The woman of VOICE

On International Women’s Day, March 8, we wish “half of the world” strength, success and happiness. We would like to honor female activists, especially female prisoners of conscience, who have sacrificed so much to fight for a better society.

The role of women is increasingly affirmed, in the family, society and at VOICE. Gender equality is one of the values that VOICE focuses on. This is reflected in our male/female ratio as well as policies that concern women.

Currently, we have two female Board members out of five people. On average, about 50% of our interns are female. This rate is also applied to our staff, including key positions such as department directors and managers. We also have policies, such as health insurance and maternity leave for both genders.

We recognize and appreciate the role of women in promoting social change. Therefore, ensuring equality in accessing opportunities for both sexes is indispensable at VOICE.

Once again, we wish you a meaningful International Women Day.

A picture of VOICE’s female staff, interns and our beautiful dog.

VOICE Representative’s speech at the UN Human Rights Council

Let’s listen to our statement before the United Nations’ Human Rights Council today, delivered by Đinh Thảo, one of our delegates, a staff of VOICE.

We are proud to bring voices of conscience from #Vietnam to the international community’s attention.

19 September 2017

36th Session of the UN Human Rights Council

Thank you, Mr. Vice President,

We are gravely concerned by the crackdown on human rights defenders in Vietnam. Despite its international treaty obligations and recommendations accepted at the UPR to respect freedom of expression and civil society space, the Government of Vietnam is doing the exact opposite.

In the first eight months of this year, at least 16 activists have been detained, arrested or sentenced under the country’s draconian Penal Code, including 6 members of the group, Brotherhood for Democracy, who could face the maximum sentence of death for their peaceful human rights work. Two female activists, Nguyen Ngoc Nhu Quynh and Tran Thi Nga, have been sentenced to 10 and 9 years in prison, for peacefully criticizing the government and have been subjected to dire prison conditions. I am also here with Ms. Le Thi Minh Ha, wife of Anh Ba Sam – Nguyen Huu Vinh who was sentenced to 5 years for simply blogging against the Government.

There are, in fact, hundreds of prisoners of conscience in Vietnam right now, yet Vietnam fails to acknowledge their existence.

Mr. Vice President, we call on the Vietnamese government to implement in good faith the UPR recommendations it accepted in 2014 as well as those made by Special Procedures and Treaty Bodies. We call on the UN Member States to urge Vietnam to free all prisoners of conscience.

CIVICUS presents this statement together with VOICE.

Thank you, Mr. Vice President.

#VietnamUPR #HRC36

4 things that VOICE changed my life forever

In order to enhance the interns’ public communication skill, VOICE usually organizes presentation competition simulating according to the form of “TED Talk”. They do not only present in Vietnamese but also in English. There will be three TED Talk competitions in one six-months long-term training program of VOICE: two in Vietnamese and one in English.

The following is the script of Hannah Vu’s speech that won the first place in the last TED Talk competition:

My name is Hannah, I am 24 years old. I am an activist from Vietnam, and I am also an intern at VOICE, I have been in the Philippines for 6 months.

6 months ago I wanted to become a rich person with a lot of money, today I still want to become a rich person but of knowledge and loves.

6 months ago I didn’t know how to introduce myself in English, but today I can make an English presentation.

6 months ago, I was single, today I have a very “handsome” boyfriend.

So, why my life has changed too fast? It’s because of VOICE.

Today I will talk about 4 things that VOICE changed my life forever.

Firstly, VOICE gives me an opportunity to go back to school. I had to leave my school when I was 15 years old because of family problems. My dad passed away when I was 10 years old. After that, my family didn’t have enough money for me to continue in school.

Going back to school always is my dream, but it seemed impossible. That’s why when I got VOICE scholarship and came here, I have to say as my dream comes true. At VOICE school, I have classes, I have teachers, I have classmates and I can learn everything what I loved to.

The second thing that VOICE changes me is respecting the differences. Before I came here I didn’t hate but I also didn’t like LGBT people, now I really love them. Before I came here it was very easy to make me angry if someone say something not good about my religion, but now I feel comfortable and I want to hear more from them. I have to change myself a lot because of VOICE working environment. At VOICE, there are people from different regions of Vietnam: the North, the South, and from the center. There are also different religions: Catholics, Christians, and Buddhists.

VOICE gave me a lesson: the only way we can live together happily is for us to respect the differences of each other.

Bốn điều VOICE đã thay đổi cuộc đời tôi

Thirdly, VOICE makes me more confident. When I first came here, my English was zero, as our office manager used to say: when I came here, even I could not spell my name. But today I can stand here and do a TED talk in English in front of all of you. Next month, I am going to some conferences abroad and I will have some English presentations. The important thing is I believe that I can do well. I know I still need to improve more, but I think it’s good for me for six months.

And not only English but also a lot of skills that VOICE gives me. I cannot imagine myself a worker 3 years ago can do all things what I am saying today. 3 years ago I even didn’t know how to use computer, I didn’t know what Microsoft word or excel is. VOICE helps me to achieve the impossible things. I know I tried my best, but I understand that I cannot try myself without VOICE.

Finally, that VOICE changes me. After 6 months I can see my passion more clearly. I know who I want to become and what I need to do to help our country.  And, after 6 months, I got a lot of skills, experiences.

Today I can see the big picture of Vietnam. I know how to build a team of people with the same vision and mission, I know how to start a social project and make a good campaign.

Today I am confident to say: I am a young person, I am an activist, I will contribute to democratic process of Vietnam. And I will inspire the other people.

Every day there are many opportunities coming to us. For me, I am very happy about what I did choose 6 months ago, it was my opportunity.

In our lives , there are many turning points. To me, until now, the most wonderful turning point in my life is coming to VOICE.

Thank you VOICE.

Thank you for listening.

English Exercise: Vision for Vietnam

Let’s take a look at the new interns’ article: Vision for Vietnam, as partial fulfillment of their English proficiency course.

Bài tập tiếng Anh Tầm nhìn cho Việt Nam


Max: To develop an independent and free society in Vietnam, we need democracy. People must be empowered with their rights and should be responsible in ensuring that the government will implement appropriate social welfare policies.

Only when we understand our rights, we will live in full democratic environment which will help our country grow. People need to raise awareness by learning, participating in social movements, paying attention to the interests of other classes, and by supporting appropriate policies which should benefit everyone, not just the select few.

The Vietnamese society should be more transparent when working with public authorities. The government must take care of the people’s social life and be transparent about financial resource management; it needs to have a strict monitoring and inspection mechanism to avoid the misuse of taxpayer’s money. Civil servants must fulfill their roles and responsibilities, that is: to serve the people. They should not gratuitously persecute and force people to do things that are not in accordance with the regulations of the law.

Associations need to operate independently, to play a crucial role in the government, and to serve the mass.

Finally, the government should improve the quality of life, especially in the education and health sectors. There should be no bureaucracy and corruption, always ensuring that these two areas are clean.

Peter: The most important issue of Viet Nam is the political system which has to be changed by the people. The wrong political system has led my country to the chasm of poverty, so the people need a new political system which will optimize our economic plan and can make Viet Nam wealthy.

I see that in next 10 years, the communist party would collapse and my country would have democratic system setup, in which the people will be able to choose a better government by election. Democracy will benefit the people in my country, for it can have precise rights which will be written in the constitution, and we can really govern our country.

When we have this new government, the people can rebuild from post communism crisis. I firmly believe that in 30 years, my country will develop much. However, we have to opt for an appropriate way to go like Capitalism and avoid Social Democracy system. When we have this form of government, economic freedom will be open to all, allowing people the right to own properties and to use them to build more localized businesses, which in turn, will prosper the country.

I surely believe that we will have a better education system as well, one that would help figure out and develop people’s own talent and produce morally sound citizens. The economy will be prosperous so that everyone will have equal opportunities to work and build their own businesses. Unemployment rate will be at its lowest and almost everyone will have a job to support their life. The quality of life of the people, either in an urban area or rural area, will be high, and malnourishment will be a thing of the past. Improved social services will meet people’s needs quickly, and the Government will make sure that safety will be provided for the people in our country.

Clark: Vietnam’s future will be a crossroad of Eastern and Western cultures, which will harmonize the ideology and advances in science and technology of the rest of the world. Vietnam will develop a balance between the material and the spiritual, it will have a sustainable economic development along with guaranteed living environment, and it’s natural values will be increasingly diverse and rich.

Vietnam must concentrate and actively develop “Knowledge – Based Economy” to become the center of economic trade to the world. Vietnam will provide the international market a wide range of products, raw materials, and services that they need.

Full version: Vision for Vietnam PDF file


Chia sẻ: Một tháng sống với công nhân Việt Nam tại Malaysia

Chuyến đi Malaysia của chúng tôi gồm 5 thành viên, đa số là những người trẻ. Và do thế cũng có chút bỡ ngỡ vào những ngày đầu nhưng rồi cũng thích nghi nhanh chóng. Mặc dù không thực sự chuẩn bị kỹ lưỡng nhưng cũng đem đến cho chúng tôi nhiều kỷ niệm đẹp ở đây.

Tuần đầu tiên chúng tôi ở tại tiểu bang Melaka, ở đây nhiều công ty điện tử và thực phẩm, có rất nhiều công nhân Việt làm việc. Chúng tôi đã tiếp xúc với 3 nhóm công nhân: Một nhóm 10 người tại công ty điện tử MACSALE, một nhóm khác 8 người của công ty ROTI MANUFAC- chuyên về thực phẩm trà, cafe và đồ uống, nhóm cuối 20 người đến từ công ty sản xuất linh kiện điện tử MINAIK.

Bài chia sẻ của một cựu thực tập sinh của VOICE sau chuyến đi làm việc với công nhân Việt ở Malaysia.

Tuần thứ hai chúng tôi tiếp xúc với 3 nhóm công nhân tại Joho Baru (khu vực gần Singapore), cũng là khu vực có đông người Việt sinh sống và làm việc. Chúng tôi đã tiếp xúc với 2 nhóm tại công ty điện tử và loa VEGA (3 người), một nhóm ở công ty PLEXIT, cũng là công ty điện tử (5 người).

Một tháng sống với công nhân Việt Nam tại Malaysia (1)

Một góc khu nhà trọ của các công nhân

Ngoài ra, ở đây có nhiều người Việt qua mở đại lý gia công tổ Yến, thu hút nhiều lao động làm việc. Tuy nhiên cuộc sống và thu nhập khá hơn so với các công ty ở địa phương.

Các tuần tiếp theo, chúng tôi tiếp xúc một số phụ nữ Việt Nam hành nghề mại dâm tại tiểu bang Muar để tìm hiểu thêm về tình trạng mại dâm ở đây. Tôi cũng đã cố gắng tìm lên khu vực Penang, để gặp một nhóm khoảng 3 công nhân làm công ty về xích xe máy.

Những câu chuyện đáng nhớ

Trong thời gian ở đây, chúng tôi gặp được chị Ng, nhân viên công ty MINAIK. Chị bị công ty đuổi sau đợt đi khám bệnh do công ty đưa đi định kỳ, họ chỉ nói chung chung là không đảm bảo sức khỏe mà không đưa ra bất cứ lý do gì cụ thể. Họ đặt vé máy bay cho chị 5 ngày sau ngày khám bệnh, và tiền đó cũng trích từ tiền lương của chị, tất nhiên chị không được bồi thường gì thêm. Dù rất muốn giúp chị, nhưng thời gian quá gấp vì 2 – 3 hôm nữa là chúng tôi phải rời Malaysia, mà trong khi lịch chúng tôi sắp xếp gặp công nhân đã kín. Chúng tôi đành phải dành những ưu tiên khác. Tới bây giờ tôi vẫn cảm thấy áy náy và cảm thấy có chút bất lực.

Những ngày cuối cùng ở Johor Baru , nhờ người quen dẫn đi tiếp xúc một vài nhóm ở đây, chờ đến gần 8 giờ tối mà vẫn chưa thấy công nhân về. Hỏi ra mới biết công nhân ở đây tăng ca tới 10 giờ tối. Chúng tôi quyết định chờ tới lúc đó.

Thực ra trước đó, chúng tôi cũng đã gặp một hai công nhân. Nhưng họ ái ngại và có chút sợ sệt vì không hiểu rõ chúng tôi. Và không cho chúng tôi tiếp xúc trò chuyện nhiều. Mặc dù chúng tôi đã cố gắng giải thích cho họ.

Tới giờ công nhân về, chúng tôi gặp một chị trạc 30 tuổi. Đó là chị L, công nhân công ty Vega gần đó, chị nhiệt tình đưa chúng tôi về phòng trọ, nơi ở công ty cấp cho chị cùng với gần 15 người nữa.

Trong lúc trò chuyện, chị có đưa chúng tôi xem bản hợp đồng ký giữa chị và công ty môi giới tại Việt Nam.

Một tháng sống với công nhân Việt Nam tại Malaysia (1)

Bản hợp đồng ghi rằng “…công nhân không được tham gia các hoạt động chính trị, đi lễ nhà thờ, hội họp bất hợp pháp, đình công, lãn công, tự ý khiếu kiện tới Đại Sứ quán Việt Nam tại Malaysia..”. Tôi khá bất ngờ và có chút tức giận khi đọc những điều này, bởi vì những hoạt động này là hết sức bình thường đối với một con người. Hẳn những kẻ nghĩ ra những điều này không phải là một cá nhân hay một công ty có thể nghĩ ra, mà là cả một bộ máy mới có thể lo sợ những điều này có thể gây hại đến họ. Những công nhân, nếu họ thực hiện đúng những điều này thì họ sẽ sống dưới mức sống của một con người. Nghĩa là họ chỉ đi làm về, rồi ăn và ngủ chứ không có bất cứ một hoạt động tinh thần nào. Những điều mà đã được cả quốc tế công nhận trong Bản Tuyên Ngôn Nhân quyền 1948 mà Việt Nam cũng là một thành viên trong đó.

Tạm biệt chị, chúng tôi cố tiếp xúc thêm một nhóm nam công nhân gần đó nữa trước khi ra về.

Tuần kế tiếp, tôi theo một công nhân về phòng trọ của anh. Phòng được công ty xây cất cho công nhân giữa công trường. Nó nhỏ và hẹp. Trong cái nắng 40 độ ngoài trời, với những phòng nhỏ chắp vá bằng những miếng ván nhỏ, có phòng chứa tới 5 người với diện tích chưa đầy 20 mét vuông.

Một tháng sống với công nhân Việt Nam tại Malaysia (1)
Tình trạng vệ sinh không đảm bảo khi các toilet và nơi tắm chung lộ thiên.

Tổng quan tình trạng lao động Việt Nam ở Malaysia

Các công nhân Việt Nam ở Malaysia thường được làm những công việc gọi là 3D: Dirty, Dangerous và Difficult (Bẩn, Nguy hiểm, và Khó).

Nhức nhối nhất là tình trạng bị giới chủ giữ hộ chiếu. Các công nhân nói họ bị chủ giữ hộ chiếu ngay khi đáp xuống sân bay. Lấy lý do rằng công nhân giữ sẽ bị mất nên để họ giữ giùm (!). Nhiều công nhân bị hạn chế quyền đi lại khi không thể đi ra khỏi tiểu bang mình ở. Nhiều trường hợp gia đình đau ốm nhưng không thể về thăm vì không có bất cứ giấy tờ gì. Họ phải thế chân một khoản tiền bằng 3 tháng lương nếu muốn lấy lại hộ chiếu về nước. Điều đáng nói là có nhiều công nhân chấp nhận mất khoản tiền đó để lấy lại hộ chiếu nhưng vẫn không được trả lại. Nhiều công nhân bất mãn, họ bỏ trốn ra ngoài làm chui chấp nhận không có giấy tờ tùy thân trong người, do đó nhiều người bị cảnh sát bắt và xảy ra tình trạng tù lao động. Tất cả các trường hợp mà chúng tôi tiếp xúc đều bị chủ giữ hộ chiếu, và chỉ có vài trường hợp lẻ tẻ là được giữ hộ chiếu.

Việc giữ hộ chiếu của công nhân sẽ làm họ không dám nghỉ việc, giúp giới chủ dễ dàng quản lý công nhân và có số lượng lao động ổn định trong công ty. Và một điều quan trọng nhất là trả lương rất thấp cho công nhân. Lương tối thiểu của công nhân ở đây là 900RM/tháng, tương đương với 220$, họ bắt buộc công nhân phải làm 12 tiếng mỗi ngày. Đó là chưa tính các công nhân phải tự đóng thuế Levy (thuế dành cho người lao động làm việc tại Malaysia), tiền gia hạn hộ chiếu các công nhân cũng phải tự đóng.

Tình trạng phân biệt đối xử trong các công ty cũng rất phổ biến, tình trạng chèn ép giờ giấc, cắt tiền làm thêm, tiền thưởng nhất là đối với công nhân Việt nam, Myanmar và Nepal. Trong khi đó, công nhân Mã Lai và Trung Quốc thì không bị. Ở các tiểu bang này, các công nhân làm việc mà không có bất cứ công đoàn nào bảo vệ quyền lợi cho họ.

Đây cũng là tình trạng chung các công nhân gặp phải. Ở Việt Nam, muốn được sang Malaysia lao động, họ phải đóng khoản tiền từ 1500-2000 đô-la Mỹ và được hứa hẹn sẽ có một mức lương và cuộc sống tốt hơn. Nhưng một thực tế phũ phàng là ho phải ở những nơi chui rúc 30 – 40 người, mức lương thì không đúng hợp đồng. Các công nhân nói rằng họ đã phải ký một hợp đồng mới bằng tiếng Anh khi vừa tới sân bay và chỉ được phía công ty bên này giữ. Nhiều công nhân đã liên lạc với công ty môi giới ở Việt Nam phản ánh nhưng không được giải quyết.

Quá trình xuất khẩu lao động giữa Việt Nam và Malaysia

Nhờ vào chính sách chuyển đổi kinh tế đúng đắn kết hợp với một chính phủ năng động. Chuyển đổi từ nền kinh tế nông nghiệp sang kinh tế công nghiệp điện tử và dịch vụ. Kinh tế Malaysia phát triển mạnh vào những năm 2000 và thường thiếu hụt trầm trọng lực lượng lao động. Malaysia đã phải nhập khẩu lao động từ các nước láng giềng trong khu vực, trong đó có Việt Nam. Phải khách quan mà nói rằng, nguồn lao động từ nước ngoài đóng góp một vai trò không nhỏ trong sự phát triển kinh tế ở Malaysia.

Việt Nam bắt đầu đưa lao động sang Malaysia làm việc từ năm 2002. Năm 2003, Chính phủ Việt Nam và Chính phủ Malaysia đã ký Bản ghi nhớ về hợp tác lao động. Thực hiện Bản ghi nhớ này, Việt Nam đã đưa được trên 220.000 lao động sang làm việc tại thị trường này.

Đến tháng 8/2015 Việt Nam và Malaysia ký một Bản ghi nhớ mới để tiếp tục đưa lao động Việt sang thị trường này. Trong đó có điều khoản nói rằng “các công nhân Việt Nam sẽ được quyền giữ lại hộ chiếu khi lao động tại Malaysia” cùng với một số điều khoản khác qui định về điều kiện tuyển dụng lao động Việt Nam.

6 tháng sau khi 2 nước ký bản ghi nhớ này, chúng tôi tới đây. Nhưng dường như việc thực thi thỏa thuận này không có gì gọi là tiến triển. Các công nhân khi được hỏi, họ cũng không biết gì về thỏa thuận này. Các công ty vẫn tiếp tục giữ hộ chiếu của công nhân. Các công ty môi giới vẫn tiếp tục tìm người và đưa sang Malaysia.

Tôi thầm nghĩ có khi nào, bản ký kết này chỉ nhằm che mắt báo chí, cộng đồng thế giới về những vụ vi phạm lao động của họ?

Vì nhiều nghiên cứu của các tổ chức về quyền lao động khác đã chỉ rõ ra rằng, tình trạng buôn người ngày nay không còn giới hạn trong định nghĩa bắt cóc rồi đưa sang lao động khổ sai ở một nước khác nữa. Mà nó còn núp dưới danh nghĩa các hợp tác xuất khẩu lao động giữa các quốc gia. Vì lợi nhuận mà nó đem lại quá lớn. Điều này lý giải tại sao nạn buôn người ngày nay là một vấn nạn không dễ giải quyết.

Các công việc đã làm

Vì còn nhiều hạn chế về nhân sự và thời gian trong đợt công tác này, nên công việc của chúng tôi chủ yếu là tiếp cận công nhân và giải thích luật, các bản thỏa thuận mới của các quốc gia về vấn đề lao động tại Malaysia. Giải thích cho công nhân hiểu về quyền được giữ hộ chiếu, các định nghĩa về nghiệp đoàn, thế nào là một “nghiệp đoàn độc lập”.

Một tháng sống với công nhân Việt Nam tại Malaysia (1)
Các công nhân chơi thể thao, bóng đá

Chúng tôi cũng đã hướng dẫn công nhân cách đòi lại hộ chiếu. Giúp họ viết ra các bức thư bằng tiếng Anh gửi cho các chủ yêu cầu trả lại hộ chiếu. Ngoài ra, chúng tôi cũng tiến hành thu thập tin tức, bằng chứng về tình trạng vi phạm lao động tại Malaysia để làm tư liệu hoặc các bản báo cáo. Và cuối cùng, chúng tôi đã đi thăm hỏi các tù nhân là lao động Việt Nam trốn ra ngoài đang bị nhốt ở các nhà tù Malaysia.

Chuyến đi này là một trải nghiệm thích thú nhưng cũng có chút buồn bã cho chúng tôi.

Thích thú vì nhìn thấy được tận mắt một xã hội giàu mạnh, tân tiến nhất nhì vùng Đông Nam Á. Được nhìn thấy toà tháp đôi nổi tiếng mà từ lâu ao ước được xem. Nhưng buồn vì nhìn thấy những cảnh đời bất hạnh của công nhân Việt Nam tại đây. Họ đã phải chịu mọi khổ nhọc để hàng tháng gửi tiền về giúp gia đình. Số tiền này cũng góp phần “xoá đói giảm nghèo” theo chủ trương của nhà nước. Nhưng ngược lại, họ không được bất cứ một cơ quan chính thức nào của nhà nước Việt Nam hướng dẫn quyền lợi của công nhân xuất khẩu lao động cũng như bảo vệ họ trước những đối xử bất công của giới chủ.Nói theo ngôn ngữ công nhân tại đây là họ bị môi giới Việt Nam “đem con bỏ chợ”.

Và càng buồn hơn khi chẳng thể giúp được họ nhiều.

Reprinted with author’s permission

Chia sẻ: Học về Internet ở giữa rừng Myanmar

Bao nhiêu điều mới mẻ và ấn tượng khi tham gia một khóa đào tạo về công nghệ và lần đầu tiên đặt chân đến đất nước mới chuyển đổi dân chủ Myanmar

Khóa đào tạo 5 ngày về Truyền thông mạng xã hội và Bảo mật kỹ thuật số được một NGO có trụ sở ở Đức kết hợp với các NGOs Myanmar tổ chức tại thành phố Bago, Myanmar. Người tham gia là khoảng 30 nhà hoạt động trẻ đến từ khu vực Đông Nam châu Á.

Bài chia sẻ của một thực tập sinh sau khi tham gia một khóa đào tạo tại Myanmar.

Nói một cách ngắn gọn thì khóa học này giúp những người tham gia hiểu được cách hoạt động của internet, cách di chuyển của dòng dữ liệu khi chúng ta lướt web, gửi email .v..v.., những nguy cơ tiềm ẩn khi chúng ta truy cập internet, và các phương pháp bảo mật giúp chúng ta an toàn hơn.

Về cơ bản là vậy, nhưng có lẽ mình sẽ không nói nhiều về kỹ thuật, mà mình sẽ nói nhiều hơn về cách tổ chức chương trình và những trải nghiệm với những người bạn quốc tế.

Học về Internet ở giữa rừng Myanmar

Tấm biển trong phòng họp chính ghi mỗi người chỉ nên lấy một chai nước và dùng trong suốt khóa học

“Chuẩn bị là chìa khóa thành công”

Trước ngày xuất hành, những người tham gia được ban tổ chức đưa vào một Group Mail (Nhóm thư điện tử), và được khuyến khích viết một đoạn ngắn giới thiệu và làm quen với nhau gồm các thông tin như Tên tuổi, Quốc tịch, nghề nghiệp, tại sao biết đến và muốn tham gia khóa học, có kỹ năng gì đặc biệt… Điều này khiến những người tham gia cảm thấy gần gũi dù chưa hề gặp mặt.

Ban tổ chức còn gửi cho mỗi người một file gọi là Hậu cần, gồm tất cả các thông tin cần thiết như ngày đến ngày đi, địa điểm tổ chức, thông tin để có thể liên hệ khẩn cấp, bảo hiểm, đồ dùng cá nhân (có cả kem chống muỗi, không biết làm gì), nói chung là rất chu đáo.

Vác balo lên và đi

Ngày khởi hành, mình bắt chuyến bay từ Manila – Philippines đến Yangon, thủ đô cũ của Myanmar. Nhân viên sân bay Myanmar thân thiện lắm, vừa xuống khỏi máy bay đi qua cửa check-in, khi mình đưa hộ chiếu Việt Nam, anh chàng nhân viên liền nói tiếng Việt “xin chào” rất cởi mở. Sau đó một anh nhân viên khác giúp đỡ khuân hành lý. Thật bất ngờ khi thấy anh ấy ăn trầu, anh vừa làm vừa nhai trầu bỏm bẻm, mình liền nói “ở nước tôi người già cũng thường ăn thứ này”. Anh ấy liền mời mình một miếng, mình đang tò mò muốn thử xem trầu Myanmar khác Việt Nam như thế nào, nên không ngại ngần nhận lấy rồi cho vào miệng nhai lấy nhai để. Ôi thôi, nó vừa nồng vừa cay, kết hợp với cái bụng đói meo, suýt nữa thì say trầu mà ngã vật ra đấy. Rồi cũng chẳng biết nó khác trầu Việt Nam thế nào vì ăn từ mười mấy năm trước, lúc nhỏ nhỏ, đi đám cỗ thì đua đòi ấy mà.

Ra được bên ngoài, ban tổ chức có xe chờ để chở những người tham gia đến địa điểm tập trung, mình lên xe cùng một người bạn Indonexia vừa tới đó. Chiếc xe chạy đến Bago một thành phố cách Yangon 80 km về phía Bắc. Chạy được hơn 1 tiếng trên đường quốc lộ, chiếc xe bắt đầu rẽ vào một con đường rừng với rất nhiều cây cối và ổ voi, ổ gà. Xe chạy thêm mấy cây số thì có vài ngôi nhà bất ngờ xuất hiện. Đích đến cuối cùng là một khu khách sạn ở giữa rừng sâu. Gọi là khách sạn chứ thực ra nó là những khu nhà gỗ, với mái lá và điện đóm tối thui. Cảm giác cứ như là đi làm cách mạng lên căn cứ địa trong rừng sâu núi độc ấy (giờ thì mình đã hiểu tại sao phải cầm theo thuốc muỗi). Nhưng điều còn bất ngờ hơn là ở đây không hề có internet, mọi người chỉ có thể sử dụng mạng 3G di động, mạng mẽo ở Myanmar vốn đã yếu, nay còn giữa rừng thế này. Thú thực, đến lúc này mình cảm thấy cực kỳ tệ và khó hiểu, tại sao một khóa đào tạo Công nghệ về mạng di động lại được tổ chức ở giữa rừng và ở một nơi không có internet.

Học về Internet ở giữa rừng Myanmar

Khu khách sạn nhìn như thế này

Mình đã đem những thắc mắc này đến để hỏi anh bạn tên Mio người Myanmar trong ban tổ chức, thì Mio nói là cách xa thành phố và không có internet để cho các bạn không bị phân tán bởi những thứ đó. Lý do mặc dù không được thuyết phục lắm nhưng mà mình cũng cười trừ cho xong.

Sau khi ăn bữa tối mình về phòng ngủ, căn phòng này cũng rất hòa hợp với thiên nhiên, cây dây leo mọc beo vào đầy trong nhà. Định email và trả lời tin nhắn của mọi người thì internet không có, thế là đi ngủ luôn. Phải thả màn và bôi thuốc muỗi thật kỹ nếu không muốn bị chúng khiêng đi.

Học hành vất vả, kết quả thế nào?

Buổi sáng đầu tiên thật dễ chịu với tiếng chim líu lô và không khí mát mẻ, trong lành giữa rừng. Mình tới nhà ăn và thưởng thức những món Myanmar tuy đơn giản nhưng khá hợp khẩu vị. Sau khi ăn sáng xong, mọi người tập trung về phòng họp chính. Đầu tiên là màn chào hỏi, rồi đi lướt qua chương trình cho tất cả 5 ngày, sau đó là bắt đầu ngay các lớp học. Cứ như vậy, các lớp học được triển khai liên tục trong một ngày. Sẽ có khoảng 4 lớp/ngày, 2 vào buổi sáng và 2 vào buổi chiều, xen kẽ những lớp học là những buổi thảo luận và trò chơi, rất vui.

Mọi người dần quen với nhau và có những chia sẻ về công việc, cũng như tình hình quốc gia của họ. Sau khi kết thúc một ngày bận rộn mọi người về nhà tắm rửa và đi sang nhà ăn để dùng bữa tối. Buổi tối mọi người cũng không làm việc riêng mà tất cả đều tập trung về phòng họp chính. Ban tổ chức có các lựa chọn như nhóm ca múa nhạc, đánh đàn guitar hát suốt đêm, hay có những nhóm làm workshop chia sẻ về dự án của họ, có nhóm tổ chức cả xem phim. Nói chung là không có internet và ở giữa rừng nên mọi người khó làm việc riêng, thành ra lại có nhiều điều kiện để trò chuyện chung với nhau hơn, từ đó cảm thấy vô cùng thân thuộc. Có lẽ đến bây giờ thì mình đã thấm được dụng ý của ban tổ chức. Mỗi ngày trôi qua mọi người lại được học thêm những kiến thức mới, cũng như là hiểu nhau nhiều hơn.

Sau những ngày học tập căng thẳng đến buổi chiều ngày thứ ba, ban tổ chức đưa tất cả ra phố để giải ngố. Xe buýt chở bọn mình đi thăm các địa danh nổi tiếng ở đây như Tượng Phật nằm Shwethalyaung, Chùa Rắn, Chùa Hoàng Thần Shwemawdaw, Cung điện cổ Kanbawzathadi.

Học về Internet ở giữa rừng Myanmar

Chùa Rắn đấy

Năm ngày trôi qua thật nhanh chóng. Buổi tối cuối cùng mọi người tổ chức một bữa tiệc nho nhỏ để uống bia và nhảy nhót. Không thể tưởng tượng là những con người mới đó xa lạ, thậm chí chẳng muốn ở đây lâu hơn, mà bây giờ lại bịn rịn nhau đến như vậy.

Sáng hôm sau từng đoàn ra sân bay để rời khỏi Myanmar, trong lòng ngổn ngang lưu luyến. Ấn tượng về khóa đào tạo, ấn tượng về những người bạn Myanmar nhiệt tình, thân thiện, ấn tượng về những người bạn Đông Nam Á giỏi và nhiệt huyết.

Đã vài tháng qua đi, bọn mình vẫn giữ liên lạc với nhau như ngày mới.

Và đôi khi lại rất “nhớ rừng”.

Châu Linh

Chia sẻ: Làm sao để sống sót ở Philippines

“Làm sao để sống sót ở Philippines”, nghe có vẻ ghê gớm, nhưng đúng lắm đấy bởi chẳng dễ dàng gì khi bắt đầu đặt chân đến một miền đất lạ.

Hiện nay chương trình đào tạo dài hạn của VOICE được tổ chức tại Philippines. Các học viên sẽ có 6 tháng học tập và sinh hoạt tại đây. Hòa mình vào cuộc sống của người Phi sẽ giúp chúng ta học hỏi thêm được rất nhiều từ một nền văn hóa mới. Nhưng chắc chắn sẽ có không ít những bỡ ngỡ. Dưới đây là bài trình bày “How to survive in the Philippines” của một bạn cựu học viên của VOICE, chia sẻ những kinh nghiệm, quan sát của bạn ấy trong thời gian sống ở Phi.

Một số thông tin về đất nước Philippines

Phương tiện di chuyển phổ biến ở đây:

Xe bus

Tàu điện





Phần mềm để có thể theo dõi lịch trình tàu điện

Làm sao để sống sót ở Philippines

Sử dụng phần mềm Here Wego khi ra ngoài để tránh bị lạc đường. Đây là phần mềm bản đồ có thể sử dụng offline.

Một số địa điểm và thương hiệu mua sắm ở Philippines.

Vài địa điểm có thể thăm thú ở đây.

Các phần mềm để sử dụng mạng di động Globe

Những thứ luôn nên mang theo bên mình khi ra đường như khẩu trang, dù, khăn giấy