Khi hàng ngàn người cùng sẻ chia một niềm hy vọng

“Đã lâu lắm rồi, cô mới được chứng kiến một dịp tề tựu đông người Việt như vậy, trong một buổi giao lưu đầy ý nghĩa cho quê hương”, cô Mỹ Lâm cảm động chia sẻ sau buổi gây quỹ của VOICE ở thủ đô Berlin ngày 8/3.(*)

Trong chuyến đi gặp gỡ cộng đồng và vận động nhân quyền mang tên “Tiếng nói và Tương lai” lần này, ngoài Oslo, Munich, và Frankfurt, đây là lần đầu tiên VOICE tổ chức đêm văn nghệ gây quỹ tại các thành phố Berlin, Odense, Monchengladbach, cũng như Rijswijk.(**)

VOICE-van-dong-nhan-quyen-va-gay-quy-tai-chau-au-2019-VIETNAM-VOICE copy
Phái đoàn VOICE cùng những ủng hộ viên tại phi trường Đan Mạch.

Vượt xa khỏi dự kiến ban đầu, hàng ngàn người từ khắp Âu châu đã đến tham dự các buổi gây quỹ nhằm ủng hộ cho công việc của VOICE. Đơn cử, tại thành phố Monchengladbach nằm ở phía Tây nước Đức, khoảng 1500 người đã đổ về góp sức và tài trợ cho các chương trình hướng về quê hương mà VOICE đang thực hiện.

Như nghệ sỹ Nam Lộc, thành viên Hội đồng Quản trị VOICE, đã chia sẻ ở các buổi gây quỹ, VOICE hiện đang nỗ lực giúp đỡ cho 50 người tị nạn tại Thái Lan đi tái định cư tại Canada. Trong số này, nhiều người là thuyền nhân còn mắc kẹt tại Thái Lan sau mấy mươi năm rời bỏ quê hương để kiếm tìm một bến bờ tự do nơi đất khách. Ngoài ra, có những người vì tranh đấu cho nhân quyền mà liên tục chịu sự sách nhiễu của an ninh Việt Nam, họ bèn phải lẩn trốn sang Bangkok và sống trong tình trạng bất an vì có thể bị chính quyền nước sở tại bắt giữ bất cứ lúc nào.

Giám đốc Điều Hành VOICE là Luật sư Trịnh Hội cũng chia sẻ thêm: “Ngày nào chính quyền Việt Nam còn bắt bớ những người bất đồng chính kiến, ngày nào đất nước chúng ta chưa được tự do, thì ngày đó vẫn còn những người Việt bỏ nước ra đi. Vì lẽ đó, VOICE mở ra chương trình hỗ trợ xã hội dân sự trong nước. Bởi vì chỉ khi nào chúng ta có một xã hội dân sự Việt Nam độc lập, mạnh mẽ, thì khi đó Việt Nam mới có tự do, để người dân không còn phải chịu cảnh tha hương thêm một lần nào nữa.”

Những tiếng vỗ tay hưởng ứng rộn khắp khán phòng và sự ủng hộ tài chính vượt mức trông đợi không chỉ là lời cổ võ nhiệt thành cho con đường VOICE đang đi, mà còn là một bằng chứng thiết thực cho thấy tấm lòng của những người Việt viễn xứ luôn hướng về quê hương, đất nước.

Không chỉ vậy, hầu như ghé lại thành phố nào, nhân viên của VOICE cùng hai ca sỹ Diễm Liên, Nguyên Khang đều được đón tiếp ân cần tại nhà của các anh chị ở địa phương. Chương trình của VOICE cũng không thể nào thành công được đến vậy nếu không có sự giúp đỡ nhiệt tình của các Ban tổ chức địa phương, từ VOICE Na Uy cho tới Đan Mạch, từ Liên hội Người Việt Tị nạn tại CHLB Đức cho tới Ca đoàn Hamburg, và rất nhiều các tổ chức, các cá nhân khác đã thiện nguyện đóng góp từ nhân lực đến vật lực, không quản ngại nhiều khó khăn vất vả.

“Anh thấy quý lắm vì việc làm của VOICE thực tế và có kết quả rõ ràng. Riêng chuyện giúp đỡ người Việt tị nạn đã khiến anh thấy nó ý nghĩa rồi, vì bản thân anh cũng từng là một thuyền nhân tị nạn. Riêng về vấn đề xã hội dân sự, thoạt đầu anh thấy khá mới lạ. Nhưng nếu mình nghĩ xa hơn một chút, thì quả thực để thay đổi xã hội Việt Nam, chúng ta không thể dùng súng đạn hay bạo lực, mà phải bằng những sinh hoạt trong chính xã hội mà ra. VOICE hỗ trợ các tổ chức trong nước như vậy, giúp đào tạo các em như vậy, là điều anh rất tin tưởng. Làm được gì cho VOICE, anh sẽ giúp tới cùng.” Đó là lời chia sẻ của anh Cảnh Nguyễn, một trong những tình nguyện viên đã giúp VOICE tổ chức buổi gây quỹ ở Đan Mạch. Chính những lời động viên thân tình như vậy đã tiếp sức cho VOICE trong công việc hãy còn nhiều thử thách đón chờ ở phía trước.

Kết thúc ba tuần vận động và gây quỹ ở Âu châu, tấm lòng của người Việt nơi đây đã để lại một ấn tượng khó phai cho gia đình VOICE. Chúng tôi xin gởi lời tri ân chân thành đến cộng đồng người Việt ở Âu châu đã đến lắng nghe câu chuyện của VOICE, cùng sẻ chia một niềm hy vọng về Việt Nam, và cùng chung tay vun đắp cho một tương lai Việt Nam tự do, nhân bản.


Chú thích:

(*) Cô Mỹ Lâm hiện đang là Chủ tịch Liên hội người Việt tị nạn tại Cộng hòa Liên bang Đức, tổ chức đã đứng ra hỗ trợ VOICE trong các buổi gây quỹ tại bốn thành phố của Đức.
(**) Về chương trình “Tiếng nói và Tương lai”: https://vietnamvoice.org/2019/03/ba-tuan-o-chau-au-cung-voice/

 

Dân biểu Liên bang Úc Chris Hayes nhận xét về hai cựu thực tập sinh của VOICE

Vừa qua, Dân biểu Chris Hayes từ Úc đã gửi một lá thư chia sẻ nhận xét của ông về 2 cựu thực tập sinh của VOICE mà ông đã từng nhận vào văn phòng ông để thực tập. Bên cạnh đó, ông cũng bày tỏ được tiếp tục mối quan hệ hợp tác thực tập giữa hai văn phòng và có cơ hội tiếp đón thêm nhiều thực tập sinh của VOICE trong tương lai.

Ban biên tập xin được lược dịch lá thư hầu độc giả.

VOICE-intern_Thuc-tap-sinh_Hannah_Nguyen-Anh-Tuan_Mr-Chris-Hayes-MP_VIETNAM-VOICE
Hai cựu tập sinh của VOICE, Hannah (ảnh trái) và Nguyễn Anh Tuấn (ảnh phải), đứng cùng ông Chris Hayes

**************

Hội thân mến

Rất vui khi được làm việc với anh và VOICE trong khoảng thời gian khá lâu. Công việc liên quan đến tôn trọng quyền con người, đặc biệt là ở Việt Nam, mà VOICE đang làm vẫn tiếp tục truyền cảm hứng.

Như anh đã biết, văn phòng của tôi đã tiếp đón hai thực tập sinh của VOICE từ năm 2016, cả hai đều để lại ấn tượng tốt cho tôi. Trong thời gian làm việc với tôi, Tuấn và Hannah đã thể hiện một cam kết không thể nghi ngờ đối với sự nghiệp vì nhân quyền và đã có những đóng góp quý giá cho nhận thức của tôi về tình hình nhân quyền Việt Nam hiện nay.

Trong thời gian thực tập, cả Tuấn và Hannah đều được trao cơ hội để tiếp xúc với các tổ chức nhân quyền khác nhau, trong đó có Tổ chức Ân xá Quốc tế, Ủy ban Nhân quyền Úc, ActionAidTổ chức Theo dõi Nhân quyền. Khi đó, họ có thể đạt được sự hiểu biết thực tế về phương pháp mà những nhà vận động nhân quyền ở Úc tích cực đấu tranh cho sự tôn trọng quyền con người trên toàn cầu, và các chiến dịch thúc đẩy truy tố các vụ nhân quyền khác nhau một cách hiệu quả như thế nào. Tôi cũng tin rằng cả Tuấn và Hannah đều có thể hiểu kỹ hơn và thực tế hơn về cách thức công nhận các quyền con người trong xã hội Úc.

Kỳ thực tập của họ cũng có ích cho tất cả những ai có vinh dự gặp gỡ và làm việc với Tuấn hoặc Hannah. Tôi đã nhận được phản hồi tích cực từ các tổ chức như ActionAid, Tổ chức Ân xá Quốc tế và Tổ chức Theo dõi Nhân quyền. Họ cho tôi biết rằng họ ấn tượng như thế nào về lòng can đảm và sự cam kết của cả hai thực tập sinh.

Những lần hợp tác thực tập giữa hai văn phòng cho thấy việc tiếp tục mục tiêu chung của chúng ta là ủng hộ nhân quyền, đặc biệt tại Việt Nam, là vô cùng giá trị. Cơ hội để có một thực tập sinh từ VOICE làm việc trong văn phòng của tôi đã làm phong phú thêm hiểu biết của tôi và những người xung quanh tôi, về tình hình nhân quyền đang diễn ra ở Việt Nam. Rõ ràng là VOICE có một số cá nhân cực kỳ năng động, tất cả họ sẽ là tài sản lớn khi quá trình chuyển đổi dân chủ diễn ra ở Việt Nam.

Tôi mong muốn tiếp tục sự hợp tác này và được tiếp đón thêm nhiều thực tập sinh của VOICE trong tương lai. Đó là cơ hội mà tôi sẽ giới thiệu cho bất kỳ người nào hoặc văn phòng nào quan tâm đến việc tăng cường và tiếp tục ủng hộ nhân quyền ở Việt Nam và trên toàn cầu.

Thân mến

Chris Hayes
Dân biểu Liên bang khu vực Fowler.

Đọc đầy đủ bức thư tại đây

 

Nhà hoạt động trẻ Lê Hồng Phong “Tôi chọn là người tự do”

Phỏng vấn Lê Hồng Phong, đang theo học các khóa về xã hội dân sự tại Phi Luật Tân. Phong là một trong những thành viên của nhóm Thức Followers, vận động cho chương trình có tên “Bầu Cử Tự Do Và Quyền Tự Quyết Cho Dân Tộc Việt Nam”, nhằm kêu gọi Nhà nước Việt Nam tổ chức cuộc Trưng cầu dân ý về bầu cử tự do và đa đảng hóa hệ thống chính trị Việt Nam.

Đây là kỳ thứ 2 trong loạt bài phỏng vấn của Nhạc sĩ Tuấn Khanh thực hiện, “Nhà hoạt động trẻ Lê Hồng Phong “Tôi chọn là người tự do” – Những người bạn trẻ quanh tôi / kỳ 2″ từ Đài Á Châu Tự Do (RFA). Phong đang là học viên của VOICE – Manila, Philippines.

Lê Hồng Phong là như cái tên mà gia đình người bạn trẻ này đã đặt theo người Tổng bí thư thứ 2 của đảng Cộng sản Đông Dương, mà Phong tâm sự, là xuất phát từ sự ủng hộ đảng Cộng sản Việt Nam của gia đình mình. “Tôi sinh ra trong gia đình bên nội lẫn ngoại đều có người từng tham gia chiến đấu và làm việc dưới lá cờ đỏ sao vàng trong và sau chiến tranh Việt Nam”, Phong tâm tình như vậy.

Lẽ ra hôm nay Phong đang có một cuộc sống an nhàn, tương lai vững chắc nếu theo nếp của gia đình. Nhưng người thanh niên sinh năm 1990 tại BÌnh Dương ấy lại hình thành trong mình những cảm nhận mới mẻ về thế giới sống quanh mình. Anh băn khoăn trước những bất công trong xã hội và nghĩ đến sự đổi thay.

Chiều lòng gia đình, Phong cũng tham gia cuộc thi công chức của tỉnh. Nhưng phần làm bài, Phong lại viết tất cả những suy nghĩ của mình về hiện trạng xã hội, về ước mơ một Việt Nam Dân chủ hóaPháp quyền trong tương lai. Dĩ nhiên, đó là một bài thi thất bại, nhưng đó cũng là bước ngoặt trong đời mà Phong chọn con đường dấn thân, tìm hiểu để góp sức thúc đẩy Tiến trình dân chủ hóa cho Việt Nam, xây dựng Việt Nam thật sự là một Quốc gia đáng sống, mà Phong ấp ủ.

=========================

1. Câu chuyện của Phong thật thú vị. Nhưng hãy thử nhớ lại, cụ thể là những điều gì tác động đến những suy nghĩ và hành động của bạn vậy?

Đó là một quá trình thay đổi lâu dài. Ngay từ nhỏ tôi vẫn thường được ba mẹ nhắn nhủ rằng: “Ráng học đi sau này làm quan làm tướng, ba mày xin cho vô làm nhà nước cho đỡ cực cái thân, học dở là làm cu-li…”. Không chỉ ba mẹ, mà chung quanh tôi, dường như người có tiền luôn đúng; sống chỉ nên biết bản thân mình…

Tôi thì từ nhỏ tôi đã không hứng thú xem, nghe chương trình TV liên quan đến nhà nước, đảng Cộng sản mà ba tôi hay mở thì luôn làm tôi chán ngấy. Tôi thật sự không thích trở thành một người đảng viên đảng cộng sản Việt Nam để làm trong Nhà nước như cha tôi và như những người thường hay lặp đi lặp lại những câu nói, phát biểu nhàm chán trên TV. Cho nên tôi chỉ muốn khi lớn lên sẽ làm một nhà nghiên cứu khoa học hoặc là một cầu thủ bóng đá.

Từ việc theo dõi đời sống, rồi tôi lại nhìn rộng ra, nhận thấy rằng xã hội Việt Nam hầu như chỉ có một lựa chọn duy nhất là phải cạnh tranh nhau để càng giàu có càng tốt, bằng mọi giá chạy theo vật chất. Người ta thờ ơ những chuyện tiêu cực xảy ra với con người và xã hội xung quanh họ. “Theo đuổi ước mơ, đam mê và những giá trị đạo đức” như tôi thì bị xem là thứ suy nghĩ của người tâm thần, người thất bại, người đứng ngoài lề xã hội,…

Một trong những bước ngoặt của tôi, là ngày tôi gặp thầy P. Trong một tiết học, thầy nói mọi người kéo rèm cửa lại để thầy chiếu phim “Hải chiến Hoàng Sa”, “Hải chiến Trường Sa”, “Chiến tranh biên giới với Trung Quốc”,… rồi thầy giảng và nói về một lịch sử có thật của Việt Nam. Và tôi cũng bắt đầu tìm hiểu.

Trước đây, tôi luôn ngờ vực những thứ trên mạng bị gọi là “phản động”, nhưng rồi tìm thấy những điều mới mẻ để nhận ra sự thật. Rằng biểu tình, đa đảng không phải là làm loạn, Tâm trạng của tôi tức giận, thù hằn vì đất nước mình có bao nhiêu điều tốt đẹp đang mất đi. Rồi chuyển sang bình tĩnh lại, lớn khôn hơn. Tôi hiểu ra rằng chẳng ai cướp mất cái gì của mình cả. Tự do, Dân chủ là không miễn phí, muốn có nó thì chính mỗi người phải hành động giành lấy nó, để xứng đáng có được nó.

2. Khi trước khi đi Phi Luật Tân để tham gia học các khóa về Xã hội dân sự, bạn đã có các hoạt động gì ở Việt Nam đáng nhớ không?

Kỷ niệm đầu tiên đó là tôi đi cùng một nhóm bạn ở Bình Dương đi thăm mộ ông Ngô Đình Diệm ở Lái Thiêu vào ngày 2/11/2014. Chúng tôi đến đó từ lúc 9h sáng nhưng đã thấy cả khu vực xung quanh đó rất ồn ào, công an sắc phục, cảnh sát giao thông, dân quân và cả những người thường phục lúc nào cũng cầm máy quay trên tay để quay lại bất cứ ai có mặt ở đó. Sau đó tất cả bị giải tán. Chuyến đi ấy giúp cho tôi thấy rõ chính quyền hiện tại vẫn chưa thật tâm muốn hòa giải dân tộc. Nếu họ thật tâm thì họ chẳng thực hiện những hành động như thế, họ không nên tỏ ra “sợ sệt” những người có cảm tình với Chính thể Việt Nam Cộng Hòa như vậy.

Tiếp theo, là lần đầu tiên tôi xuống đường biểu tình. Một sáng đẹp trời ngày 1/5/2016, tôi biểu tình đòi minh bạch thông tin thảm họa biển miền trung do Formosa gây ra. Tôi thấy mình không cô đơn. Tôi nhận ra xã hội Việt Nam còn đầy những con người cùng chung chí hướng, suy nghĩ quan tâm và đau đáu hiện trạng xã hội đã tìm thấy nhau, cùng nhau xuống đường thực hiện quyền và trách nhiệm công dân. Đoàn người nối đuôi nhau biểu tình, bày tỏ chính kiến trong ôn hòa và trật tự. Rồi tôi đã chứng kiến cảnh những người thường phục có ngón tay đeo nhẫn nhựa có màu dạ quang cố tình gây rối, kích động bạo lực để lực lượng mặc sắc phục đánh đập, áp giải những người đi biểu tình lên những chiếc xe cơ động, xe bus chờ sẵn kế bên. Nhưng cuối cùng trong tâm trí tôi, những hình ảnh bạo lực xấu xí đó vẫn phải nhường chỗ cho hình ảnh của một cô gái nhỏ nhắn ôm bó hoa hồng lớn cùng nụ cười rạng rỡ để tặng từng đóa cho từng người của lực lượng sắc phục. Hình ảnh bạo lực dù đã xảy ra mạnh bạo, xấu xí ra sao cũng không thể làm tôi thôi hết niềm tin vào sức mạnh của chân lý, lẽ phải, của sự thật và của quyền lực nhân dân.Còn nhiều nữa, mà tôi không thể kể hết. Từng kỷ niệm đó đã khiến tôi quyết tâm hơn trên con đường mình chọn.

3. Nhưng gia đình của bạn vốn là thành phần ủng hộ đảng cộng sản. Họ đã có phản ứng thế nào về lý tưởng của bạn?

Như mọi người đã sống qua các thời kỳ của nhà nước cộng sản. Ba mẹ tôi lo sợ và thường tránh không nói về những vấn đề như vậy. Tôi hiểu đa số người dân Việt Nam cũng giống ba mẹ tôi, đều còn nặng nề tư duy thần dân của quân chủ, phong kiến.

Tôi đã giấu gia đình, nghỉ việc để đi học tại VOICE – Manila, Philippines, nhằm trở thành một Nhà hoạt động xã hội ủng hộ Dân chủ, Nhân quyền.Tôi để lại một lá thư 9 mặt giấy trong phòng, trình bày tất cả suy nghĩ, lý tưởng và lý do tôi lựa chọn lý tưởng đó.

Thời gian đầu gọi về nhà thì ba lúc nào cũng buồn, giận, còn mẹ thì khóc. Nhưng bây giờ sau 7 tháng thì lần đầu tiên tôi đã thấy mẹ tôi cười, khi tôi khoe bây giờ tôi nấu ăn gần bằng mẹ. Tôi rất nhớ nhà. Tôi sẽ về Việt Nam gặp ba mẹ, nhưng không phải bây giờ, tôi sẽ về khi tôi đã đủ khả năng để theo đuổi lý tưởng góp sức xã hội phát triển tốt hơn.

4. Hãy nói về công việc và Dự án hoạt động của bạn lúc này. Bạn mong mỏi gì vào dự án mà bạn đang theo đuổi?

Tôi và nhóm Thức Followers (https://www.facebook.com/ThucFollowers) đang chạy chiến dịch “Bầu Cử Tự Do Và Quyền Tự Quyết Cho Dân Tộc Việt Nam”. Đây là chiến dịch dài hạn thu thập 100.000 chữ ký cho thư thỉnh nguyện tại http://www.civilrightvn.org. Đó là thư thỉnh nguyện của những người Việt Nam có mong muốn yêu câu Nhà nước Việt Nam tổ chức cuộc Trưng cầu dân ý về bầu cử tự do và đa đảng hóa hệ thống chính trị Việt Nam. Sau khi đạt được 10.000 chữ ký đầu tiên, Thức Followers sẽ gửi thư trình bày Liên Hiệp Quốc về sự vận động thu thập chữ ký đòi quyền tự quyết của dân tộc Việt Nam và sau đó cập nhật tiến trình. Bởi chiến dịch này phù hợp với Công ước về quyền dân sự và chính trị mà Việt Nam đã ký với Liên Hiệp Quốc từ năm 1977, cũng như hiến chương LHQ cũng nói đến “quyền được tự do chọn chính thể” của người dân.

Nhiều người cho rằng việc ký tên này là vô ích, không đủ sức thay đổi cái gì cả. Nhưng cũng như xây một ngôi nhà, nó cũng cần phải có những viên gạch đầu tiên để góp vào hàng ngàn viên gạch khác để tạo nên thành quả. Một giọng nói chắc chắn yếu ớt, nhưng nếu tất cả cùng lên tiếng thì sẽ tạo nên sức mạnh mong muốn. Thay đổi xã hội không thể một sớm một chiều mà chúng ta phải kiên trì hành động. Còn nếu không hành động thì sẽ chẳng có gì xảy ra.

Điều đáng mừng là có khá nhiều bạn trẻ thể hiện mong muốn tổ chức Trưng cầu dân ý giống như chúng tôi. Cho dù họ chưa dám lộ mặt, công khai tên tuổi, nhưng họ đã cho chúng tôi niềm tin lớn lao cho sự thành công của chiến dịch này.

5. Bạn có đủ niềm tin và hy vọng nên công việc hay lý tưởng mình theo đuổi không?

Việt Nam chắc chắn sẽ chuyển đổi sang dân chủ, đa đảng, tôi có niềm tin rất lớn vào điều đó. Thế giới ngày một phẳng và Việt Nam và các nước bảo thủ độc tài hiếm hoi còn lại không thể đứng ngoài dòng chảy thời đại ấy.

Cái tôi mong mỏi nhiều hơn ở tương lai đó là người Việt thật sự có hòa giải dân tộc sau khi có được Dân chủ, và tất cả các bên cùng nhìn về những giá trị, lợi ích chung của quốc gia và dân tộc, để mà đóng góp xây dựng nước Việt Nam tốt đẹp, nhân bản hơn.

 

SBS: VOICE và các hoạt động dân sự tại Việt Nam

Hoạt động của các cá nhân cũng như Tổ chức xã hội dân sự tại Việt Nam vẫn chưa được Chính quyền Việt Nam xem như là một Hoạt động dân sự mà ngược lại như là một mối đe dọa cho an nguy quốc gia vậy các cá nhân và Tổ chức dân sự tại Việt Nam đã hoạt động như thế nào để có thể cất lên tiếng nói độc lập và gióng lên hồi chuông báo động với bên ngoài về tình hình vi phạm nhân quyền tại Việt nam?

Trong Đại Hội Trẻ Thế Giới vì Nhân Quyền vừa mới diễn ra vào ba ngày cuối tuần thứ hai của tháng 9 tại Blue Mountain Sydney, Luật sư Trịnh Hội người sáng lập tổ chức VOICE, một tổ chức dân sự chuyên hỗ trợ và đào tạo các cá nhân hoạt động vì quyền con người có cuộc trò chuyện với Mai Hoa.

Nguồn từ SBShttp://www.sbs.com.au/yourlanguage/vietnamese/vi/audiotrack/voice-and-civil-rights-activists-vietnam-trinh-hoimp3?language=vi

Vụ kiện Trịnh Vĩnh Bình: Dù ai thắng kiện thì bên thua cuộc vẫn là người dân Việt Nam

Ngày 30/8/2017, phiên xử vụ ông Trịnh Vĩnh Bình kiện chính phủ Việt Nam ra Tòa trọng tài Quốc tế ở Paris đã kết thúc. Kết quả chính thức của phiên xử chưa được công bố, nhưng dù ông Bình và chính phủ Việt Nam thắng hay thua, người thua cuộc sau cùng vẫn luôn là người dân Việt Nam.

Bài viết thể hiện quan điểm của 2 học viên tại VOICE: Sophie và Jolie.

Khi Chính phủ Việt Nam thua kiện thì đây là một tin gây ra tác động tiêu cực cho mọi cá nhân, tổ chức, doanh nghiệp dù Việt Kiều hay ngoại quốc đang và sẽ có ý định đầu tư vào Việt Nam. Họ sẽ nhận ra một chính quyền không tôn trọng pháp luật, không tôn trọng các nguyên tắc cơ bản về đầu tư và thương mại, không bảo vệ quyền lợi hợp pháp của các doanh nghiệp thậm chí là xâm phạm các quyền ấy. Trong bối cảnh như vậy, làm sao họ còn tiếp tục dám đầu tư vào Việt Nam? Và nếu sự kiện này làm chúng ta mất đi lợi thế trong công cuộc thu hút đầu tư nước ngoài thì người chịu thiệt là ai nếu không phải người dân Việt Nam?

Ông Trịnh Vĩnh Bình thắng kiện thì đây là một tin vui trên nhiều mặt. Một cá nhân, tổ chức có thể kiện một nhà nước khi nhà nước làm sai luật, có thể bắt nhà nước chịu trách nhiệm và bồi thường cho những sai trái của họ, đặc biệt là trách nhiệm đối với các bản án oan sai. Điều này có thể khá phổ biến ở các nước dân chủ thượng tôn pháp quyền nhưng lại không hề phổ biến tại Việt Nam. Cho dù đây là vụ kiện có yếu tố quốc tế giữa công dân một nước kiện một chính phủ một nước khác thì vụ kiện cũng sẽ tạo ra một tiền lệ tốt trong việc làm gương thi hành luật pháp, Nhà nước Việt Nam sẽ phải thừa nhận các khuyết điểm, sai sót để cải thiện tình trạng xem thường pháp luật bấy lâu nay. Thêm một điểm sáng là nếu ông Trịnh Vĩnh Bình thắng kiện là ông hứa sẽ dành phần lớn số tiền thắng kiện  cho các quỹ hoạt động xã hội dân sự nói chung trên thế giới, phần còn lại sẽ hỗ trợ cho từ thiện người Việt Nam và các tổ chức chính trị, xã hội dân sự đang đấu tranh, thúc đẩy tiến trình dân chủ hóa ở Việt Nam. Ngoài ra, ông Bình cũng sẽ tư vấn cho những Việt Kiều đã từng bị án oan tại Việt Nam thủ tục kiện tụng và giới thiệu các hãng luật sư nổi tiếng để đảm bảo thắng kiện.

Nhưng điều đáng nói nhất ở đây là nếu Trịnh Vĩnh Bình thắng kiện thì số tiền 1,25 tỉ USD mà Nhà nước Việt Nam phải bồi thường cho ông Bình lấy từ đâu? Câu trả lời ai cũng biết là dĩ nhiên từ ngân sách nhà nước, từ tiền thuế của nhân dân, tức tiền túi của người dân Việt Nam.

Chúng ta đều biết một thực tế hiện nay ngân sách nhà nước đang trong tình trạng nguy cấp vì nợ công đến hạn phải trả mà ngân khố quốc gia không thể kham nổi cũng như không thể tiếp tục đi vay mượn bên ngoài để đáo hạn thêm nữa, dù có thể vay thêm nhưng lãi suất dành cho Việt Nam ngày càng cao Gánh nặng này một lần nữa lại đặt lên vai những người dân thấp cổ bé họng hàng ngày vất vả mưu sinh, đa phần trong số đó còn không hề nhận thức được khoản nợ mà họ phải gánh cho những sai lầm trong chi tiêu của chính phủ. Họ không hề hay biết tiền thuế mà họ đã đóng đi về đâu? Họ không hề nhận ra điều phi lý rằng họ đóng tiền thuế vừa để nuôi những người trong chính phủ làm việc, vừa để đền bù những sai phạm mà những người ấy gây ra. Và sai phạm mà họ gây ra thì cái giá phải trả chưa bao giờ là rẻ cả, bao gồm cả cái giá về tiền và cái giá không phải tiền. Liệu có công bằng không khi người dân luôn là người phải gánh chịu mọi hậu quả nặng nề do những tắc trách và sai lầm của chính quyền hay các nhóm lợi ích gây ra?

Chúng ta không thể thay đổi được hậu quả những điều đã xảy ra, nhưng chúng ta hoàn toàn có thể tác động vào những gì sẽ xảy tới, song song với việc cùng nhau đóng góp kiến tạo một đất nước Dân chủ, Pháp quyền thực sự – nơi mà người dân có quyền lên tiếng giám sát, chất vấn về đường lối, chính sách của những người lãnh đạo và tình hình đất nước thay vì chỉ biết cắn răng chịu đựng và nhắc nhở nhau câu nói mỉa mai “Hãy yên tâm, mọi việc đã có Đảng và Nhà Nước “NO”.

Đã đến lúc người dân Việt Nam phải nghĩ đến việc tự giác lo cho mình, cho cuộc sống của mình và của đất nước, của dân tộc. Hơn hết, Quốc gia này là tài sản chung của chúng ta, vì thế đừng phó thác tất cả cho nhà nước và bất kỳ đảng phái nào lo thay chúng ta.

Infographic: Tóm tắt toàn bộ vụ Trịnh Vĩnh Bình kiện chính phủ Việt Nam

(Nguồn từ Facebook-er Nguyen Chí Tuyen)

Infographic Tóm tắt toàn bộ vụ Trịnh Vĩnh Bình kiện chính phủ Việt Nam

Infographic Tóm tắt toàn bộ vụ Trịnh Vĩnh Bình kiện chính phủ Việt Nam

 

Với tôi, VOICE là gia đình

Là một người may mắn được chọn tham gia học bổng xã hội dân sự tại VOICE, tôi cảm thấy rất hạnh phúc khi được học tập ở đây.

Mỗi người có thể có một nguồn hạnh phúc khác nhau, với tôi, môi trường học tập và những anh chị em nơi đây chính là nguồn hạnh phúc.

Chia sẻ của học viên Peter về môi trường học tập ở VOICE

Đầu tiên là môi trường học tập. Tôi lớn lên và học tập tại Việt Nam, với một nền giáo dục bị chính trị hóa với xu hướng tập trung, toàn thể học sinh ai cũng phải học giống nhau, học rất nhiều thứ vô bổ và nhất là sự khác biệt giữa cá nhân không được chú trọng. Những học sinh, sinh viên Việt Nam được dạy phải biết nghe lời, tin theo những gì thầy cô dạy và thậm chí nếu có tư tưởng khác biệt về chính trị thì cũng khó mà nói ra.

Trái ngược lại, ở VOICE, đó là một môi trường học tập theo hướng cá nhân. Điều mà các nước phương Tây đã và đang áp dụng. Là một người đã quen với giáo dục tập trung, học tập trong một môi trường chú trọng vào từng cá nhân khiến tôi cảm thấy rất thú vị.

Với tôi, VOICE là gia đình

Tôi phải xác định tôi muốn học gì, tôi muốn làm gì và VOICE sẽ giúp tôi học tập những điều mà tôi mong muốn. Tôi phải tập trung vào những gì mình thích và phát triển tinh thần tự học. Chúng tôi cũng có chương trình học tập trung, nhưng phần lớn thời gian vẫn là tôi phải tự nghiên cứu, tự sắp xếp thời gian để học những gì mà mình thích thú nhất.

Với tôi, đó là một điều tuyệt vời!

Thêm một điều không thể không nói tới. Ở VOICE, mọi người sẽ sống cùng nhau như một gia đình. Những giờ nấu cơm chung, những giờ ăn cơm chung, những giờ làm việc cùng nhau là khoảng thời gian tuyệt vời với tôi. Mọi người gắn kết và hiểu nhau hơn.

Đặc biệt, khi một người bị bệnh, thì sẽ nhận được sự chăm sóc tận tình từ những thành viên khác. Tôi từng bị bệnh và phải nằm trong phòng hơn cả tuần. Những anh chị em ở đây đã chăm sóc tôi, từ những bữa cơm hàng ngày đến những viên thuốc và cả những lời hỏi thăm.

Với tôi, VOICE là gia đình.

Học bổng dài hạn về Xã hội Dân sự của VOICE 2017 Đợt 2

Bạn quan tâm tới các vấn đề quyền con người ở Việt Nam? Bạn chứng kiến và muốn thay đổi các hiện trạng trong cộng đồng mà bạn sinh sống? Bạn muốn vận động cho sự thay đổi tích cực của xã hội? Bạn muốn trở thành một nhà hoạt động xã hội chuyên nghiệp và lập dự án riêng của mình?

Nếu vậy, Học bổng Xã hội Dân sự của VOICE có thể giúp bạn hiện thực hoá ước mơ đó.

VOICE là tên viết tắt của Vietnamese Overseas Initiative for Conscience Empowerment (Tạm dịch: Sáng kiến Thể hiện Lương tâm Người Việt Hải ngoại). VOICE là một tổ chức phi chính phủ, phi lợi nhuận, phi chính trị, được cấp quy chế pháp lý 501(c)(3) từ chính quyền bang California (Mỹ) dành cho các tổ chức phi lợi nhuận từ năm 2007.

Hiện nay VOICE có trụ sở tại Mỹ cũng như chi nhánh tại Philippines Thái Lan, có nhiều đối tác quan trọng tại Việt Nam, đồng thời có các tổ chức liên kết (sister organization) gồm VOICE Australia, VOICE Canada, VOICE Europe, VOICE Norway.

Sứ mệnh của VOICE là thúc đẩy xã hội dân sự Việt Nam phát triển ngày một mạnh mẽ, sống động và đa dạng hơn thông qua chương trình đào tạo các nhà hoạt động, cùng các hoạt động liên quan như hỗ trợ các tổ chức xã hội dân sự trong nước, các chương trình vận động cho dân chủ, nhân quyền Việt Nam,…

Hàng năm, chúng tôi cấp học bổng cho hàng chục nhà hoạt động để tham gia chương trình đào tạo dài hạn và/hoặc ngắn hạn của chúng tôi tại Manila, Philippines. Học bổng này được cấp từ năm 2011, là cơ hội cho các nhà báo, luật sư, nhà hoạt động xã hội làm việc trong các lĩnh vực tự do ngôn luận (freedom of expression), tiếp cận công lý (access to justice) và quyền về môi trường (environmental rights).

VOICE xin thông báo về học bổng “Xã hội Dân sự” đợt II, 2017:

Thời lượng chương trình: 6 tháng, từ tháng 8/2017 – tháng 2/2018.

Nội dung chương trình

Trong 6 tháng ở VOICE, học viên sẽ tham dự các lớp học:

  • Tiếng Anh
  • Kỹ năng mềm: Giao tiếp, Thuyết trình trước công chúng, Làm việc nhóm, Xây dựng mạng lưới,…
  • Luật và Nhân quyền: Các lý thuyết về quyền và quản trị nhà nước, Các vấn đề nhân quyền ở Việt Nam, Kỹ năng phân tích pháp lý, Kỹ năng viết báo cáo nhân quyền,…
  • Quản trị dự án xã hội: Xây dựng kế hoạch chiến lược, Tổ chức hội nhóm, Gây quỹ, Đánh giá dự án,…

VOICE cũng sẽ cung cấp các khoá học chuyên đề theo nhu cầu của học viên như:

  • Báo chí – Truyền thông
  • Vận động quốc tế
  • Chính trị học
  • Và các khoá học khác.

Bên cạnh đó, VOICE cũng sẽ tổ chức các chương trình tham quan tới:

  • Các tổ chức nhân quyền như Đại học Ateneo, tổ chức bảo vệ quyền của nông dân PAKISAMA…
  • Các tổ chức trợ giúp pháp lý: Quỹ trợ giúp pháp lý nhân đạo HLAF, Tổ chức trợ giúp pháp lý miễn phí FLAG…
  • Các cơ quan chính quyền như Thượng viện, Hạ viện, toà án, Cơ quan Nhân quyền Quốc gia của Philippines.
  • Các cơ quan báo chí như Rappler, CNN Philippines, Philippines Star, Inquirer…
  • Các tổ chức về môi trường như Greenpeace Philippines, BAN Toxics,…

Học viên có thể bắt đầu ngay một dự án xã hội riêng của mình dưới sự hướng dẫn, hỗ trợ và tư vấn của VOICE.

Học viên của VOICE cũng sẽ có cơ hội đi thực tập tại các tổ chức và cơ quan chính quyền nêu trên, cũng như tham dự các khoá đào tạo và hội thảo quốc tế trong khu vực và quốc tế, được điều phối bởi các tổ chức quốc tế và chính phủ các nước.

Đặc biệt, học viên sẽ có cơ hội được tham dự các chương trình thực tập sinh tại các tổ chức quốc tế, văn phòng dân biểu tiểu bang/ liên bang ở Canada và Australia cũng như Quốc hội châu Âu ở Bỉ.

Hình thức đào tạo

Nhìn chung, chương trình đào tạo 6 tháng tại VOICE sẽ được thiết kế theo hướng cá thể hóa, dựa trên nhu cầu, định hướng của từng học viên. Chúng tôi trao quyền cho người học bằng cách cung cấp cho họ những cơ hội phù hợp. Theo đó, chúng tôi có các hình thức đào tạo mà học viên có thể lựa chọn như sau:

  • Lớp học truyền thống, seminar, và làm việc nhóm;
  • Tham gia thực tập ngắn hạn tại các tổ chức phi chính phủ tại Philippines và các nước trong khu vực;
  • Viết bài luận và thuyết trình về kết quả nghiên cứu của mình, trong đó có thuyết trình theo hình thức TED Talk bằng cả tiếng Việt và tiếng Anh;
  • Bên cạnh đó, hình thức đào tạo thông qua dự án cũng được áp dụng.

Giá trị học bổng

  • Tham dự miễn phí các khoá học kể trên
  • Được lĩnh sinh hoạt phí 350 USD/tháng (đủ đảm bảo chi phí ăn, ở và sinh hoạt)
  • Được tài trợ toàn bộ vé máy bay khứ hồi, phí visa và bảo hiểm

Điều kiện tuyển sinh

  • Tốt nghiệp các trường đại học trong và ngoài nước
  • Không quá 35 tuổi
  • Có đam mê với các vấn đề quyền con người và hoạt động xã hội
  • Thành thạo tiếng Anh là một ưu tiên

Hồ sơ ứng tuyển

  • Đơn đăng ký theo mẫu
  • CV
  • Bằng tốt nghiệp đại học
  • Bài luận nêu rõ mục đích nộp đơn (không quá 1.000 từ)

Nộp hồ sơ

  • Thời hạn: 30/6/2017
  • Địa chỉ gửi hồ sơ: contact@vietnamvoice.org

Học về Internet ở giữa rừng Myanmar

Bao nhiêu điều mới mẻ và ấn tượng khi tham gia một khóa đào tạo về công nghệ và lần đầu tiên đặt chân đến đất nước mới chuyển đổi dân chủ Myanmar

Khóa đào tạo 5 ngày về Truyền thông mạng xã hội và Bảo mật kỹ thuật số được một NGO có trụ sở ở Đức kết hợp với các NGOs Myanmar tổ chức tại thành phố Bago, Myanmar. Người tham gia là khoảng 30 nhà hoạt động trẻ đến từ khu vực Đông Nam châu Á.

Bài chia sẻ của một thực tập sinh sau khi tham gia một khóa đào tạo tại Myanmar.

Nói một cách ngắn gọn thì khóa học này giúp những người tham gia hiểu được cách hoạt động của internet, cách di chuyển của dòng dữ liệu khi chúng ta lướt web, gửi email .v..v.., những nguy cơ tiềm ẩn khi chúng ta truy cập internet, và các phương pháp bảo mật giúp chúng ta an toàn hơn.

Về cơ bản là vậy, nhưng có lẽ mình sẽ không nói nhiều về kỹ thuật, mà mình sẽ nói nhiều hơn về cách tổ chức chương trình và những trải nghiệm với những người bạn quốc tế.

Học về Internet ở giữa rừng Myanmar

Tấm biển trong phòng họp chính ghi mỗi người chỉ nên lấy một chai nước và dùng trong suốt khóa học

“Chuẩn bị là chìa khóa thành công”

Trước ngày xuất hành, những người tham gia được ban tổ chức đưa vào một Group Mail (Nhóm thư điện tử), và được khuyến khích viết một đoạn ngắn giới thiệu và làm quen với nhau gồm các thông tin như Tên tuổi, Quốc tịch, nghề nghiệp, tại sao biết đến và muốn tham gia khóa học, có kỹ năng gì đặc biệt… Điều này khiến những người tham gia cảm thấy gần gũi dù chưa hề gặp mặt.

Ban tổ chức còn gửi cho mỗi người một file gọi là Hậu cần, gồm tất cả các thông tin cần thiết như ngày đến ngày đi, địa điểm tổ chức, thông tin để có thể liên hệ khẩn cấp, bảo hiểm, đồ dùng cá nhân (có cả kem chống muỗi, không biết làm gì), nói chung là rất chu đáo.

Vác balo lên và đi

Ngày khởi hành, mình bắt chuyến bay từ Manila – Philippines đến Yangon, thủ đô cũ của Myanmar. Nhân viên sân bay Myanmar thân thiện lắm, vừa xuống khỏi máy bay đi qua cửa check-in, khi mình đưa hộ chiếu Việt Nam, anh chàng nhân viên liền nói tiếng Việt “xin chào” rất cởi mở. Sau đó một anh nhân viên khác giúp đỡ khuân hành lý. Thật bất ngờ khi thấy anh ấy ăn trầu, anh vừa làm vừa nhai trầu bỏm bẻm, mình liền nói “ở nước tôi người già cũng thường ăn thứ này”. Anh ấy liền mời mình một miếng, mình đang tò mò muốn thử xem trầu Myanmar khác Việt Nam như thế nào, nên không ngại ngần nhận lấy rồi cho vào miệng nhai lấy nhai để. Ôi thôi, nó vừa nồng vừa cay, kết hợp với cái bụng đói meo, suýt nữa thì say trầu mà ngã vật ra đấy. Rồi cũng chẳng biết nó khác trầu Việt Nam thế nào vì ăn từ mười mấy năm trước, lúc nhỏ nhỏ, đi đám cỗ thì đua đòi ấy mà.

Ra được bên ngoài, ban tổ chức có xe chờ để chở những người tham gia đến địa điểm tập trung, mình lên xe cùng một người bạn Indonexia vừa tới đó. Chiếc xe chạy đến Bago một thành phố cách Yangon 80 km về phía Bắc. Chạy được hơn 1 tiếng trên đường quốc lộ, chiếc xe bắt đầu rẽ vào một con đường rừng với rất nhiều cây cối và ổ voi, ổ gà. Xe chạy thêm mấy cây số thì có vài ngôi nhà bất ngờ xuất hiện. Đích đến cuối cùng là một khu khách sạn ở giữa rừng sâu. Gọi là khách sạn chứ thực ra nó là những khu nhà gỗ, với mái lá và điện đóm tối thui. Cảm giác cứ như là đi làm cách mạng lên căn cứ địa trong rừng sâu núi độc ấy (giờ thì mình đã hiểu tại sao phải cầm theo thuốc muỗi). Nhưng điều còn bất ngờ hơn là ở đây không hề có internet, mọi người chỉ có thể sử dụng mạng 3G di động, mạng mẽo ở Myanmar vốn đã yếu, nay còn giữa rừng thế này. Thú thực, đến lúc này mình cảm thấy cực kỳ tệ và khó hiểu, tại sao một khóa đào tạo Công nghệ về mạng di động lại được tổ chức ở giữa rừng và ở một nơi không có internet.

Học về Internet ở giữa rừng Myanmar

Khu khách sạn nhìn như thế này

Mình đã đem những thắc mắc này đến để hỏi anh bạn tên Mio người Myanmar trong ban tổ chức, thì Mio nói là cách xa thành phố và không có internet để cho các bạn không bị phân tán bởi những thứ đó. Lý do mặc dù không được thuyết phục lắm nhưng mà mình cũng cười trừ cho xong.

Sau khi ăn bữa tối mình về phòng ngủ, căn phòng này cũng rất hòa hợp với thiên nhiên, cây dây leo mọc beo vào đầy trong nhà. Định email và trả lời tin nhắn của mọi người thì internet không có, thế là đi ngủ luôn. Phải thả màn và bôi thuốc muỗi thật kỹ nếu không muốn bị chúng khiêng đi.

Học hành vất vả, kết quả thế nào?

Buổi sáng đầu tiên thật dễ chịu với tiếng chim líu lô và không khí mát mẻ, trong lành giữa rừng. Mình tới nhà ăn và thưởng thức những món Myanmar tuy đơn giản nhưng khá hợp khẩu vị. Sau khi ăn sáng xong, mọi người tập trung về phòng họp chính. Đầu tiên là màn chào hỏi, rồi đi lướt qua chương trình cho tất cả 5 ngày, sau đó là bắt đầu ngay các lớp học. Cứ như vậy, các lớp học được triển khai liên tục trong một ngày. Sẽ có khoảng 4 lớp/ngày, 2 vào buổi sáng và 2 vào buổi chiều, xen kẽ những lớp học là những buổi thảo luận và trò chơi, rất vui.

Mọi người dần quen với nhau và có những chia sẻ về công việc, cũng như tình hình quốc gia của họ. Sau khi kết thúc một ngày bận rộn mọi người về nhà tắm rửa và đi sang nhà ăn để dùng bữa tối. Buổi tối mọi người cũng không làm việc riêng mà tất cả đều tập trung về phòng họp chính. Ban tổ chức có các lựa chọn như nhóm ca múa nhạc, đánh đàn guitar hát suốt đêm, hay có những nhóm làm workshop chia sẻ về dự án của họ, có nhóm tổ chức cả xem phim. Nói chung là không có internet và ở giữa rừng nên mọi người khó làm việc riêng, thành ra lại có nhiều điều kiện để trò chuyện chung với nhau hơn, từ đó cảm thấy vô cùng thân thuộc. Có lẽ đến bây giờ thì mình đã thấm được dụng ý của ban tổ chức. Mỗi ngày trôi qua mọi người lại được học thêm những kiến thức mới, cũng như là hiểu nhau nhiều hơn.

Sau những ngày học tập căng thẳng đến buổi chiều ngày thứ ba, ban tổ chức đưa tất cả ra phố để giải ngố. Xe buýt chở bọn mình đi thăm các địa danh nổi tiếng ở đây như Tượng Phật nằm Shwethalyaung, Chùa Rắn, Chùa Hoàng Thần Shwemawdaw, Cung điện cổ Kanbawzathadi.

Học về Internet ở giữa rừng Myanmar

Chùa Rắn đấy

Năm ngày trôi qua thật nhanh chóng. Buổi tối cuối cùng mọi người tổ chức một bữa tiệc nho nhỏ để uống bia và nhảy nhót. Không thể tưởng tượng là những con người mới đó xa lạ, thậm chí chẳng muốn ở đây lâu hơn, mà bây giờ lại bịn rịn nhau đến như vậy.

Sáng hôm sau từng đoàn ra sân bay để rời khỏi Myanmar, trong lòng ngổn ngang lưu luyến. Ấn tượng về khóa đào tạo, ấn tượng về những người bạn Myanmar nhiệt tình, thân thiện, ấn tượng về những người bạn Đông Nam Á giỏi và nhiệt huyết.

Đã vài tháng qua đi, bọn mình vẫn giữ liên lạc với nhau như ngày mới.

Và đôi khi lại rất “nhớ rừng”.

Châu Linh