Thông cáo về việc nhà hoạt động Nguyễn Ngọc Như Quỳnh được trả tự do

THÔNG CÁO VỀ VIỆC
NHÀ HOẠT ĐỘNG NGUYỄN NGỌC NHƯ QUỲNH ĐƯỢC TRẢ TỰ DO

Vào ngày 17 tháng Mười năm 2018, nhà hoạt động Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (tức “Mẹ Nấm”) đã được chính quyền Việt Nam trả tự do sau khi trải qua hơn hai năm tù giam. Hiện nay, cô đã đoàn tụ cùng gia đình và trên đường đến Hoa Kỳ.

Là một người tích cực đấu tranh bảo vệ nhân quyền và môi trường, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đã nhận được nhiều giải thưởng danh giá như giải “Người Bảo vệ Quyền Dân sự” của tổ chức Civil Rights Defenders vào năm 2015, và giải “Phụ nữ Quốc tế Dũng cảm” của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ hai năm sau đó.

Thế nhưng, cũng vì những hoạt động của mình mà cô bị chính quyền Việt Nam bắt giữ từ ngày 10 tháng Mười năm 2016, và bị tuyên án 10 năm tù giam với tội “tuyên truyền chống nhà nước”.

Công cuộc đòi tự do cho Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đã được cộng đồng Việt Nam cả trong lẫn ngoài nước kiên trì vận động trong suốt hai năm qua, cùng với đó là vô số lời kêu gọi từ chính giới các nước cũng như các tổ chức quốc tế về nhân quyền khắp mọi nơi. Tất cả những nỗ lực đó đã buộc chính phủ Việt Nam phải trả tự do cho Nguyễn Ngọc Như Quỳnh sau hai năm giam giữ; điều mà, đến lượt nó, gián tiếp xác nhận bản án 10 năm mà nhà cầm quyền đã tuyên cho Nguyễn Ngọc Như Quỳnh chẳng những bất công về mặt pháp lý mà còn sai trái về mặt đạo lý.

Chúng tôi xin bày tỏ lòng tri ân những cá nhân, tổ chức trong và ngoài nước đã nỗ lực không mệt mỏi để đem đến kết quả này. Hơn thế, chúng tôi tin rằng không chỉ Nguyễn Ngọc Như Quỳnh mà tất cả những tù nhân lương tâm đang bị giam giữ tại Việt Nam đều xứng đáng được hưởng một cuộc sống tự do và toàn vẹn nhân phẩm.

Còn rất nhiều việc cần làm ở phía trước. Hiện nay, VOICE vẫn đang tiếp tục công việc của mình nhằm thúc đẩy một xã hội dân sự mạnh mẽ tại Việt Nam, yêu cầu nhà cầm quyền Việt Nam tuân thủ các cam kết quốc tế về nhân quyền, và vận động đòi tự do cho các tù nhân lương tâm.

Để làm được điều đó, chúng tôi cần đến sự ủng hộ và đồng hành của các bạn.

Trân trọng,
VOICE

Thông cáo của VOICE về việc trình chiếu phim ‘Mẹ Vắng Nhà’

Ngày 27/6/2018, VOICE lần đầu tiên tại Thái Lan cho ra mắt bộ phim tài liệu ‘Mẹ Vắng Nhà’ kể về gia đình của nhà hoạt động đang bị cầm tù Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, tức Blogger Mẹ Nấm, trước nhiều khách mời quốc tế tại Câu Lạc Bộ Báo Chí Nước Ngoài (Foreign Correspondents’ Club of Thailand – FCCT), Bangkok, Thái Lan.

Một tuần sau đó, ngày 4/7, thể theo lời yêu cầu của FCCT, buổi chiếu phim lần thứ hai đã được tổ chức nhưng đã bị nhà nước Việt Nam áp lực giới chức Thái ngăn cản.

Cách hành xử đáng chê trách của nhà nước Việt Nam, bất ngờ thay, đã quảng cáo bộ phim giúp VOICE theo một kịch bản mà chúng tôi, dẫu tốn nhiều thời gian thảo luận, vẫn không thể nào nghĩ tới được.

Kết quả là chúng tôi nhận được nhiều lời đề nghị hợp tác trình chiếu bộ phim từ khắp mọi nơi từ Châu Mỹ sang đến Châu Âu, cũng như hàng trăm lời yêu cầu đăng tải công khai bộ phim trên mạng để ai cũng có thể xem được, nhất là tại Việt Nam.

Vì vậy, trong ba tháng tới đây, VOICE sẽ mang ‘Mẹ Vắng Nhà’ đi chiếu khắp nơi trên thế giới. Mọi sự đóng góp, nếu có, sẽ được chia đều làm 3 phần: hỗ trợ việc học hành của Nấm và Gấu – hai đứa con thơ của Nguyễn Ngọc Như Quỳnh; giúp đỡ thân nhân các tù nhân lương tâm khác; và tiếp sức cho những dự án khác về đề tài nhân quyền.

VOICE cũng sẽ cho đăng tải công khai bộ phim ở một thời điểm thích hợp thể theo yêu cầu của công chúng.

Chúng tôi cảm kích trước sự quan tâm của mọi người về bộ phim và kêu gọi sự quan tâm hơn nữa đối với những tù nhân lương tâm Việt Nam, trong đó có Nguyễn Ngọc Như Quỳnh.

Chúng ta đứng cùng họ.

Trịnh Hội
Giám Đốc Điều Hành

Thông_cáo_của_VOICE_về_việc_trình_chiếu_phim_Mẹ_Vắng_Nhà_VIETNAM-VOICE_1

Me_Vang_Nha_When_Mother_s_Away-Poster_Documentary-film_Ap-phich-Phim-tai-lieu_VIETNAM-VOICE
Poster phim tài liệu Mẹ Vắng Nhà

VOICE yêu cầu Việt Nam có trách nhiệm với các cam kết tại UPR

Phái đoàn của VOICE tại Trụ sở Liên Hiệp Quốc tại Geneva. Từ trái sang phải: cô Anna Nguyễn, bà Lê Thị Minh Hà và cô Đinh Thảo. Nguồn: Trang Facebook “VietnamUPR”

Haiy Le, ngày 9 tháng 10 năm 2017

Năm 2014, VOICE (Vietnamese Overseas Initiative for Conscience Empowerment) đã cử một phái đoàn gồm ba người đàn ông là công dân Việt Nam (Tiến sĩ Nguyễn Quang A, luật sư Trịnh Hữu Long và luật sư Phạm Lê Vương Các) đến dự Kiểm điểm định kỳ phổ quát (UPR) tại Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc.

Còn năm nay lại là ba người phụ nữ. Cô Anna Nguyễn, Giám đốc Chương trình của VOICE nói: “Chúng tôi không có chủ ý muốn có một phái đoàn toàn nữ”. Cô Anna còn nhắc đến một điểm thú vị nữa là ba người phụ nữ có lý lịch và đến từ các châu lục khác nhau. Cô Anna là một luật sư sinh ra và lớn lên ở Úc. Tham gia cùng cô có hai người khác. Đó là vợ của Blogger Nguyễn Hữu Vinh – Anh Ba Sàm là bà Lê Thị Minh Hà. Ông Vinh đã bị chính quyền Việt Nam kết án 5 năm tù vào tháng 3 năm 2016 vì đã lập và quản lý một trang blog tin tức độc lập với chính phủ, có nhiều người theo dõi. Người phụ nữ thứ ba là cô Đinh Thảo. Cô gái mang quốc tịch Việt Nam này đã từ bỏ ước mơ làm bác sĩ để trở thành một nhà hoạt động. Thảo hiện nay Điều phối viên chương trình châu Âu của VOICE tại Bỉ.

Khi các nhà hoạt động xã hội đấu tranh phản đối Chính quyền độc tài Việt Nam, họ thường xuyên bị nhục mạ bằng các bình luận trên trang Facebook của VOICE. Dù có bị gọi là “chó”, “bọn xuyên tạc” hay là “lũ đáng chết” nhưng họ vẫn không lấy làm phiền lòng. Các cô gái cho rằng những nhận xét đó là từ một lực lượng được chính quyền Việt Nam thuê. Với tinh thần Tự do biểu đạt của mình, những bình luận thù hằn đó vẫn được để cho tồn tại. Đây là điều ngược lại với những gì mà chính quyền Hà Nội đang làm.

Chỉ tính từ đầu năm 2017 đến nay, Chính quyền độc tài của đảng Cộng sản Việt Nam đã bắt giữ hoặc kết án tổng cộng 16 Nhà hoạt động theo bộ Luật hình sự hà khắc của Việt nam, đặc biệt là Điều 88, về tội “Tuyên truyền chống nhà nước”. Tổ chức Human Rights Watch đã có những báo cáo về “truyền thống” hạn chế các quyền Tự do ngôn luận của Việt Nam. Chính quyền Việt Nam đã đưa hơn 100 Nhà hoạt động vào nhà lao. Sự ngột ngạt trong nước là nguyên nhân khiến hàng ngàn người tị nạn mỗi năm để tìm kiếm tự do chính trị lẫn các cơ hội việc làm, kinh doanh ở các nước tiến bộ có chính phủ minh bạch và dân chủ hơn.

VOICE là tổ chức được thành lập năm 1997 với tư cách là một văn phòng trợ giúp pháp lý và vận động cho người tị nạn và thuyền nhân Việt Nam ở Philippines được đi tái định cư tại các quốc gia như Úc, Mỹ và Canada. Sau đó, sứ mệnh của VOICE đã có thêm hoạt động trong lĩnh vực thúc đẩy phát triển Xã hội dân sự, vận động cho Nhân quyềnPháp trị tại Việt Nam.

Sự nghiệp của Anna cũng có điểm tương đồng với VOICE. Trong ba năm đầu, cô là một luật sư chuyên về các vấn đề tị nạn cho những người Iran, Iraq, Afghanistan và Việt Nam được tị nạn ở ÚC. “Thời điểm đó cũng là lúc tôi bắt đầu tìm hiểu về tình trạng nhân quyền ở Việt Nam. Thay vì giúp họ rời khỏi đất nước, tôi muốn biết lý do tại sao mọi người lại rời bỏ quê hương nơi mà mình sinh ra như vậy. Chiến tranh đã kết thúc vào năm 1975 nhưng tại sao người ta lại bỏ đi?”

Từ khi làm việc cho VOICE vào năm 2014, công việc của Anna là liên lạc với các Chính phủ nước ngoài, các Tổ chức đa phương và thuyết phục họ gây áp lực lên Việt Nam nhằm cải thiện tình trạng Nhân quyền ở đây. Cô cũng là cầu nối giúp các cơ quan nước ngoài này có thể lắng nghe tiếng nói từ các Nhà hoạt động độc lập và các nhóm Xã hội dân sự ở Việt Nam. Anna nói tiếp: “Có nhiều nhà hoạt động bị cấm xuất cảnh và cũng không có được chỗ dựa. Vì vậy thật tuyệt khi chúng tôi có thể giúp họ cất lên tiếng nói.”

Năm 2014, một phái đoàn gồm 23 thành viên từ Chính quyền Việt Nam đã tham gia cuộc họp với Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc trong một kỳ UPR. Đó là một quá trình đánh giá hồ sơ Nhân quyền của tất cả các quốc gia thành viên của Liên Hiệp Quốc. Việt Nam đã đồng ý thực hiện một số khuyến nghị của UPR, nhưng cũng từ chối nhiều kiến nghị còn lại. Đặc biệt là việc thả Tù nhân lương tâm và sửa đổi các điều luật mơ hồ lấy lý do an ninh để đàn áp Nhân quyền.

Mục tiêu của Chiến dịch vận động giữa kỳ UPR năm 2017 lần này là theo dõi các khuyến nghị và minh oan cho các Tù nhân lương tâm. Đặc biệt là Trần Huỳnh Duy Thức, ông là một doanh nhân công nghệ và một blogger đã bị kết án 16 năm tù vì cáo buộc “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” vào tháng 1 năm 2010. Tiếp theo là Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, bút danh Mẹ Nấm, cô là một blogger bị cáo buộc 10 năm tù vì “Tuyên truyền chống phá nhà nước” vào tháng 6 năm 2017. Blogger Trần Thị Nga cũng bị cáo buộc tội danh tương tự Mẹ Nấm với bản án 9 năm tù vào tháng 7 năm 2017 vì chia sẻ các bài báo và video nêu lên những tiêu cực liên quan đến các vụ khủng hoảng môi trường và tham nhũng chính trị. Trong vài tháng qua, đã có nhiều Nhà hoạt động nữ bị chính quyền cho vào mục tiêu. Mẹ Nấm đã từng viết rằng động lực để cô hành động là mong muốn hai đứa con của cô được sống trong một đất nước tốt đẹp hơn ở tương lai.

Chiến dịch vận động giữa kỳ lần này bắt đầu từ ngày 15 tháng 9 đến ngày 10 tháng 10 và đã được lên kế hoạch ngay từ khi kỳ UPR lần trước kết thúc năm 2014. Đoàn đã lên kế hoạch thực hiện một cuộc chạy đường dài để tranh thủ gặp gỡ với các cơ quan nước ngoài tại Đức, Thụy Sĩ, Thụy Điển, Na Uy, Bỉ và Cộng hòa Séc nhằm đề xuất những cách để họ gây áp lực yêu cầu Chính phủ Việt Nam cải thiện tình trạng Nhân quyền.

Gần đây một người đàn ông Việt Nam đang tị nạn chính trị đã bị bắt cóc trên đường phố Berlin ngay giữa ban ngày vào 24 tháng Tám, tức một ngày trước khi ông được xem xét quy chế tị nạn. Ông ta bị đưa về Việt Nam để điều tra những cáo buộc tham nhũng. Vụ việc gây xôn xao dư luận khi được liên tưởng đến những vụ bắt cóc thời Chiến tranh lạnh. Trong cuộc gặp với Bộ Ngoại giao Đức vào ngày 15 tháng 9, VOICE đã đưa ra mối quan ngại với ngài Annette Knobloch, Phó Vụ trưởng Vụ Đông Nam Á / Thái Bình Dương.

“Chúng tôi đã đưa ra một số gợi ý và vài ngày sau phía Đức thông báo rằng đã trục xuất một nhân viên ngoại giao khác của Việt Nam, Anna nói.

Đức là đối tác thương mại lớn nhất của Việt Nam tại EU, với chuỗi ngân hàng của mình, Đức như đòn bẩy tài chính của Việt Nam. Song song đó là viện trợ phát triển của Đức cho Việt Nam, năm 2015 là 257 triệu đô la trong vòng hai năm.

Ngoài các cuộc gặp với Đức và chính phủ các nước, đoàn đại biểu đã liên lạc với Báo cáo viên Đặc biệt của Liên Hiệp Quốc về bảo vệ Nhân quyền, ông Michel Forst, và CIVICUS, một nhóm làm việc nhằm thúc đẩy xã hội dân sự. CIVICUS là tổ chức có tư cách tư vấn với Liên Hiệp Quốc. Cho nên sự cộng tác của VOICE với CIVICUS đã cho VOICE có cơ hội phát biểu trước Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc vào ngày 19 tháng 9 vừa qua.

“Chúng tôi kêu gọi chính quyền Việt Nam thực thi một cách có thiện chí các khuyến nghị UPR mà họ đã chấp thuận vào năm 2014”, là một đoạn trong bài phát biểu cô Đinh Thảo đã nói trước Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc. “Chúng tôi kêu gọi các quốc gia thành viên của Liên Hiệp Quốc thúc giục Việt Nam trả tự do cho tất cả Tù nhân lương tâm.

Thảo cho biết, đối với cô, bài phát biểu ấy đã tạo nên một chiến dịch 25 ngày thành công. Bất kể những khó khăn về điều kiện đi lại, các cuộc họp mặt triền miên và cả những quấy rối của Chính quyền Việt Nam với cô, đồng nghiệp và gia đình cô đã gặp phải ở Việt Nam.

Sau khi chiến dịch kết thúc, các thành viên trong đoàn dự kiến vẫn theo dõi các cuộc họp và duy trì các mối quan hệ họ đã có. “Thật sự thì gặp gỡ những nhân vật ấy không khó, nhưng nếu không giữ liên lạc sau đó thì sẽ không có kết quả gì”, Anna thừa nhận. VOICE đang bắt đầu lập kế hoạch tổ chức cho UPR lần 3 vào tháng 1 năm 2019, sẽ có nhiều người hơn, sẽ có các hội thảo và một phiên họp của Liên Hiệp Quốc nhằm giải quyết tình hình nhân quyền ở Việt Nam.

Làm một người bảo vệ Nhân quyền giống như đang chạy trong một cuộc chạy đường dài, Anna mô tả.

“Bạn không thể mong chờ sẽ sớm thấy đích đến. Chặng đường sẽ khó khăn và gian nan, rồi sau đó bạn cần phải chuyền lại cây baton cho đồng đội, đồng nghiệp của bạn. Nhưng rồi sẽ giống như tất cả các cuộc đua đường trường khác, cuối cùng rồi bạn sẽ nhìn thấy đích đến”

Haiy Le là một nhà báo tự do từng làm việc tại San Francisco Chronicle và Newsela. Thời niên thiếu cô được nghe những câu chuyện về Chiến tranh Việt Nam từ cha mình và từ đó cô quan tâm đến các vấn đề đối ngoại của Việt Nam khi cô học Quan hệ Quốc tế và Truyền thông tại Đại học Stanford. Theo dõi cô ấy @HaiyLe.

© 2017 The 88 Project

Anna Nguyễn vì quyền sống của người dân trong nước

Từ trung tuần tháng 9, phái đoàn vận động Nhân quyền UPR 2017 đã có mặt tại thủ đô Berlin, Đức, khởi đầu chiến dịch kéo dài trong một tháng tranh đấu cho quyền làm người của người dân trong nước.

Ngày 15/09, phái đoàn đã tiếp xúc với bà Annette Knobloch, Phó Phòng Đông Nam Á/ Thái Bình Dương của Bộ Ngoại giao Đức. Các thành viên phái đoàn đã cập nhật với bà Knobloch về tình hình Nhân quyền Việt Nam, trong đó có việc gia tăng bắt bớ và giam giữ các nhà tranh đấu Dân chủ.

Phái đoàn cũng đề nghị Đức và Liên hiệp châu Âu (EU) mở các chương trìnhg tài trợ cho các tổ chức Xã hội dân sự không được ghi danh ở Việt Nam, cũng như cân nhắc các tiêu chuẩn về nhân quyền trong đàm phán Hiệp định thương mại tự do (EVFTA) giữa Việt Nam và EU.

Dịp này, phái đoàn cũng đề cập đến vụ bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh ở Đức và hoan nghênh phản ứng của Đức đối với việc bảo vệ Pháp quyền Nhân quyền trong sự việc này.

Trong gần một tháng qua, phái đoàn đã gặp gỡ các đại diện chính phủ và giới chức có thẩm quyền của các nước: Bỉ, Thụy Điển, Na Uy và Tiệp Khắc.

Thành viên phái đoàn vận động nhân quyền UPR 2017 gồm có luật sư Anna Nguyễn, Giám đốc Chương trình tổ chức VOICE, Đinh Thảo, tốt nghiệp Y khoa Hà Nội năm 2015, và bà Lê Thị Minh Hà, vợ của Anh Ba Sàm – Nguyễn Hữu Vinh, người bị kết an 5 năm tù chỉ vì viết blog chống lại nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam.

Anna Nguyễn, sinh tại Úc, tốt nghiệp University of Technology, thành phố Sydney, Úc, phân khoa luật và tài chính. Sau khi ra trường, luật sư Anna nguyễn cộng tác với một công ty luật quốc tế chuyên về di trú và tị nạn trong 3 năm.

“Anna muốn tìm hiểu thêm về vấn đề tị nạn và Nhân quyền và nhờ mẹ gợi ý, Anna đã tìm đến tổ chức VOICE, Anna Nguyễn cho biết.

Trước khi gia nhập VOICE, với cương vị là luật sư, Anna đã giúp rất nhiều người tị nạn thiết lập hồ sơ xin nhập cư miễn phí.

“Mục tiêu của VOICE là thúc đẩy Xã hội dân sự ở Việt Nam và tranh đấu cho người dân trong nước có được quyền làm người nên Anna tham gia cuộc vận động này”.

Đối với Anna Nguyễn, phần trình bày của đại diện tổ chức VOICE, cô Đinh Thảo, trước Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc là sự kiện đáng ghi nhớ nhất trong chuyến đi này. Trước đó ba đại diện VOICE có nói chuyện với phái đoàn Cộng sản Việt Nam. Họ đồng ý việc VOICE nói sự thật nhưng đề nghị không đưa ra các trường hợp cá nhân. Tuy nhiên đại diện VOICE không chấp nhận yêu cầu này, đã nêu ra sự việc bà Nguyễn Ngọc như Quỳnh bị tuyên án 10 năm tù, Trần Thị Nga 9 năm tù và Anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh 5 năm tù.

Anna Nguyễn cho biết cảm tưởng cá nhân cô khi đối thoại trực tiếp với đại diện nhà cầm quyền Hà Nội tại phiên họp thứ 36 của Hội đồng Nhân Quyền Liên hiệp quốc: “Thứ nhất, việc đưa ra một tuyên bố trước Hội đồng Nhân quyền nhằm mục đích nâng cao nhận thức của các thành viên hội đồng về những gì đang diễn ra ở Việt Nam. Sự kiện này buộc Chính phủ Việt Nam phải trả lời rõ ràng các câu hỏi tại sao họ vi phạm Nhân quyền, tại sao những người này phải bị ở tù, tại sao các nhà tranh đấu Nhân quyền lại đang trong tình trạng không an toàn. Thứ hai, phiên họp này là cơ hội cho chúng tôi có một cuộc đối thoại mở với Chính phủ Việt Nam. Các tổ chức Xã hội dân sự và các Nhà hoạt động độc lập không có nhiều cơ hội có thể nói chuyện với phái đoàn Cộng sản Việt Nam. May mắn là trong kỳ kiểm điểm này chúng tôi có dịp để đối thoại với họ. Cơ hội để nói chuyện với họ là rất hiếm. Đó là lý do tại sao tôi nghĩ việc nói về những gì đang diễn ra ở Việt Nam với Hội đồng Nhân quyền thực sự rất quan trọng”.

Đây là lần thứ hai, VOICE trực diện với phái đoàn Cộng sản Việt Nam.

Anna Nguyễn – bà Lê thị Minh Hà, vợ của nhà báo độc lập Nguyễn Hữu Vinh (Anh Ba Sàm) và Đinh Thảo - VIETNAM VOICE
Anna Nguyễn – bà Lê thị Minh Hà, vợ của nhà báo độc lập Nguyễn Hữu Vinh (Anh Ba Sàm) và Đinh Thảo.

THÀNH QUẢ ĐẠT ĐƯỢC

Ngày 24/9, Anna Nguyễn và phái đoàn đã gặp gỡ với bà Lisbeth Hellvin Stagren, Vụ phó Vụ Châu Á – Thái Bình Dương kiêm Trưởng phòng Đông Nam Á – Thái Bình Dương cùng các viên chức Bộ Ngoại giao Thụy Điển tại thủ đô Stockholm.

Ngày 07/10, Anna Nguyễn cùng hai người bạn đồng hành đã tiếp xúc với đại diện Bộ Ngoại giao Na Uy tại thủ đô Oslo. Cùng với VOICE Na Uy, phái đoàn đã hội kiến với Phó Giám đốc phụ trách khu vực Đông Á và Châu Đại Dương, ông Gry Rabe Henriksen, và hai Cố vấn cao cấp về Đông Á và Châu Đại Dương của Bộ Ngoại giao Na Uy, bà Anna Lilleoren, và bà Anniken Enerson.

Phái đoàn đã thảo luận về cuộc đối thoại Nhân quyền song phương Việt Nam – Na Uy, các vụ bắt bớ gần đây, và các khuyến nghị UPR mà Na Uy đã đưa cho chính phủ Cộng sản Việt Nam (trong đó có vấn đề luật báo chí và hoạt động Nhân quyền).

Các đại diện VOICE cũng đã trao đổi về phương cách Na Uy có thể tài trợ cho các tổ chức Xã hội dân sự ở Việt Nam, cũng như thúc đẩy các vấn đề Nhân quyền trong khuôn khổ Thương mại tự do EVFTA giữa Việt Nam và EU. Kết thúc buổi họp, Bộ Ngoại giao Na Uy cảm ơn phái đoàn đã cập nhật tình hình và đưa ra các khuyến nghị nêu trên.

Trước đây, vào tháng 7 vừa qua, Anna Nguyễn đã đồng hành với bà Nguyễn Thị Kim Liên, mẹ của Tù nhân lương tâm Đinh Nguyên Kha trong cuộc Đối thoại Nhân quyền Úc-Việt Nam lần thứ 14. Đinh Nguyên Kha hiện đang thụ án tù 6 năm chỉ vì phân phát những tờ rơi chỉ trích Chính phủ Cộng sản Việt Nam.

VOICE Australia cùng mẹ tù nhân chính trị Đinh Nguyên Kha đi vận động cho nhân quyền Việt Nam
Từ phải sang, Anna Nguyễn, bà Nguyễn Thị Kim Liên, mẹ của tù nhân lương tâm Đinh Nguyên Kha trong cuộc Đối thoại Nhân quyền Úc – Việt Nam lần thứ 14.

Anna Nguyễn, hiện đang là đại diện VOICE tại Thái Lan, và trong thời gian qua, cô đã giúp thiết lập hồ sơ cho nhiều người Việt tị nạn Cộng sản lưu lạc tại Thái Lan trong gần 3 thập niên được định cư tại Canada.

“Sau khi tiếp xúc và trình bày với giới chức thuộc Bộ Ngoại giao các nước đã đi qua, Anna nhận thấy nhiều quốc gia Âu châu quan tâm về việc Hà Nội không tôn trọng Quyền con người. Qua Hiệp định Thương mại tự do Việt Nam – EU, Âu châu có thể áp lực Nhà nước Cộng sản Việt Nam phải tuân theo các điều khoản quốc tế quy định về Nhân quyền, Anna nhận định về kết quả đạt được trong chuyến đi châu Âu này.

“Anna hy vọng rằng tất cả những giới chức hữu trách phái đoàn đã gặp gỡ sẽ đưa ra khuyến nghị thúc đẩy sự phát triển Xã hội dân sự ở Việt Nam và áp lực nhà cầm quyền trong nước ngưng các hành vi đàn áp Nhân quyền”.

VPY, Theo Thoibao.com, số phát hành 2473, ngày 12/10/2017

(*) UPR (Universal Periodic Review): Kiểm điểm Định kỳ Phổ quát dưới sự bảo trợ của Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc, tất cả 192 nước thành viên của Liên Hiệp Quốc, được tổ chức mỗi 4 năm một lần để rà soát tình hình Nhân quyền của mỗi quốc gia.

 

Một năm sau ngày bị bắt Civil Rights Defenders yêu cầu trả tự do cho Mẹ Nấm

Thông cáo từ Civil Rights Defenders

Ngày 10 tháng 10 năm 2016, Chính quyền Việt Nam bắt blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, bút danh Mẹ Nấm, với tội danh Tuyên truyền chống phá Nhà nước. Ngày 29 tháng 6 năm 2017, Mẹ Nấm bị kết án 10 năm tù giam. Mẹ Nấm được biết đến từ năm 2006 với các hoạt động tích cực về truyền thông nhằm lên án vấn nạn tham nhũng tràn lan, các vi phạm nhân quyền và chính sách đối ngoại của Chính quyền Việt Nam. Việc bắt giữ và kết án cô được xem là có động cơ chính trị. Tổ chức Civil Rights Defenders kêu gọi chính quyền Việt Nam phải trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện cho Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, cũng như chấm dứt các cuộc đàn áp có quy mô với giới blogger và nhà báo theo Điều 88 Bộ luật Hình sự.

Sáng ngày 10 tháng 10 năm 2016, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh bị bắt khi đang trên đường đến thăm một nhà hoạt động khác đang trong tù. Việc bắt bớ và giam giữ liên tục sau đó không gì hơn chính là một cuộc bức hại để trả đũa những hoạt động Bảo vệ Nhân quyền quả cảm của cô.

Từ năm 2006, Mẹ Nấm đã viết các bài blog về tình trạng vi phạm nhân quyền và tham nhũng tại Việt Nam. Năm 2013, cô là người đồng sáng lập Mạng lưới Blogger Việt Nam, mà hiện đang bị chặn trong nước. Cô từng điều tra và công bố nhiều tài về bảo vệ môi trường, sức khỏe cộng đồng, cải cách đổi mới, và các nỗ lực chống tra tấn, cũng như chỉ trích các chính sách đối ngoại của Việt Nam đối với Trung Quốc về tranh chấp trên Biển Đông. Mẹ Nấm đã đăng tải thông tin về 30 trường hợp người bị chết bất thường trong khi bị giam giữ tại đồn công an. Cô đã thu thập thông tin, cả trên mạng và đi thực tế, nhằm đòi hỏi bồi thường cho các nạn nhân của Thảm họa môi trường năm 2016 do Formosa Hà Tĩnh, một công ty thép có trụ sở tại Đài Loan đã xả thải chất độc ra môi trường biển, khiến cuộc sống của hàng chục ngàn người dân ở bốn tỉnh duyên hải miền Trung bị ảnh hưởng. Vì những nỗ lực bảo vệ nhân quyền không mệt mỏi đó, cô thường xuyên bị chính quyền giam giữ, thẩm vấn, và đánh đập.

Ngày 20 tháng 6 năm 2017, Mẹ Nấm được cho phép gặp luật sư lần đầu tiên sau nhiều tháng biệt giam kể từ ngày bị bắt, 10 tháng 10 năm 2016. Trước phiên xét xử, chính quyền đã đưa cả gia đình cô vào tầm ngắm. Tình trạng tồi tệ lên đến đỉnh điểm là vào ngày 20 tháng 5 năm 2017 khi hơn 50 công an viên bao vây ngôi nhà của gia đình.

Ngày 29 tháng 6 năm 2017, sau một phiên xử vội vã vốn không đáp ứng các tiêu chuẩn quốc tế về Xét xử công bằng, Toà án nhân dân tỉnh Khánh Hòa đã kết án Mẹ Nấm 10 năm tù giam theo Điều 88 của Bộ luật hình sự về tội “Tuyên truyền chống nhà nước”. Bản án thêm phần hà khắc cùng những lo lắng về tình trạng sức khỏe của cô đang ngày một xấu đi.

Công Ước Quốc Tế về Quyền Dân sự và Chính trị (ICCPR), mà Việt Nam là một quốc gia thành viên, cho rằng bất cứ ai bị bắt hoặc giam giữ đều có quyền được xét xử nhanh chóng mà không bị trì hoãn một cách vô cớ và không khuyến khích giam giữ trước khi xét xử. Bất cứ ai bị bắt hoặc giam giữ đều có quyền lựa chọn luật sư và có một tiến trình xét xử không chậm trễ việc giam giữ hợp pháp. Ủy ban Nhân quyền Liên Hiệp Quốc, bên giám sát việc thực hiện ICCPR, cho rằng biệt giam chính là sự phủ nhận quyền được xét xử công bằng, và làm tăng nguy cơ tra tấn. Tháng 4 năm 2017, Nhóm Làm việc Liên Hiệp Quốc về Giam giữ Tùy tiện thấy rằng việc giam giữ Mẹ Nấm là độc đoán và kêu gọi trả tự do cho cô. Ngược lại, Việt Nam đã dùng Luật hình sự để tiến hành bức hại Mẹ Nấm. Trái với các nghĩa vụ của Việt Nam với luật quốc tế, Điều 88 thường được sử dụng để bịt miệng và bỏ tù các nhà phê bình chính quyền và các nhà bảo vệ nhân quyền ôn hòa khi họ chỉ thực hành quyền tự do ngôn luận và tư tưởng của mình.

Nhân một năm kể từ ngày Mẹ Nấm bị bắt và giam giữ tùy tiện, Civil Rights Defenders kêu gọi chính quyền Việt Nam trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện cho Mẹ Nấm, và ngay lập tức chấm dứt các cuộc đàn áp có quy mô với giới blogger và nhà báo theo Điều 88 Bộ luật Hình sự. Là một tù nhân lương tâm, Mẹ Nấm có quyền được điều trị, bao gồm các chăm sóc y tế cần thiết mà Việt Nam phải đảm bảo vô điều kiện. Việt Nam nên sửa đổi hoặc bãi bỏ những phần của Bộ luật hình sự đi ngược các nghĩa vụ của Việt Nam theo luật quốc tế. Đồng thời, các nhà tài trợ, các đối tác thương mại và đặc biệt là các bên đang muốn mở rộng quan hệ với Việt Nam cũng nên áp lực lên chính quyền nước này để thả Mẹ Nấm và tất cả những người bị bắt giữ một cách độc đoán chỉ vì thực thi quyền tự do ngôn luận của họ.

Download bản PDF – Thông cáo từ Civl Rights Defender

Một năm sau ngày bị bắt Civil Rights Defender yêu cầu thả tự do cho Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh - VietnamVOICE
Vào ngày 10 tháng 10 năm 2016, Chính quyền Việt Nam đã bắt giữ blogger Mẹ Nấm, vì tội Tuyên truyền chống phá Nhà nước.

Nguồn từ: Civil Rights Defenders – One Year After Arrest, Demand for Release of Vietnamese Human Rights Defender Me Nam

Chính quyền Việt Nam mạnh tay đàn áp nhân quyền trước thềm APEC – dpa International

Động thái đàn áp những người bất đồng chính kiến của an ninh Việt Nam trong nhiều tháng trời khiến ít nhất 12 người bị bắt giam trên cả nước. Việc đàn áp diễn ra ngay trước thềm Hội nghị Thượng đỉnh Hợp tác Kinh tế châu Á – Thái Bình Dương (APEC), diễn ra tại Đà Nẵng vào tháng 11. Hội nghị quy tụ các quan chức cấp cao khu vực Thái Bình Dương.

Hà Nội (dpa) – Nguyễn Viết Dũng, 31 tuổi, bị an ninh bắt vào trưa 27/9 tại quê nhà Nghệ An. Từ đó đến nay, không ai được tiếp xúc với Dũng, kể cả người nhà và luật sư. Cha anh, ông Nguyễn Viết Hùng không biết làm cách nào để giúp con trai mình.

Anh Dũng bị cáo buộc về tội “tuyên truyền” chống phá nhà nước, với mức án có thể lên tới 20 năm tù giam.

“Dũng đã đi theo con đường của nó, nên sớm muộn gì nó cũng bị bắt. Tôi không sốc, cũng không ngạc nhiên gì khi người ta bắt nó nhưng tôi rất tức giận”, từ Nghệ An, ông Hùng trao đổi qua điện thoại.

Chuyện của Dũng không phải là cá biệt. Có ít nhất 12 nhà bất đồng chính kiến bị bắt, buộc tội hoặc kết án chống phá nhà nước kể từ tháng Sáu, là một trong những cuộc đàn áp giới bất đồng chính kiến mạnh mẽ nhất của chính quyền Việt Nam nhiều năm nay.

Ở một diễn biến khác, Giáo sư Phạm Minh Hoàng, một nhà bất đồng chính kiến có song tịch Việt Nam và Pháp, thậm chí đã bị tước quyền công dân Việt Nam và trục xuất sang Paris.

Việt Nam là nước có thể chế độc đảng với đảng Cộng sản là đảng duy nhất nắm quyền. Việt Nam cấm giới bất đồng chính kiến, khép tội hình sự những hoạt động của các đảng đối lập và bắt giam những nhà hoạt động ủng hộ dân chủ.

Phạm Đoan Trang, cựu phóng viên báo nhà nước – hiện đang là một nhà hoạt động nhân quyền, nói rằng tình hình phong trào bất đồng chính kiến đang trở nên ảm đạm hơn: “Lực lượng an ninh sẽ không dừng lại và họ cũng sẽ không ngừng đàn áp bằng bạo lực. Do đó, quãng thời gian sắp tới sẽ cực kỳ tăm tối cho Việt Nam.”

Những nhà hoạt động đối đầu với chính phủ chủ yếu truyền tải thông điệp thông qua mạng xã hội. Họ đấu tranh cho các vấn đề từ môi trường đến tranh chấp chủ quyền trên biển Đông.

Ông Phil Robertson, Phó Giám đốc ban Á châu của Human Rights Watch (Tổ chức Theo dõi Nhân quyền có trụ sở tại New York) nhận định: “Có vẻ như Chính phủ Việt Nam cảm thấy bị đe dọa vì các chiến dịch đang ngày càng có tổ chức và phối hợp tốt hơn… song song đó ảnh hưởng ngày càng mạnh mẽ của truyền thông internet giúp mọi người dân có thêm nhiều cách tổ chức mới.”

Dũng thành lập Đảng Cộng Hòa Hội những người yêu Quân lực Việt Nam Cộng Hòa, cả hai đều liên quan đến chế độ cũ Sài Gòn – đồng minh của Mỹ bị Quân đội Cộng sản đánh bại trong chiến tranh Việt Nam.

Anh đã đăng các hình chụp anh mặc quân phục quân đội và quốc kỳ của Chính thể Việt Nam Cộng Hòa. Những biểu tượng này vốn là điều bị cấm kỵ trong tại Việt Nam hiện nay.

Cha của Dũng chia sẻ anh là một người năng nổ trong các hoạt động giúp đỡ cộng đồng.

“Nó giúp người ta làm đường, xây trường học, còn giúp những người khó khăn nữa, nhưng chính quyền lại nghĩ rằng nó kích động quần chúng,” ông nói.

Ông còn cho biết thêm, từ khi Dũng bị bắt, dân làng không dám nói gì để “tránh bị vạ lây.”

Ông Nguyễn Quang A, một doanh nhân và nhà kinh tế học đã về hưu, đồng thời là một trong những nhà hoạt động dân chủ có tiếng tại Việt Nam nhận định, việc bị cho vào tầm ngắm là thành phần chống đối tùy thuộc vào cách anh thể hiện sự ủng hộ cho Dân chủNhân quyền.

“Nếu anh cất tiếng nói ủng hộ chế độ cũ, thì họ sẽ coi anh nguy hiểm hơn số khác” Tiến sĩ Nguyễn Quang A cho hay.

Những tù nhân chính trị khác, như blogger Mẹ Nấm – Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, bị bắt về tội chỉ trích đảng Cộng sản Việt Nam trên cộng đồng blogger.

Theo Carl Thayer – Giáo sư danh dự Đại học New South Wales (Úc), là chuyên gia hàng đầu về Việt Nam, việc ra quân đàn áp của Chính phủ Việt Nam có thể nằm trong kế hoạch chuẩn bị trước cho Hội nghị thượng đỉnh APEC dự kiến diễn ra vào tháng 11 tại Đà Nẵng. Hội nghị sẽ quy tụ những lãnh đạo trong khu vực Thái Bình Dương và Tổng thống Mỹ Donald Trump.

Quốc tế sẽ dành sự tập trung vào Việt Nam, do đó chính phủ muốn đảm bảo rằng các Nhà hoạt động không thể tận dụng cơ hội này để thu hút sự chú ý của quốc tế đến những vấn đề mà họ đang đấu tranh.

“Thời điểm bắt giữ và xét xử cho thấy chính phủ đang tiến hành các động thái ngăn chặn trước thềm hội nghị để cảnh cáo, hăm dọa các nhà hoạt động khác khỏi việc xuống đường biểu tình hoặc phản đối trên mạng,” ông Thayer cho biết.

Ông còn nhắc lại, nhiều nhà hoạt động đã cố gắng lôi kéo sự chú ý của truyền thông và lãnh đạo thế giới trong Hội nghị APEC diễn ra tại Hà Nội vào năm 2006.

Tiến sĩ Nguyễn Quang A cho rằng, dù chính phủ đang đàn áp quyết liệt nhưng không thể ngăn các nhà hoạt động nhiệt huyết thực hiện những việc mà họ vẫn đang làm.

Ông nói: “Nếu đã muốn đấu tranh cho Dân chủ, Nhân quyền, anh phải đối mặt với tất cả các tình huống, hậu quả. Và tôi nghĩ với những Nhà hoạt động đang bị cầm tù, họ không sợ gì hết.”

“Tất nhiên những biện pháp cứng rắn của chính quyền có thể khiến người ta lo lắng một chút, nhưng có thể thấy đây chỉ là tình trạng tạm thời thôi,” ông cho biết thêm.

Nhà báo Phạm Đoan Trang tin rằng sẽ có “ánh sáng cuối đường hầm” cho Việt Nam, bất chấp những thách thức về nhân quyền đang tác động đến đất nước trong tương lai gần:

“Chỉ là vấn đề thời gian thôi, và chúng tôi phải sống để vượt qua những khó khăn đó”, Đoan Trang nói.

Từ: dpa International – “Vietnam activists face sustained government crackdown ahead of APEC”

Gia đình của Blogger Mẹ Nấm bị hàng chục công an bao vây

Tổ chức Civil Rights Defenders nhận được thông báo gia đình của blogger Mẹ Nấm hay Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đã bị cảnh sát an ninh bao vây và phong tỏa.

Động thái này như tiếp nối thêm những bất công mà Mẹ Nấm và những người thân yêu của chị phải chịu đựng. Chính quyền Việt Nam phải ngay lập tức gỡ bỏ các hành vi phi pháp này và ngừng trả thù gia đình Mẹ Nấm.

Lâm An lược dịch từ Vietnam: Cease Reprisals Against Mother Mushroom’s Family.

Ngày 20 tháng 5 năm 2017, theo bà Nguyễn Thị Tuyết Lan, mẹ chị Quỳnh, ngôi nhà của gia đình ở Nha Trang bị hơn 50 an ninh, cảnh sát cả sắc phục lẫn thường phục bao vây, kìm kẹp. Bà Lan đăng một thông báo về sự việc trên Facebook.

Bà nói thêm không có ai thông báo cho bà là tại sao lại có biện pháp này, cũng như nó thể hiện sự lạm quyền của nhà nước và công an Khánh Hòa khi trấn áp người già yếu và trẻ em dễ bị tổn thương.

Việc phong tỏa gia đình Mẹ Nấm được cho là có liên quan đến Phiên họp đối thoại nhân quyền Việt – Mỹ sắp tới, dự kiến vào ngày 23 tháng 5 năm 2017 tại Hà Nội. Vụ giam giữ tùy tiện Mẹ Nấm dự định sẽ là một chủ đề được thảo luận giữa hai nước. Cho nên động thái vừa qua của chính quyền có thể là một nỗ lực để ngăn cản một phái đoàn ngoại giao của Mỹ gặp gỡ với gia đình Mẹ Nấm trước cuộc đối thoại. Hành động này cũng diễn ra chỉ vài tuần sau khi Mẹ Nấm được trao giải thưởng Phụ Nữ Quốc tế Dũng cảm 2017.

Blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, bút danh Mẹ Nấm, bị bắt giữ từ ngày 10 tháng 10 năm 2016. Chị không được quyền gặp bất kỳ ai kể cả luật sư và hai con nhỏ. Cùng với cáo buộc tội “tuyên truyền chống nhà nước” theo Điều 88 Bộ luật hình sự Việt Nam, chị có thể đối diện với mức án lên đến 20 năm tù.

Tổ chức Civil Rights Defenders, một NGO có trụ sở tại Thụy Điển, nhắc lại lời kêu gọi, yêu cầu chính quyền Việt Nam phải trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện cho Blogger Mẹ Nấm và bãi bỏ Điều 88 cũng như các điều luật mơ hồ khác liên quan đến “an ninh quốc gia” của Bộ luật Hình sự, chỉ nhằm để bịt miệng những nhà hoạt động vì nhân quyền, giới blogger và những tiếng nói phê bình độc lập.

Tình hình tự do báo chí đang xấu đi trên toàn cầu

Hai phần ba trong số 180 nước được Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới khảo sát có tình trạng đàn áp tự do báo chí tệ hơn trước đây.

Báo cáo thường niên của Phóng Viên Không Biên Giới (RSF) cùng với bản Chỉ Số Tự Do Báo Chí Thế Giới năm 2017 (2017 World Press Freedom Index) cho thấy một bức tranh ảm đạm về tình hình tự do báo chí trên thế giới, nhất là tại những nước có chế độ độc tài đảng trị, quân phiệt hay tôn giáo cuồng tín.

Năm năm trở lại đây, các vụ vi phạm quyền tự do báo chí của các chính quyền trên thế giới tăng 14%. Bản báo cáo viết: “Chưa bao giờ thấy Quyền tự do báo chí trên thế giới bị đe dọa như hiện nay”.

Tự do báo chí đang trong tình trạng “khó khăn” (màu đỏ) và “nguy ngập” (màu đen) tại 72/180 quốc gia, bao chùm Trung Quốc, Nga, Ân Độ, hầu như toàn bộ Trung Đông, Trung Á và Trung Mỹ và hai phần ba châu Phi. Báo chí chỉ được tự do tại khoảng 50 nước ở Bắc Mỹ, châu Âu, Úc, Nam Phi.

Mười vị trí đội sổ tự do báo chí thế giới gồm: Lào, Guinea, Djibouti, Cuba, Sudan, Việt Nam, Trung Quốc, Syria, Turkmenistan, Entrea, Triều Tiên.

Còn 10 nước đứng đầu là: Na Uy, Thụy Điển, Phần Lan, Đan Mạch, Netherland, Costa Rica, Thụy Sĩ, Jamaica, Bỉ, Iceland.

Trong báo cáo này, Việt Nam vẫn giữ thứ hạng 175/180 như năm 2016. Đầu năm 2017, tổ chức Bảo Vệ Ký Giả Quốc Tế (CPJ) ở New York tố cáo Việt Nam là nước bỏ tù nhiều người nhất ở Ðông Nam Á chỉ vì họ dùng internet để bày tỏ quan điểm ngược với chính sách của đảng cộng sản.

Theo CPJ, Hà Nội đang bỏ tù nhiều người cầm bút như Trần Huỳnh Duy Thức, Ðặng Xuân Diệu, Anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh… Tuy nhiên không thấy CPJ nêu tên Luật Sư Nguyễn Văn Đài, bị bắt từ tháng Mười Hai 2015 đến nay.

Tình hình tự do báo chí đang xấu đi trên toàn cầu
Tình hình tự do báo chí đang xấu đi trên toàn cầu

Từ sau khi bắt Mẹ Nấm và Hồ Hải vào tháng 11/2016, công an Việt Nam còn bắt giữ thêm khoảng 7 nhà bất đồng chính kiến nữa như: Lưu Văn Vịnh, Nguyễn Văn Đức Độ, Nguyễn Danh Dũng, Vũ Quang Thuận, Nguyễn Văn Điển, Bùi Hiếu Võ, và Phan Kim Khánh, với những cáo buộc theo Luật Hình sự Việt Nam như “Âm mưu lật đổ”, “phát tán thông tin độc hại”.

Tháng 11/2016, RSF liệt kê Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam, ông Nguyễn Phú Trọng vào danh sách “kẻ thù của tự do truyền thông” trên thế giới, cùng 34 người khác là lãnh đạo một số nước, chính khách, lãnh tụ tôn giáo.

Blogger Mẹ Nấm – người luôn vắng mặt khi được quốc tế vinh danh

Giải Phụ nữ Can đảm Quốc tế của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ năm nay vừa vinh danh 13 người phụ nữ hoạt động vì quyền con người từ nhiều nước trên thế giới, trong đó có Blogger Mẹ Nấm hay Nguyễn Ngọc Như Quỳnh của Việt Nam.

Phụ nữ Can đảm Quốc tế

Từ năm 2007, cùng với Giải Phụ nữ Can đảm Quốc tế (International Women of Courage Award), Ngoại trưởng Mỹ đã tôn vinh nhiều phụ nữ trên toàn cầu, những người đã thể hiện lòng dũng cảm và khả năng lãnh đạo trong các nỗ lực vận động cho nhân quyền, bình đẳng giới và quyền phụ nữ. Giải này đặc biệt vinh danh những phụ nữ từng bị tống giam, tra tấn, bị đe dọa tới tính mạng hoặc chịu tổn thương nghiêm trọng vì đã đứng lên đấu tranh cho công lý, nhân quyền và pháp trị.

Trong thông báo của Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam có đoạn: “Vào ngày 29/3, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ sẽ vinh danh bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh với Giải Phụ nữ Can đảm Quốc tế của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ vì sự can trường của bà trong cuộc đấu tranh cho các vấn đề xã hội dân sự, vì đã truyền cảm hứng cho những thay đổi ôn hòa, kêu gọi một hệ thống chính quyền minh bạch hơn, cổ vũ cho hoà bình, công lý và quyền con người, và là tiếng nói đại diện cho quyền tự do ngôn luận.”

Tạ Phong Tần, một cựu tù nhân lương tâm nổi tiếng, từng được vinh danh trong Giải này năm 2013 khi bà đang chịu án tù 10 năm tại Việt Nam vì tội danh “tuyên truyền chống nhà nước”.

Người luôn vắng mặt

Blogger Mẹ Nấm gây chú ý trong giải thưởng năm nay, không chỉ bởi chị là người nhận giải duy nhất vắng mặt tại buổi lễ mà còn là người duy nhất đang bị giam cầm.

Blogger Mẹ Nấm – người luôn vắng mặt khi được quốc tế vinh danh
Blogger Mẹ Nấm bị bắt tháng 10 năm 2016

Tháng 10 năm 2016, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh bị công an Khánh Hòa bắt với cáo buộc “tuyên truyền chống phá nhà nước” theo Điều 88, Bộ Luật Hình sự Việt Nam. Trong khi những ‘chứng cứ phạm tội’ thu giữ tại nhà chị chỉ là những biểu ngữ như “Cá cần nước sạch, Nước cần minh bạch”, “Khởi tố Formosa”, các khẩu hiệu chống Trung Quốc xâm lược, cùng tập hồ sơ với dữ liệu về 31 người chết trong khi bị công an giam giữ được tổng hợp từ báo chí nhà nước.

Năm 2015, chị Quỳnh là phụ nữ Châu Á đầu tiên được nhận giải thưởng Người bảo vệ Dân quyền của tổ chức Civil Rights Defenders có trụ sở tại Thụy Điển. Tuy nhiên do bị cấm xuất cảnh chị cũng chỉ có thể nhận giải thưởng “từ xa”.

Năm 2010, Mẹ Nấm được tổ chức Human Rights Watch trao giải thưởng Hellman/Hammett nhằm tôn vinh lòng can đảm trong các nỗ lực bảo vệ nhân quyền.

Mẹ của bé Nấm

Chị Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, bút danh Mẹ Nấm, sinh năm 1979, quê ở Nha Trang – Khánh Hòa.

Chị Quỳnh dùng truyền thông xã hội để phản đối bất công, tham nhũng, và vi phạm nhân quyền tại Việt Nam, đấu tranh cho những người không có tiếng nói trong xã hội… qua những bài viết blog từ năm 2006. Chị bị bắt giữ nhiều lần từ 2009 – 2016 liên quan đến các hoạt động vừa nêu, lần gần đây nhất là từ tháng 10/2016 cho đến nay.

Từ ngày chị Quỳnh bị bắt đi, những người trong gia đình luôn phải sống trong một nỗi sợ hãi, thấp thỏm. Hai con của chị, bé Nấm trở nên lầm lũi ít nói, còn bé Gấu liên tục khóc đòi mẹ và giục bà gọi mẹ về. “Cuộc sống của chúng tôi thật sự khó khăn và bị đe dọa khi thiếu vắng Quỳnh,” bà Lan, mẹ của chị Quỳnh, chia sẻ.

Blogger Mẹ Nấm – người luôn vắng mặt khi được quốc tế vinh danh
Mẹ già và hai con nhỏ của chị Quỳnh

Bà Lan cho rằng con bà vô tội nếu sống trong một quốc gia tự do, nhân quyền được tôn trọng. Và đối với bà, đó cũng chính là ý nghĩa cốt lõi của Giải Phụ nữ Can đảm Quốc tế mà Bộ Ngoại giao Mỹ trao tặng con gái bà năm nay. Theo trao đổi của bà với Đài VOA.

Giám đốc điều hành tổ chức VOICE Luật sư Trịnh Hội cảm thấy vui khi hay tin Mẹ Nấm nhận được giải thưởng từ Bộ ngoại giao Hoa Kỳ tuy nhiên “điều đó chỉ nói lên một sự thật đó là còn quá nhiều sự bất công, đàn áp nhân quyền ở Việt Nam”. “Mỗi người trong chúng ta cần phải cố gắng nhiều hơn nữa trong công việc tranh đấu cho những tù nhân lương tâm của Việt Nam trong đó có Mẹ Nấm” ông nói thêm.

VOICE đã có dịp quen biết và làm việc với Blogger Mẹ Nấm trước khi chị bị bắt. Hiện nay, VOICE vẫn tiếp tục vận động với các giới chức và tổ chức quốc tế để nhiều người biết hơn về việc làm của chị. Cũng như giúp đỡ cho gia đình của chị, đặc biệt là hai bé Nấm và Gấu tuổi còn quá nhỏ mà đã phải sống xa mẹ, không được gặp mẹ từ lúc mẹ bị bắt.