khả năng lãnh đạo trong các nỗ lực vận động cho nhân quyền, bình đẳng giới và quyền phụ nữ. Giải này đặc biệt vinh danh những phụ nữ từng bị tống giam, tra tấn, bị đe dọa tới tính mạng hoặc chịu tổn thương nghiêm trọng vì đã đứng lên đấu tranh cho công lý, nhân quyền và pháp trị.

Trong thông báo của Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam có đoạn: “Vào ngày 29/3, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ sẽ vinh danh bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh với Giải Phụ nữ Can đảm Quốc tế của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ vì sự can trường của bà trong cuộc đấu tranh cho các vấn đề xã hội dân sự, vì đã truyền cảm hứng cho những thay đổi ôn hòa, kêu gọi một hệ thống chính quyền minh bạch hơn, cổ vũ cho hoà bình, công lý và quyền con người, và là tiếng nói đại diện cho quyền tự do ngôn luận.”

Tạ Phong Tần, một cựu tù nhân lương tâm nổi tiếng, từng được vinh danh trong Giải này năm 2013 khi bà đang chịu án tù 10 năm tại Việt Nam vì tội danh “tuyên truyền chống nhà nước”.

Người luôn vắng mặt

Blogger Mẹ Nấm gây chú ý trong giải thưởng năm nay, không chỉ bởi chị là người nhận giải duy nhất vắng mặt tại buổi lễ mà còn là người duy nhất đang bị giam cầm.

Blogger Mẹ Nấm – người luôn vắng mặt khi được quốc tế vinh danh
Blogger Mẹ Nấm bị bắt tháng 10 năm 2016

Tháng 10 năm 2016, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh bị công an Khánh Hòa bắt với cáo buộc “tuyên truyền chống phá nhà nước” theo Điều 88, Bộ Luật Hình sự Việt Nam. Trong khi những ‘chứng cứ phạm tội’ thu giữ tại nhà chị chỉ là những biểu ngữ như “Cá cần nước sạch, Nước cần minh bạch”, “Khởi tố Formosa”, các khẩu hiệu chống Trung Quốc xâm lược, cùng tập hồ sơ với dữ liệu về 31 người chết trong khi bị công an giam giữ được tổng hợp từ báo chí nhà nước.

Năm 2015, chị Quỳnh là phụ nữ Châu Á đầu tiên được nhận giải thưởng Người bảo vệ Dân quyền của tổ chức Civil Rights Defenders có trụ sở tại Thụy Điển. Tuy nhiên do bị cấm xuất cảnh chị cũng chỉ có thể nhận giải thưởng “từ xa”.

Năm 2010, Mẹ Nấm được tổ chức Human Rights Watch trao giải thưởng Hellman/Hammett nhằm tôn vinh lòng can đảm trong các nỗ lực bảo vệ nhân quyền.

Mẹ của bé Nấm

Chị Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, bút danh Mẹ Nấm, sinh năm 1979, quê ở Nha Trang – Khánh Hòa.

Chị Quỳnh dùng truyền thông xã hội để phản đối bất công, tham nhũng, và vi phạm nhân quyền tại Việt Nam, đấu tranh cho những người không có tiếng nói trong xã hội… qua những bài viết blog từ năm 2006. Chị bị bắt giữ nhiều lần từ 2009 – 2016 liên quan đến các hoạt động vừa nêu, lần gần đây nhất là từ tháng 10/2016 cho đến nay.

Từ ngày chị Quỳnh bị bắt đi, những người trong gia đình luôn phải sống trong một nỗi sợ hãi, thấp thỏm. Hai con của chị, bé Nấm trở nên lầm lũi ít nói, còn bé Gấu liên tục khóc đòi mẹ và giục bà gọi mẹ về. “Cuộc sống của chúng tôi thật sự khó khăn và bị đe dọa khi thiếu vắng Quỳnh,” bà Lan, mẹ của chị Quỳnh, chia sẻ.

Blogger Mẹ Nấm – người luôn vắng mặt khi được quốc tế vinh danh
Mẹ già và hai con nhỏ của chị Quỳnh

Bà Lan cho rằng con bà vô tội nếu sống trong một quốc gia tự do, nhân quyền được tôn trọng. Và đối với bà, đó cũng chính là ý nghĩa cốt lõi của Giải Phụ nữ Can đảm Quốc tế mà Bộ Ngoại giao Mỹ trao tặng con gái bà năm nay. Theo trao đổi của bà với Đài VOA.

Giám đốc điều hành tổ chức VOICE Luật sư Trịnh Hội cảm thấy vui khi hay tin Mẹ Nấm nhận được giải thưởng từ Bộ ngoại giao Hoa Kỳ tuy nhiên “điều đó chỉ nói lên một sự thật đó là còn quá nhiều sự bất công, đàn áp nhân quyền ở Việt Nam”. “Mỗi người trong chúng ta cần phải cố gắng nhiều hơn nữa trong công việc tranh đấu cho những tù nhân lương tâm của Việt Nam trong đó có Mẹ Nấm” ông nói thêm.

VOICE đã có dịp quen biết và làm việc với Blogger Mẹ Nấm trước khi chị bị bắt. Hiện nay, VOICE vẫn tiếp tục vận động với các giới chức và tổ chức quốc tế để nhiều người biết hơn về việc làm của chị. Cũng như giúp đỡ cho gia đình của chị, đặc biệt là hai bé Nấm và Gấu tuổi còn quá nhỏ mà đã phải sống xa mẹ, không được gặp mẹ từ lúc mẹ bị bắt.

Chia sẻ: Học về Internet ở giữa rừng Myanmar

Bao nhiêu điều mới mẻ và ấn tượng khi tham gia một khóa đào tạo về công nghệ và lần đầu tiên đặt chân đến đất nước mới chuyển đổi dân chủ Myanmar

Khóa đào tạo 5 ngày về Truyền thông mạng xã hội và Bảo mật kỹ thuật số được một NGO có trụ sở ở Đức kết hợp với các NGOs Myanmar tổ chức tại thành phố Bago, Myanmar. Người tham gia là khoảng 30 nhà hoạt động trẻ đến từ khu vực Đông Nam châu Á.

Bài chia sẻ của một thực tập sinh sau khi tham gia một khóa đào tạo tại Myanmar.

Nói một cách ngắn gọn thì khóa học này giúp những người tham gia hiểu được cách hoạt động của internet, cách di chuyển của dòng dữ liệu khi chúng ta lướt web, gửi email .v..v.., những nguy cơ tiềm ẩn khi chúng ta truy cập internet, và các phương pháp bảo mật giúp chúng ta an toàn hơn.

Về cơ bản là vậy, nhưng có lẽ mình sẽ không nói nhiều về kỹ thuật, mà mình sẽ nói nhiều hơn về cách tổ chức chương trình và những trải nghiệm với những người bạn quốc tế.

Học về Internet ở giữa rừng Myanmar

Tấm biển trong phòng họp chính ghi mỗi người chỉ nên lấy một chai nước và dùng trong suốt khóa học

“Chuẩn bị là chìa khóa thành công”

Trước ngày xuất hành, những người tham gia được ban tổ chức đưa vào một Group Mail (Nhóm thư điện tử), và được khuyến khích viết một đoạn ngắn giới thiệu và làm quen với nhau gồm các thông tin như Tên tuổi, Quốc tịch, nghề nghiệp, tại sao biết đến và muốn tham gia khóa học, có kỹ năng gì đặc biệt… Điều này khiến những người tham gia cảm thấy gần gũi dù chưa hề gặp mặt.

Ban tổ chức còn gửi cho mỗi người một file gọi là Hậu cần, gồm tất cả các thông tin cần thiết như ngày đến ngày đi, địa điểm tổ chức, thông tin để có thể liên hệ khẩn cấp, bảo hiểm, đồ dùng cá nhân (có cả kem chống muỗi, không biết làm gì), nói chung là rất chu đáo.

Vác balo lên và đi

Ngày khởi hành, mình bắt chuyến bay từ Manila – Philippines đến Yangon, thủ đô cũ của Myanmar. Nhân viên sân bay Myanmar thân thiện lắm, vừa xuống khỏi máy bay đi qua cửa check-in, khi mình đưa hộ chiếu Việt Nam, anh chàng nhân viên liền nói tiếng Việt “xin chào” rất cởi mở. Sau đó một anh nhân viên khác giúp đỡ khuân hành lý. Thật bất ngờ khi thấy anh ấy ăn trầu, anh vừa làm vừa nhai trầu bỏm bẻm, mình liền nói “ở nước tôi người già cũng thường ăn thứ này”. Anh ấy liền mời mình một miếng, mình đang tò mò muốn thử xem trầu Myanmar khác Việt Nam như thế nào, nên không ngại ngần nhận lấy rồi cho vào miệng nhai lấy nhai để. Ôi thôi, nó vừa nồng vừa cay, kết hợp với cái bụng đói meo, suýt nữa thì say trầu mà ngã vật ra đấy. Rồi cũng chẳng biết nó khác trầu Việt Nam thế nào vì ăn từ mười mấy năm trước, lúc nhỏ nhỏ, đi đám cỗ thì đua đòi ấy mà.

Ra được bên ngoài, ban tổ chức có xe chờ để chở những người tham gia đến địa điểm tập trung, mình lên xe cùng một người bạn Indonexia vừa tới đó. Chiếc xe chạy đến Bago một thành phố cách Yangon 80 km về phía Bắc. Chạy được hơn 1 tiếng trên đường quốc lộ, chiếc xe bắt đầu rẽ vào một con đường rừng với rất nhiều cây cối và ổ voi, ổ gà. Xe chạy thêm mấy cây số thì có vài ngôi nhà bất ngờ xuất hiện. Đích đến cuối cùng là một khu khách sạn ở giữa rừng sâu. Gọi là khách sạn chứ thực ra nó là những khu nhà gỗ, với mái lá và điện đóm tối thui. Cảm giác cứ như là đi làm cách mạng lên căn cứ địa trong rừng sâu núi độc ấy (giờ thì mình đã hiểu tại sao phải cầm theo thuốc muỗi). Nhưng điều còn bất ngờ hơn là ở đây không hề có internet, mọi người chỉ có thể sử dụng mạng 3G di động, mạng mẽo ở Myanmar vốn đã yếu, nay còn giữa rừng thế này. Thú thực, đến lúc này mình cảm thấy cực kỳ tệ và khó hiểu, tại sao một khóa đào tạo Công nghệ về mạng di động lại được tổ chức ở giữa rừng và ở một nơi không có internet.

Học về Internet ở giữa rừng Myanmar

Khu khách sạn nhìn như thế này

Mình đã đem những thắc mắc này đến để hỏi anh bạn tên Mio người Myanmar trong ban tổ chức, thì Mio nói là cách xa thành phố và không có internet để cho các bạn không bị phân tán bởi những thứ đó. Lý do mặc dù không được thuyết phục lắm nhưng mà mình cũng cười trừ cho xong.

Sau khi ăn bữa tối mình về phòng ngủ, căn phòng này cũng rất hòa hợp với thiên nhiên, cây dây leo mọc beo vào đầy trong nhà. Định email và trả lời tin nhắn của mọi người thì internet không có, thế là đi ngủ luôn. Phải thả màn và bôi thuốc muỗi thật kỹ nếu không muốn bị chúng khiêng đi.

Học hành vất vả, kết quả thế nào?

Buổi sáng đầu tiên thật dễ chịu với tiếng chim líu lô và không khí mát mẻ, trong lành giữa rừng. Mình tới nhà ăn và thưởng thức những món Myanmar tuy đơn giản nhưng khá hợp khẩu vị. Sau khi ăn sáng xong, mọi người tập trung về phòng họp chính. Đầu tiên là màn chào hỏi, rồi đi lướt qua chương trình cho tất cả 5 ngày, sau đó là bắt đầu ngay các lớp học. Cứ như vậy, các lớp học được triển khai liên tục trong một ngày. Sẽ có khoảng 4 lớp/ngày, 2 vào buổi sáng và 2 vào buổi chiều, xen kẽ những lớp học là những buổi thảo luận và trò chơi, rất vui.

Mọi người dần quen với nhau và có những chia sẻ về công việc, cũng như tình hình quốc gia của họ. Sau khi kết thúc một ngày bận rộn mọi người về nhà tắm rửa và đi sang nhà ăn để dùng bữa tối. Buổi tối mọi người cũng không làm việc riêng mà tất cả đều tập trung về phòng họp chính. Ban tổ chức có các lựa chọn như nhóm ca múa nhạc, đánh đàn guitar hát suốt đêm, hay có những nhóm làm workshop chia sẻ về dự án của họ, có nhóm tổ chức cả xem phim. Nói chung là không có internet và ở giữa rừng nên mọi người khó làm việc riêng, thành ra lại có nhiều điều kiện để trò chuyện chung với nhau hơn, từ đó cảm thấy vô cùng thân thuộc. Có lẽ đến bây giờ thì mình đã thấm được dụng ý của ban tổ chức. Mỗi ngày trôi qua mọi người lại được học thêm những kiến thức mới, cũng như là hiểu nhau nhiều hơn.

Sau những ngày học tập căng thẳng đến buổi chiều ngày thứ ba, ban tổ chức đưa tất cả ra phố để giải ngố. Xe buýt chở bọn mình đi thăm các địa danh nổi tiếng ở đây như Tượng Phật nằm Shwethalyaung, Chùa Rắn, Chùa Hoàng Thần Shwemawdaw, Cung điện cổ Kanbawzathadi.

Học về Internet ở giữa rừng Myanmar

Chùa Rắn đấy

Năm ngày trôi qua thật nhanh chóng. Buổi tối cuối cùng mọi người tổ chức một bữa tiệc nho nhỏ để uống bia và nhảy nhót. Không thể tưởng tượng là những con người mới đó xa lạ, thậm chí chẳng muốn ở đây lâu hơn, mà bây giờ lại bịn rịn nhau đến như vậy.

Sáng hôm sau từng đoàn ra sân bay để rời khỏi Myanmar, trong lòng ngổn ngang lưu luyến. Ấn tượng về khóa đào tạo, ấn tượng về những người bạn Myanmar nhiệt tình, thân thiện, ấn tượng về những người bạn Đông Nam Á giỏi và nhiệt huyết.

Đã vài tháng qua đi, bọn mình vẫn giữ liên lạc với nhau như ngày mới.

Và đôi khi lại rất “nhớ rừng”.

Châu Linh