Interview with filmmaker Duc Nguyen: “Nothing left to lose”

What is it like to have nothing left to lose, truly? When the skin you walk around in, when your barely satiated and surviving body, is – literally – your only remaining home? And it is threatened – by uncertainties, indefinitions of belonging, by physical dangers and deprivations, and burdened, emotionally and psychically, in the not-always-visible ways that having one’s moorings torn away will do to one? The “stateless” refugees whose stories documentary filmmaker Duc Nguyen profiles in his latest project, Nothing Left To Lose, are all-too-often overlooked cases in the refugee crisis. Some have abided in this limbo state–of “statelessness”–for decades.

Read more in our Q&A with Duc Nguyen, and follow Nothing Left To Lose on Twitter & Facebook to learn more about this situation.

Nothing Left To Lose

diaCRITICS: In a few words, can you tell us what your documentary Nothing Left To Lose is about? What inspired your journey to making this film?

Duc Nguyen: Nothing Left to Lose examines the things that one loses once being displaced in the aftermath of the Vietnam War. It’s also about abandonment and love. The story is about a group of approximately 100 Vietnamese stateless refugees who have lived in hiding for 25 years in Thailand and finally get a chance to find home. It is told through the viewpoint of a physician who came to Canada as a refugee child. But her childhood was marred by her father’s physical and emotional abandonment of the family. We explore the internal as well as the external effects of displacement. What is it like to lose your home? This is the main theme that inspires most of my work. But this particular story is unique in a way that these people have lost everything including their own identities to hang on the hope of resettling in the West. How they survived and built their lives in a foreign land without a legal status for a quarter century was fascinating to me.  The strength and endurance of living hopelessly for so long by these people was inspiring to say the least.

dC: Your film follows the stories of several “stateless” Vietnamese refugees, some of whom have been stuck in Thailand in this condition of “statelessness” for decades. For our readers who have not seen your film and are not familiar with such stories, can you tell us, in brief, what does it mean to be “stateless”? Are these stories unique (and are they unique to the Vietnamese exodus, in particular)? Is there a prevalent reason why or how this has occurred to some refugees?

Each refugee experience has a unique pathway that could determine that person’s fate.

DN: A stateless person is someone who is ‘not considered as a national by any state under the operation of its law’. Some stateless persons are also refugees. However, not all refugees are stateless, and many persons who are stateless have never crossed an international border. Not to get geeky, but this is the definition of statelessness from Wikipedia. In this particular situation, the people featured in Nothing Left to Lose were asylum-seekers first, then became stateless after their refugee claims were rejected by United Nation High Commission for Refugees in the 1990s. Back then, to curb the flow of refugees from Southeast Asia, UNHCR implemented a Comprehensive Plan of Action (CPA). Any asylum-seekers who came to another country seeking asylum would go through rigorous screenings. If determined as a refugee, that person could be resettled in a third asylum country. If not, they must [be] returned to Vietnam. As the refugee camps were closing in Southeast Asia, the failed asylum-seekers were forced to “repatriate,” a softer term for “deportation,” back to Vietnam. This particular group of people chose to escape their refugee camp, and stayed in Thailand illegally. While their stories are unique to the Southeast Asian refugee experience, it is a piece of puzzle to the universal phenomenon of global migration and immigration happening today. I have made another documentary about another group of stateless Vietnamese in the Philippines called “Stateless.” They suffered the same fate. Failed as refugees, they decided to stay in the Philippines for 16 years before being accepted to the U.S. But the folks in Thailand are a bit different. For many of them, their ethnic identities were blurred, as some were mixed Vietnamese Cambodian or ethnic Chinese. And since Thailand is geographically bordered to Cambodia, some of them were regularly captured and deported to Cambodia. The stateless refugees in Thailand often falsified their identities as Cambodian so if deported they could have another chance to return to Thailand. So, border played a role here in their immigration pathway. Each refugee experience has a unique pathway that could determine that person’s fate. Timing is a also a big factor. But more importantly, compassion.

interview-with-filmmaker-duc-nguyen-nothing-left-to-lose_ Phong-van-nha-la-phim-Duc-Nguyen_Khong-con-gi-de-mat_VIETNAM-VOICE-2

dC: Can  you tell us a little about your process, your research, and your relationships with the “stateless” refugees whose stories you follow? How did you meet them? How long have you been working on documenting these stories?

DN: I started to discover the stateless Vietnamese in 2005 when I travelled to the Philippines to shoot my first documentary “Bolinao 52.” There I met with some of them and conducted interviews while they were being interviewed by the immigration officials from the U.S. for resettlement. I also got connected with Hoi Trinh, the human rights lawyer who lobbied for their resettlement. Later that year, about 2000 stateless Vietnamese in the Philippines resettled in the U.S.  Some who didn’t get to come to the U.S. went to Canada and other countries. I followed several people in the U.S. as their lives progressed in the new country and eventually became U.S. citizens. That was the premise of my second documentary “Stateless.” Shortly after that, Hoi Trinh was asked to help a group of people in Thailand. At first, he reluctantly resisted. But over time, he decided to take on their cases. In 2012, we went to Canada and met with the Immigration Minister at the time, Jason Kenney. He had seen the positive outcomes from the folks that came from the Philippines. So the Canadian government created a discreet program to allow the folks from Thailand to come to Canada under the condition that the Vietnamese community would pick up the tabs. It means that each stateless person has to have sponsors who can financially cover the airfares, application fees, processing fees, and living expenses for one year after arrival. Plus, the community has to find housing, work, schooling and take care of the logistics for the stateless. Hoi Trinh then put on fundraising events all over the world and found necessary requirements to bring the long lost stateless from Thailand to Canada. Ironically, the stateless from the Philippines who resettled in the U.S., Norway and Canada gathered and footed the effort to raise necessary funds to bring their compatriots to the West.  In Southern California, yearly they reunite in January to catch up with each other and plan the next deeds to repay back what they have been given, another chance to thrive.

The psychological effect of war is prevalent and penetrating for those who were in it and the people around them.

dC: What an amazing collective effort that must have been, and so much work and support entailed in setting “new” lives on course. What were some challenges for yourself in the making and/or distributing of this film?

DN: The biggest challenge in making films, this one or any that I’ve made, is finance.  Making a film costs money, period. For this film, it was necessary to create a hybrid project which is a combination of commercial television series/personal documentary. We brought in a partner who was producing a health and lifestyle television series on local Vietnamese television channels. Hoi Trinh is a co-host on the show. So when we travelled to shoot on locations, Dr. Hannah Vu, our co-producer, also shot for her TV series and covered the expenses. We had virtually no financial supports from anyone except for a core group of supporters who have always been there. I invested my own money, in-kind services and time into building the film as we went along. We aimed to finish it in 2015 in time for the 40th anniversary of the end of the War. But we were short on funding. Then in 2016, I was contacted by a local PBS station in southern California. They were looking for Vietnamese-themed films to be part of a locally produced series to accompany the mega release of Ken Burns’ TV series “Vietnam War.” Of course, I pitched our project which was called “Freedom At Last” at the time. They liked it and said that they might provide some finishing funds. Months later, they came back and said there was no money but [they were] still interested. The program manager sent me a letter of interest.  Then shortly after, she backtracked and said that in order for their station to represent this film, I would have to pay a representing fee. By that time, our core supporter, Center for Asian American Media came in with a finishing film fund, and our co-producer contributed some additional fund to complete the film in time for September 2017 release inline with Ken Burns’ series. The stations across the country needed to fill their airtime with Vietnamesque programming in Fall 2017 as PBS heavily promoted Ken Burns’ Vietnam War series. Nothing Left to Lose premiered in September 2017 and continued to air on various stations. That’s about making the film. For distribution, it’s a different story. I really didn’t think that Nothing Left to Lose would have a chance to be seen if it wasn’t for Ken Burns. Television programming is usually planned, strategized and scheduled ahead of time. Ken Burns’ series on the Vietnam War has been planned for years. It was a major television event for PBS and the local stations featured programs relating to the Vietnam War theme. Personal documentaries like Nothing Left to Lose, especially ethnic stories, don’t get the desirable exposure from the network. They often landed on the World Channel.

dC: What were some surprises or discoveries, any outcomes to celebrate, in the making and/or  distributing of this film?

DN: Sometimes, the most compelling story happened right under your nose while you were busy chasing stories elsewhere.  In our case, the emotional hook of the film belonged to one of the producers of the film, as it was narrated by and starred my co-producer Dr. Hannah Vu.  When we began shooting in 2012 in Ottawa, Canada where she grew up, she mentioned that her father was still living there even though she had been transplanted to California for a while.  That was all she said. I was curious as to why she didn’t visit her father on that trip. Not until much later in the production did she reveal about her estranged relationship with her father. Dr. Vu’s father was a South Vietnamese Navy officer who was in charge of a fleet around Saigon during the war. At the end of the war, they left Vietnam with the evacuation by the U.S. They resettled in Canada where they were sponsored. Dr. Vu grew up without the presence of a father. According to her, even though he was around, he never paid attention to his family, never took the family out on vacation, no dining out or playing with the children. In an interview, she quietly wept while explaining that as a kid, her father told her that she was no use for the family because she would not carry his name. Her children would never carry his name. As she became an adult, she wanted to prove him wrong. She studied hard to make a name for herself. But she had not spoken to him for over 20 years. But perhaps witnessing the hardships by the stateless in Thailand, she had more empathy toward her father who is living with dementia in a nursing home by himself. Dr. Vu has since changed her view of her father and is in the process to bring him to California where she is living.

NLTL-Hannah-Vu_interview-with-filmmaker-duc-nguyen-nothing-left-to-lose_ Phong-van-nha-la-phim-Duc-Nguyen_Khong-con-gi-de-mat_VIETNAM-VOICE
Dr. Hannah Vu

What intrigued me about this story was how the Vietnam War affected people on so many levels. It left an indelible mark on those who fought in it and those in the peripheral ring. In the case of Dr. Vu’s father and many other South Vietnam veterans, losing the war was a major defeat for their pride. Those who were fortunate enough to resettle in the West focused so intensely on regaining their dignity through hard work. Sometimes they forgot about their family. The psychological effect of war is prevalent and penetrating for those who were in it and the people around them. In the process of making this film, I was able to gain a bit more understanding about conflict, abandonment, hope, love and loss in the context of war casualties.

The current name of the film, Nothing Left to Lose, is a derivation from the lyrics in Kris Kristofferson’s Me and Bobby McGee: “Freedom is another word for nothing left to lose.” When you are searching for freedom you may lose it all. So true.

dC: What would you most like viewers to take away or learn from seeing this film?

DN: There are two groups of people I would like to watch this film. One is the Vietnamese overseas community and the other is the general audience. For the first group of viewers which consists the diasporic Vietnamese community, I want them to get a deeper sense of understanding the role of the Vietnamese father. We often talked about “Mẹ Việt Nam” Vietnamese mom. But this film is dedicated to our fathers who have sacrificed much of their lives to give us what we have today. Many of them are quietly passing, taking with them their sorrow of losing the war. As I mentioned earlier, the story of Dr. Vu in the film and her father came as a surprise. However, her story of being estranged by her father was uncovered as healing process for herself and the film. I feel that the pain many of the men who served in the South Vietnamese military are carrying must be discussed in an open conversation instead of behind closed doors. Their stories should be told.

For the second group, the general audience, the ideas of home and nationality and citizenship are the forefront topics.  As the immigration debate continues to rage on pop news circus, we need to look at the privilege of earning a citizenship of a country, any country. The basic human rights like travel, earning a living, education or ownership are determined by a document you have on you is preposterous. Being undocumented means being stripped of all rights.  Especially at a time when the undocumented and the ex-felons are being hunted and deported back to their countries, being stateless, illegal or undocumented is being dehumanized all over again.

interview-with-filmmaker-duc-nguyen-nothing-left-to-lose_ Phong-van-nha-la-phim-Duc-Nguyen_Khong-con-gi-de-mat_VIETNAM-VOICE_3

 

~Watch a trailer of Nothing Left To Lose here:

Nothing Left To Lose Website: http://nothingleft2lose.com

Follow Nothing Left To Lose on Facebook

.

.

[Editor: Dao Strom]

CONTRIBUTOR BIO

An Emmy Award winner, Duc Nguyen’s documentaries cover the subjects of home, immigration, war, conflict history and reconciliation. His work includes, Mediated Reality, a documentary about the tug-of-war between the U.S. and Cuba over 6-year-old Elian Gonzalez. Bolinao 52, a documentary about an ill-fated journey of a Vietnamese refugee boat that later won 2 Northern California Regional Emmy Awards in 2009 for Outstanding Achievement in Documentary and Outstanding Music Composition. Stateless, a documentary about a group of Vietnamese who were stuck in the Philippines without a home for 16 years, won an Audience Choice Award as well as a Spotlight Award in 2013 at the Vietnamese International Film Festival.  In 2017, Duc produced, directed and edited his third installment for the Vietnamese boat-people trilogy, Nothing Left to Lose. It tells the story of approximately 100 Vietnamese refugees who have each lived in hiding for 25 years hoping to one day reclaim the dignity of being recognized as a person.

 

Source from diaCRITICS

VOICE Launches Mid-term UPR Advocacy Campaign 2017

13/9/2017 – Following VOICE’s Universal Periodic Review Advocacy Campaign in 2014, a delegation advocating for human rights in Vietnam will go to Germany, Switzerland, Sweden, Norway, Belgium, and the Czech Republic to update United Nations bodies and relevant organizations on the progress (or lack of) the Vietnamese government has made on promoting and protecting human rights since the last review cycle in 2014, as well as to raise awareness about the human rights situation and prisoners of conscience in Vietnam.

The campaign will be launched on the birthday of imprisoned blogger, Mr. Nguyen Huu Vinh (pen name Anh Ba Sam), on September 15th and will last until October 10th, 2017. The delegation consists of Ms. Le Thi Minh Ha, the wife of Mr. Nguyen Huu Vinh, as well as VOICE representatives and Vietnamese human rights defenders, Ms. Anna Nguyen and Ms. Thao Dinh.

In particular, Ms. Thao Dinh will speak before the United Nations Human Rights Council (inter-governmental body within the United Nations system made up of 47 States responsible for the promotion and protection of all human rights around the globe) in Geneva, Switzerland, on September 19th in order to raise further attention to Vietnam’s severe human rights violations. This event will be televised live.

With assistance from the relevant international organizations, this delegation aims to provide full and accurate information on the current human rights situation in Vietnam. It is hoped that our advocacy will inspire further changes to encourage the Vietnamese government to better respect and protect human rights as a state party to multiple UN human rights treaties.

For more information regarding the delegation and its activities, please contact: contact@vietnamvoice.org

VOICE Statement on Blogger Me Nam’s Trial

VOICE STATEMENT ON BLOGGER ME NAM’S TRIAL
30 JUNE 2017

Blogger Me Nam was convicted and sentenced to 10 years’ imprisonment after a one-day trial in Vietnam yesterday. She had dared to criticize the government in her blogs, calling for transparency and accountability, as well as social and political reforms. Despite their peaceful nature, she was found guilty of ‘conducting propaganda against the state’, a criminal offence under Vietnam’s draconian Penal Code.

VOICE is shocked and outraged over the sentencing of Blogger Me Nam by Vietnam’s kangaroo court system, which did not even allow her mother and two young children to attend the trial. Her mother was only allowed to follow the trial through a TV screen in an adjacent room.

VOICE is appalled by the inhumane treatment Blogger Me Nam has received since her arrest. She was denied her right to see her appointed legal counsel, which was only granted recently, denied her right to wear her chosen attire at the trial, and even denied her basic right to the use of sanitary products. It is the intention of the Vietnamese authorities to strip Me Nam of her integrity and self-respect. She was forbidden to see her family until one day before the trial, the first and only time since her arrest in October 2016. The meeting lasted five minutes.

Yet, despite the grave deprivation and gross violations of her rights, this is what Blogger Me Nam said before the court: ‘we each only have one life to live but if given the choice, I would still do it exactly the same… people are only free and happy if they have the right to express themselves, to discuss issues they care about. I hope everyone will soon raise their own voice and fight for their rights so that they can overcome their own fears, and build a better and greater nation.’

VOICE will continue to advocate for the unconditional release of Blogger Me Nam and all other political prisoners of Vietnam. But more importantly, VOICE calls on all Vietnamese to heed Blogger Me Nam’s call to continue fighting for their rights, to overcome their own fears, so that one day Vietnam will be a free and democratic country, where no one will be tried and sentenced to imprisonment for merely speaking their minds.

SIGNED:

1. VOICE
2. VOICE Vietnam
3. VOICE Australia
4. VOICE Canada
5. VOICE Europe
6. VOICE Norway

Full version: VOICE Statement on Blogger Me Nam’s Trial

VOICE Bangkok Introduction

VOICE Bangkok officially set up its permanent presence in December 2015 and is led by VOICE’s ASEAN Program Coordinator, Anna Nguyen. VOICE Bangkok is responsible for the following:

  1. Refugee: Humanitarian and legal assistance to the stateless Vietnamese asylum seekers in South East Asia
  2. Advocacy:
    a. Implementing advocacy strategies involving the promotion of human rights in Vietnam as well as raising awareness on behalf of Vietnamese human rights defenders at risk and political prisoners.
    b.  Seeking humanitarian assistance for human rights defenders at risk and families of political prisoners.
    c.  Filing communications on behalf of Vietnamese human rights defenders and political prisoners through the use of various UN Special Procedures, such as the UN Special Rapporteur on the Freedom of Opinion and Expression, and the Working Group on Arbitrary Detention.
  3. Training: Finding internship and training opportunities for the long-term interns in Manila.

Our achievements so far:

  • Resettling at least 90 Vietnamese stateless asylum seekers that had been left stranded in Thailand for 27 years to Canada (since 2014)
  • Receiving at least 50,000 USD from a number of international NGOs and bodies for human rights defenders at risk and families of political prisoners
  • Developing a close working relationship with the United Nations’ Office of the High Commissioner for Human Rights, the Vietnam Human Rights Desk Officer of the US and Swedish Embassy, and international NGOS including Freedom House, Human Rights Watch, Forum Asia, and Amnesty International for advocacy purposes

Giới thiệu về văn phòng của VOICE tại Bangkok - Thái Lan

Giới thiệu về văn phòng của VOICE tại Bangkok - Thái Lan

Chia sẻ: Một tháng sống với công nhân Việt Nam tại Malaysia

Chuyến đi Malaysia của chúng tôi gồm 5 thành viên, đa số là những người trẻ. Và do thế cũng có chút bỡ ngỡ vào những ngày đầu nhưng rồi cũng thích nghi nhanh chóng. Mặc dù không thực sự chuẩn bị kỹ lưỡng nhưng cũng đem đến cho chúng tôi nhiều kỷ niệm đẹp ở đây.

Tuần đầu tiên chúng tôi ở tại tiểu bang Melaka, ở đây nhiều công ty điện tử và thực phẩm, có rất nhiều công nhân Việt làm việc. Chúng tôi đã tiếp xúc với 3 nhóm công nhân: Một nhóm 10 người tại công ty điện tử MACSALE, một nhóm khác 8 người của công ty ROTI MANUFAC- chuyên về thực phẩm trà, cafe và đồ uống, nhóm cuối 20 người đến từ công ty sản xuất linh kiện điện tử MINAIK.

Bài chia sẻ của một cựu thực tập sinh của VOICE sau chuyến đi làm việc với công nhân Việt ở Malaysia.

Tuần thứ hai chúng tôi tiếp xúc với 3 nhóm công nhân tại Joho Baru (khu vực gần Singapore), cũng là khu vực có đông người Việt sinh sống và làm việc. Chúng tôi đã tiếp xúc với 2 nhóm tại công ty điện tử và loa VEGA (3 người), một nhóm ở công ty PLEXIT, cũng là công ty điện tử (5 người).

Một tháng sống với công nhân Việt Nam tại Malaysia (1)

Một góc khu nhà trọ của các công nhân

Ngoài ra, ở đây có nhiều người Việt qua mở đại lý gia công tổ Yến, thu hút nhiều lao động làm việc. Tuy nhiên cuộc sống và thu nhập khá hơn so với các công ty ở địa phương.

Các tuần tiếp theo, chúng tôi tiếp xúc một số phụ nữ Việt Nam hành nghề mại dâm tại tiểu bang Muar để tìm hiểu thêm về tình trạng mại dâm ở đây. Tôi cũng đã cố gắng tìm lên khu vực Penang, để gặp một nhóm khoảng 3 công nhân làm công ty về xích xe máy.

Những câu chuyện đáng nhớ

Trong thời gian ở đây, chúng tôi gặp được chị Ng, nhân viên công ty MINAIK. Chị bị công ty đuổi sau đợt đi khám bệnh do công ty đưa đi định kỳ, họ chỉ nói chung chung là không đảm bảo sức khỏe mà không đưa ra bất cứ lý do gì cụ thể. Họ đặt vé máy bay cho chị 5 ngày sau ngày khám bệnh, và tiền đó cũng trích từ tiền lương của chị, tất nhiên chị không được bồi thường gì thêm. Dù rất muốn giúp chị, nhưng thời gian quá gấp vì 2 – 3 hôm nữa là chúng tôi phải rời Malaysia, mà trong khi lịch chúng tôi sắp xếp gặp công nhân đã kín. Chúng tôi đành phải dành những ưu tiên khác. Tới bây giờ tôi vẫn cảm thấy áy náy và cảm thấy có chút bất lực.

Những ngày cuối cùng ở Johor Baru , nhờ người quen dẫn đi tiếp xúc một vài nhóm ở đây, chờ đến gần 8 giờ tối mà vẫn chưa thấy công nhân về. Hỏi ra mới biết công nhân ở đây tăng ca tới 10 giờ tối. Chúng tôi quyết định chờ tới lúc đó.

Thực ra trước đó, chúng tôi cũng đã gặp một hai công nhân. Nhưng họ ái ngại và có chút sợ sệt vì không hiểu rõ chúng tôi. Và không cho chúng tôi tiếp xúc trò chuyện nhiều. Mặc dù chúng tôi đã cố gắng giải thích cho họ.

Tới giờ công nhân về, chúng tôi gặp một chị trạc 30 tuổi. Đó là chị L, công nhân công ty Vega gần đó, chị nhiệt tình đưa chúng tôi về phòng trọ, nơi ở công ty cấp cho chị cùng với gần 15 người nữa.

Trong lúc trò chuyện, chị có đưa chúng tôi xem bản hợp đồng ký giữa chị và công ty môi giới tại Việt Nam.

Một tháng sống với công nhân Việt Nam tại Malaysia (1)

Bản hợp đồng ghi rằng “…công nhân không được tham gia các hoạt động chính trị, đi lễ nhà thờ, hội họp bất hợp pháp, đình công, lãn công, tự ý khiếu kiện tới Đại Sứ quán Việt Nam tại Malaysia..”. Tôi khá bất ngờ và có chút tức giận khi đọc những điều này, bởi vì những hoạt động này là hết sức bình thường đối với một con người. Hẳn những kẻ nghĩ ra những điều này không phải là một cá nhân hay một công ty có thể nghĩ ra, mà là cả một bộ máy mới có thể lo sợ những điều này có thể gây hại đến họ. Những công nhân, nếu họ thực hiện đúng những điều này thì họ sẽ sống dưới mức sống của một con người. Nghĩa là họ chỉ đi làm về, rồi ăn và ngủ chứ không có bất cứ một hoạt động tinh thần nào. Những điều mà đã được cả quốc tế công nhận trong Bản Tuyên Ngôn Nhân quyền 1948 mà Việt Nam cũng là một thành viên trong đó.

Tạm biệt chị, chúng tôi cố tiếp xúc thêm một nhóm nam công nhân gần đó nữa trước khi ra về.

Tuần kế tiếp, tôi theo một công nhân về phòng trọ của anh. Phòng được công ty xây cất cho công nhân giữa công trường. Nó nhỏ và hẹp. Trong cái nắng 40 độ ngoài trời, với những phòng nhỏ chắp vá bằng những miếng ván nhỏ, có phòng chứa tới 5 người với diện tích chưa đầy 20 mét vuông.

Một tháng sống với công nhân Việt Nam tại Malaysia (1)
Tình trạng vệ sinh không đảm bảo khi các toilet và nơi tắm chung lộ thiên.

Tổng quan tình trạng lao động Việt Nam ở Malaysia

Các công nhân Việt Nam ở Malaysia thường được làm những công việc gọi là 3D: Dirty, Dangerous và Difficult (Bẩn, Nguy hiểm, và Khó).

Nhức nhối nhất là tình trạng bị giới chủ giữ hộ chiếu. Các công nhân nói họ bị chủ giữ hộ chiếu ngay khi đáp xuống sân bay. Lấy lý do rằng công nhân giữ sẽ bị mất nên để họ giữ giùm (!). Nhiều công nhân bị hạn chế quyền đi lại khi không thể đi ra khỏi tiểu bang mình ở. Nhiều trường hợp gia đình đau ốm nhưng không thể về thăm vì không có bất cứ giấy tờ gì. Họ phải thế chân một khoản tiền bằng 3 tháng lương nếu muốn lấy lại hộ chiếu về nước. Điều đáng nói là có nhiều công nhân chấp nhận mất khoản tiền đó để lấy lại hộ chiếu nhưng vẫn không được trả lại. Nhiều công nhân bất mãn, họ bỏ trốn ra ngoài làm chui chấp nhận không có giấy tờ tùy thân trong người, do đó nhiều người bị cảnh sát bắt và xảy ra tình trạng tù lao động. Tất cả các trường hợp mà chúng tôi tiếp xúc đều bị chủ giữ hộ chiếu, và chỉ có vài trường hợp lẻ tẻ là được giữ hộ chiếu.

Việc giữ hộ chiếu của công nhân sẽ làm họ không dám nghỉ việc, giúp giới chủ dễ dàng quản lý công nhân và có số lượng lao động ổn định trong công ty. Và một điều quan trọng nhất là trả lương rất thấp cho công nhân. Lương tối thiểu của công nhân ở đây là 900RM/tháng, tương đương với 220$, họ bắt buộc công nhân phải làm 12 tiếng mỗi ngày. Đó là chưa tính các công nhân phải tự đóng thuế Levy (thuế dành cho người lao động làm việc tại Malaysia), tiền gia hạn hộ chiếu các công nhân cũng phải tự đóng.

Tình trạng phân biệt đối xử trong các công ty cũng rất phổ biến, tình trạng chèn ép giờ giấc, cắt tiền làm thêm, tiền thưởng nhất là đối với công nhân Việt nam, Myanmar và Nepal. Trong khi đó, công nhân Mã Lai và Trung Quốc thì không bị. Ở các tiểu bang này, các công nhân làm việc mà không có bất cứ công đoàn nào bảo vệ quyền lợi cho họ.

Đây cũng là tình trạng chung các công nhân gặp phải. Ở Việt Nam, muốn được sang Malaysia lao động, họ phải đóng khoản tiền từ 1500-2000 đô-la Mỹ và được hứa hẹn sẽ có một mức lương và cuộc sống tốt hơn. Nhưng một thực tế phũ phàng là ho phải ở những nơi chui rúc 30 – 40 người, mức lương thì không đúng hợp đồng. Các công nhân nói rằng họ đã phải ký một hợp đồng mới bằng tiếng Anh khi vừa tới sân bay và chỉ được phía công ty bên này giữ. Nhiều công nhân đã liên lạc với công ty môi giới ở Việt Nam phản ánh nhưng không được giải quyết.

Quá trình xuất khẩu lao động giữa Việt Nam và Malaysia

Nhờ vào chính sách chuyển đổi kinh tế đúng đắn kết hợp với một chính phủ năng động. Chuyển đổi từ nền kinh tế nông nghiệp sang kinh tế công nghiệp điện tử và dịch vụ. Kinh tế Malaysia phát triển mạnh vào những năm 2000 và thường thiếu hụt trầm trọng lực lượng lao động. Malaysia đã phải nhập khẩu lao động từ các nước láng giềng trong khu vực, trong đó có Việt Nam. Phải khách quan mà nói rằng, nguồn lao động từ nước ngoài đóng góp một vai trò không nhỏ trong sự phát triển kinh tế ở Malaysia.

Việt Nam bắt đầu đưa lao động sang Malaysia làm việc từ năm 2002. Năm 2003, Chính phủ Việt Nam và Chính phủ Malaysia đã ký Bản ghi nhớ về hợp tác lao động. Thực hiện Bản ghi nhớ này, Việt Nam đã đưa được trên 220.000 lao động sang làm việc tại thị trường này.

Đến tháng 8/2015 Việt Nam và Malaysia ký một Bản ghi nhớ mới để tiếp tục đưa lao động Việt sang thị trường này. Trong đó có điều khoản nói rằng “các công nhân Việt Nam sẽ được quyền giữ lại hộ chiếu khi lao động tại Malaysia” cùng với một số điều khoản khác qui định về điều kiện tuyển dụng lao động Việt Nam.

6 tháng sau khi 2 nước ký bản ghi nhớ này, chúng tôi tới đây. Nhưng dường như việc thực thi thỏa thuận này không có gì gọi là tiến triển. Các công nhân khi được hỏi, họ cũng không biết gì về thỏa thuận này. Các công ty vẫn tiếp tục giữ hộ chiếu của công nhân. Các công ty môi giới vẫn tiếp tục tìm người và đưa sang Malaysia.

Tôi thầm nghĩ có khi nào, bản ký kết này chỉ nhằm che mắt báo chí, cộng đồng thế giới về những vụ vi phạm lao động của họ?

Vì nhiều nghiên cứu của các tổ chức về quyền lao động khác đã chỉ rõ ra rằng, tình trạng buôn người ngày nay không còn giới hạn trong định nghĩa bắt cóc rồi đưa sang lao động khổ sai ở một nước khác nữa. Mà nó còn núp dưới danh nghĩa các hợp tác xuất khẩu lao động giữa các quốc gia. Vì lợi nhuận mà nó đem lại quá lớn. Điều này lý giải tại sao nạn buôn người ngày nay là một vấn nạn không dễ giải quyết.

Các công việc đã làm

Vì còn nhiều hạn chế về nhân sự và thời gian trong đợt công tác này, nên công việc của chúng tôi chủ yếu là tiếp cận công nhân và giải thích luật, các bản thỏa thuận mới của các quốc gia về vấn đề lao động tại Malaysia. Giải thích cho công nhân hiểu về quyền được giữ hộ chiếu, các định nghĩa về nghiệp đoàn, thế nào là một “nghiệp đoàn độc lập”.

Một tháng sống với công nhân Việt Nam tại Malaysia (1)
Các công nhân chơi thể thao, bóng đá

Chúng tôi cũng đã hướng dẫn công nhân cách đòi lại hộ chiếu. Giúp họ viết ra các bức thư bằng tiếng Anh gửi cho các chủ yêu cầu trả lại hộ chiếu. Ngoài ra, chúng tôi cũng tiến hành thu thập tin tức, bằng chứng về tình trạng vi phạm lao động tại Malaysia để làm tư liệu hoặc các bản báo cáo. Và cuối cùng, chúng tôi đã đi thăm hỏi các tù nhân là lao động Việt Nam trốn ra ngoài đang bị nhốt ở các nhà tù Malaysia.

Chuyến đi này là một trải nghiệm thích thú nhưng cũng có chút buồn bã cho chúng tôi.

Thích thú vì nhìn thấy được tận mắt một xã hội giàu mạnh, tân tiến nhất nhì vùng Đông Nam Á. Được nhìn thấy toà tháp đôi nổi tiếng mà từ lâu ao ước được xem. Nhưng buồn vì nhìn thấy những cảnh đời bất hạnh của công nhân Việt Nam tại đây. Họ đã phải chịu mọi khổ nhọc để hàng tháng gửi tiền về giúp gia đình. Số tiền này cũng góp phần “xoá đói giảm nghèo” theo chủ trương của nhà nước. Nhưng ngược lại, họ không được bất cứ một cơ quan chính thức nào của nhà nước Việt Nam hướng dẫn quyền lợi của công nhân xuất khẩu lao động cũng như bảo vệ họ trước những đối xử bất công của giới chủ.Nói theo ngôn ngữ công nhân tại đây là họ bị môi giới Việt Nam “đem con bỏ chợ”.

Và càng buồn hơn khi chẳng thể giúp được họ nhiều.

Reprinted with author’s permission

VOICE Bangkok helped a refugee family to resettle in America

VOICE helped a family of stateless Vietnamese refugees find hope again as they waited for their flight from Bangkok to Los Angeles on 17 February 2017, after being originally told their case would be delayed for 120 days because of President Trump’s Executive Order on immigration.

VOICE Thailand Một gia đình tị nạn được đi tái định cư Mỹ

Although tickets were initially purchased for Mr. T’s family to depart Bangkok for Los Angeles, Trump’s Executive Order on immigration, signed January 27, halted the entry of all refugees for a review of the U.S.Refugee Admissions Program. Consequently, Mr. T’s application was put on hold for at least 120 days and was told there would be no guarantee he would be going to the United States.

However, due to the finding of federal judges, the Executive Order was found illegal and thousands of stranded refugee families, like Mr. T’s, were told that they could again resettle to their country of acceptance.
VOICE Thailand Một gia đình tị nạn được đi tái định cư Mỹ
Mr. T left Vietnam in 2012 due to repeated fears of persecution and sought asylum in Thailand. He was interviewed a year later by UNHCR and given refugee status. In October 2016, after completing necessary medical and character checks, his wife and son were eligible for resettlement in the United States.
Mr. T and his family will be residing in the State of Washington.

VOICE Australia giúp 18 thuyền nhân Việt bị tạm giữ tại Indonesia

Ba gia đình của chị Trần Thị Lụa, Trần Thị Thanh Loan, và Trần Thị Phúc quê Bình Thuận vượt biển để đi Australia từ 31/1/2017 tức mùng 4 Tết Âm lịch. Tuy nhiên đến 9/2/2017 chiếc tàu bị chết máy, họ ghé vào Indonesia để sửa và đang bị cảnh sát nước này tạm giữ.

Trả lời Đài Á Châu Tự Do RFA, chị Trần Thị Lụa cho hay chị xin tị nạn ở Úc vì chính quyền Việt Nam sẽ bắt chị ở tù sau khi chồng chị ra tù sau Tết. “Vì vậy tôi với cô Loan cũng có chồng ở tù thấy như vậy nên sợ quá, con cái thì có nguy cơ nó không cho đi học nữa” chị Lụa cho biết thêm.

Năm 2015, chị Loan, chị Phúc, và chị Lụa, đi trên 2 thuyền tỵ nạn khác nhau cách nhau vài tháng, mỗi thuyền đều có 46 người. Tháng 4/2015, Úc đưa thuyền nhân về bằng tàu hải quân HMAS Choules, và tháng 7 nhóm thuyền nhân thứ nhì bằng máy bay bay trong đêm. Trước đó, cả 2 thuyền bị Úc chặn lại trên biển. Trong một cuộc điều trần ở Quốc Hội Úc, giới chức Úc cho hay là giới chức Việt Nam cam kết với Úc rằng Việt Nam sẽ không truy tố họ. Tuy nhiên ngay khi bước xuống sân bay họ đã bị đưa thẩm vấn, và không lâu sau đó thì một số người bị đưa thẳng vào nhà tù.

“Nó lại nhốt tui ba tháng tại trại giam không cho về nhà. Nó đánh đập tui nữa. Nó nhận đầu tôi vô trong hồ nước”, chị Lụa nói với RFA.

VOICE Australia giúp 18 thuyền nhân Việt bị tạm giữ tại Indonesia
Chị Trần Thị Lụa (áo xanh) tại tòa án Bình Thuận ngày 1/9/2016

Ông Đoàn Việt Trung thuộc VOICE Australia cho hay: “Sau khi họ bị gởi về Việt Nam, giữa năm 2015 họ bắt đầu liên lạc với tôi, và từ đó đến nay nhiều lần chị Lụa và chị Loan nói với tôi là họ rất sợ hãi. Chị Lụa thì bị công an nhận nước, bị đánh đấm đến nỗi ho ra máu. Chồng của chị Loan bị công an đánh gãy chân trong tù, và một người đàn ông khác cũng bị gởi về năm 2015 cũng bị đánh gãy chân, cả hai nay đều liệt không đi được.”

Hiện đang có một số cá nhân Úc, Việt, và một số tổ chức giúp cho những người này, trong đó VOICE Australia là một.

Trong năm 2015 và 2016, văn phòng VOICE tại Úc giúp họ lên tiếng qua cơ quan truyền thông ABC và báo chí Úc, và truyền thông Việt Ngữ ở hải ngoại. Ngay sau đó, nhà nước Việt Nam đột nhiên cho chị Lụa và Loan hay sẽ hoãn đưa họ đi tù trong 1 năm, nhưng không nói lý do. Một số viên chức nhà nước đập bàn, chỉ mặt họ nói không được tiếp tục liên lạc với thế giới bên ngoài.

Trong mấy ngày qua, giới chức Indonesia nói với thuyền nhân là sứ quán Việt Nam đã liên lạc đòi Indonesia trao thuyền nhân vào tay nhà nước Việt Nam, khiến các thuyền nhân vô cùng sợ hãi.

VOICE Australia giúp 18 thuyền nhân Việt bị tạm giữ tại Indonesia
Tàu cá chở người tỵ nạn Việt ngoài khơi Tây Úc tháng 7/2015 – Ảnh BBC

Nếu bị phía Indonesia trả về Việt Nam “họ sẽ đối mặt với bản án từ 7 đến 10 năm tù giam”, ông Võ An Đôn, luật sư của các gia đình này, cho biết trên Facebook cá nhân.

Số 3 gia đình trên thuyền gồm 18 người có 8 người lớn và 10 trẻ em, trong đó có 1 em 3 tuổi và 1 em 4 tuổi, mới tuổi này nhưng phần lớn các em đã vượt biên 2 lần. Khi VOICE Australia hỏi thăm về những trẻ em trên thuyền, chị Lụa nói chúng sức khỏe bình thường, mặc dù có đôi lúc cũng bị đói khát và bị biển vật.

Dường như các trại giam tỵ nạn của Indonesia hiện đang quá tải, nên các thuyền nhân này hiện đang còn ở ngoài. Họ nói với VOICE Australia rằng họ mong sớm vô trại tỵ nạn, vì ở ngoài này họ rất sợ hãi sẽ bị đưa về Việt Nam.

11 Vietnamese Refugees Arrive in Canada from Thailand

On April 24, a third group of Vietnamese refugees arrived in Toronto, Canada. This is part of the group of the last Vietnamese boat people who had arrived in Canada last November 2014. This group consisted of 3 families made up of 11 people. After being stateless in Thailand for 25 years, they have been accepted into Canada to start their new lives

Việt – Phi ten years reunion

In 2005, nearly 2000 stateless Vietnamese boat people were resettled in the US under a special humanitarian program designed to end their statelessness after languishing for over 16 years in the Philippines. On January 18, 2015, on the 10th anniversary of their resettlement in the US, over 200 former refugees gathered at VOICE’s Executive Director, Hoi Trinh’s house to commemorate the event with their loved ones, former advocates, and friends and supporters such as Reverend Thich Nguyen Thao from Vancouver, Lily Le and Ann Pham of VOICE Canada, Atty. Tran Kinh Luan, Atty. Nguyen Quoc Lan, Fr. Dao, Fr. Trong, Musician Truc Ho, MC Nam Loc, etc. many of whom spent months and years in the 90s and 2000s to assist the group. It was a day long celebration with lots of singing, dancing, outdoor mingling and of course, eating. By the end of the day, along with festivities, they also raised a small fund for the refugees left behind in Thailand which will be given to VOICE.

Việt – Thái Refugee recap

40 years since the end of the Vietnam War and over 20 years after being stranded in Thailand, the last remaining Vietnamese Boat People have been accepted into Canada! The group is to be resettled in Vancouver, Edmonton, Ottawa, Calgary and Toronto – on 13 November 2014, the first group of 28 individuals arrived in Canada, the second group of 39 individuals joined them on 25 November 2014. The remaining families will be arriving in Canada later in 2015.

Outcome of Appellate Review for Vietnamese Activists: Bui Thi Minh Hang, Nguyen Van Minh, Nguyen Thi Thuy Quynh

13 DECEMBER 2014

The appeal of three Vietnamese human rights activists was held in Dong Thap Province on 12 December 2014, resulting in their convictions being affirmed. We denounce the results as a violation of fair trial standards under Vietnamese law and the international human rights standards and call on the Vietnamese authorities to release the Defendants immediately.

Ms. Bui Thi Minh Hang, along with her co-Defendants, Mr. Nguyen Van Minh and Ms. Nguyen Thi Thuy Quynh, had been arrested on 11 February 2014. On 26 August 2014, they were convicted and sentenced to 3 years, 2.5 years and 2 years imprisonment under Article 245 for causing public disorder.

Read More

Appeal Trial of Vietnamese Activists: Bui Thi Minh Hang & Others

On 26 August 2014, in a one-day trial, three human rights defenders were sentenced in Dong Thap Province, Vietnam under Article 245 of its Penal Code for “causing public disorder.” Ms. Bui Thi Minh Hang, a defender for land-lost farmers and religious groups, was sentenced to three years imprisonment, while her co-defendants, Mr. Nguyen Van Minh and Ms. Nguyen Thi Thuy Quynh, both religious workers of the independent but outlawed Hoa Hao Buddhist Church, were sentenced to two-and-a-half years and two years’ imprisonment, respectively. The defendants were 3 of 21 individuals who were beaten and detained while attempting to visit a fellow activist, human rights lawyer Nguyen Bac Truyen. With the upcoming appeal to be held on 12 December 2014, we would like to call on the Vietnamese government to ensure that the appeal proceedings are carried out in a way which complies with Vietnamese laws as well as the international law and standards on fair trial.

Read More

Jason Kenney: Sứ Giả của Niềm Tin và Hy Vọng

Có lẽ tên tuổi của ông còn xa lạ với nhiều người Việt ở trên thế giới, nhưng đối với các đồng bào tỵ nạn muộn màng của chúng ta, những người đã bị thế giới lãng quên từ hơn một phần tư thế kỷ thì Jason Kenney có thể được xem là vị Sứ Giả của Niềm Tin và Hy Vọng! Bởi vì ông chính là người đã đem tin vui đến giữa đời tuyệt vọng của hơn 400 thuyền nhân tại Phi Luật Tân vài năm trước, và mới đây nhất là gần 100 đồng bào tỵ nạn sống vất vưởng ở Thái Lan!
Jason Kenney: Sứ Giả của Niềm Tin và Hy Vọng - Nam Lộc
Bộ Trưởng Jason Kenney
Quả thật như vậy, ngay từ khi nhậm chức Bộ Trưởng Bộ Di Trú và Nhập Tịch (Minister of Citizenship and Immigration) của chính phủ Canda vào năm 2008, ông Kenney đã không quản ngại tiếp xúc và nâng đỡ các cộng đồng thiểu số phát triển đời sống, văn hoá, giáo dục cũng như công ăn, việc làm tại xứ sở tự do giầu lòng nhân đạo này. Nhưng đặc biệt là mối quan tâm của ông đối với cộng đồng người Việt tỵ nạn Cộng Sản. Và đó cũng chính là lý do mà ông dành nhiều thời gian để gặp gỡ, để lắng nghe nguyện vọng của đại diện các tổ chức, hội đoàn cùng những cá nhân đã kiên trì tranh đấu và vận động cho các thành phần tỵ nạn VN thiếu may mắn nói trên, mà kết quả là chính quyền Canada đã mở rộng vòng tay tiếp đón họ trong cuộc hành trình tìm tự do dài vô tận, tưởng như đã tuyệt vọng.

Sau 5 năm đảm nhiệm vai trò Bộ Trưởng Di Trú, vào tháng 7, 2013 vừa qua, ông Jason Kenney đã được bổ nhiệm vào một chức vụ quan trọng hơn trong nội các đương quyền của chính phủ Canada, đó là Bộ Trưởng Bộ Lao Động và Phát Triển Xã Hội, kiêm Bộ Trưởng Đa Văn Hoá (Minister of Employment and Social Development and Minister for Multiculturalism). Tuy nhiên dù với chức vụ nào, thì con người hiền hòa đầy nhiệt tâm và thiện cảm của ông đối với cộng đồng người Việt tỵ nạn vẫn không thay đổi. Điển hình là vào ngày Chủ Nhật 30 tháng 11, 2014 vừa qua, Ông Kenney cùng các nhân viên phụ tá đã đích thân đến Tu Viện Hoa Nghiêm để thăm viếng Thượng Toạ trụ trì cùng đồng bào vừa từ Thái Lan đặt chân đến Canada. Hơn 30 người tỵ nạn hiện đang sống dưới sự bảo lãnh của Thầy Thích Nguyên Thảo cũng như của các nhà bảo trợ giầu lòng hảo tâm tại đây đã có mặt để tiếp đón ông Jason Kenney, trong số đó còn có sự hiện diện của quý vị chủ tịch cộng đồng cùng đại diện của các cơ quan đoàn thể người Việt tại Vancouver, Toronto và các tiểu bang khác.

Tôi đã hân hạnh được tham dự buổi hội ngộ hiếm quý này và vô cùng xúc động khi nghe những lời chia sẻ chân tình từ một người bộ trưởng đầy quyền lực. Ông Kenney nói: “Không hẳn vì là bộ trưởng di trú tôi mới nhúng tay vào những hành động nhân đạo này. Mà đây là bổn phận của bất cứ công dân nào sống trong một đất nước tự do, dân chủ. Chúng ta có nhiệm vụ phải tranh đấu để bảo vệ cho quyền lợi cùng sự an sinh của những người đang bị ngược đãi bởi các chế độ độc tài đảng trị. Và đó chính là lý do thúc đẩy tôi vận động với chính phủ Canada để nhận hết những người vì tự do đã phải bỏ nước ra đi vì không muốn sống trong gông cùm Cộng Sản!”

Quả là những lời vàng thước ngọc, đáng cho những kẻ thờ ơ suy ngẫm. Nhưng có lẽ điều làm tôi cảm phục ở ông nhiều nhất là khi ông “bật mí” rằng, ba năm trước đây, khi nghe Thượng Toạ Thích Nguyên Thảo, luật sư Trịnh Hội cùng đại diện tổ chức VOICE cũng như của cộng đồng người Việt tại Canada trình bầy về hoàn cảnh của hơn 100 đồng bào đã trốn các trại tỵ nạn Đông Nam Á để tránh bị cưỡng bức hồi hương, và đang sống vất vưởng ở Thái Lan, thì ngay sau đó, chính ông đã âm thầm bay sang Thái Lan để tiếp xúc và trình bầy với chính quyền sở tại, đồng thời can thiệp để xin họ cấp giấy xuất cảnh cho toàn bộ đồng bào trong danh sách mà tổ chức VOICE đã nộp cho Bộ Di Trú Canada, mà ngày hôm nay, những nỗ lực đó đã trở thành hiện thực. Nhưng ông kiên quyết khẳng định rằng thành công đó sẽ không thể xẩy ra nếu không có sự tiếp tay, đóng góp và chung sức đấu tranh của người Việt tự do tại Canada nói riêng và ở hải ngoại nói chung.
Buổi thăm viếng đồng bào tỵ nạn VN tại tu viện Hoa Nghiêm diễn ra tuy ngắn ngủi, nhưng tràn đầy ý nghĩa. Ông Kenney đã tỏ ra vô cùng trân quý món quà kỷ niệm do TT Thích Nguyên Thảo trao tặng, đó là bức tượng Phật bằng ngọc thạch. Ông ôm chặt vào lòng như một báu vật đã mong ước từ lâu mà bây giờ mới có được. Trước khi chia tay, ông Bộ Trưởng Bộ Lao Động và Phát Triển Xã Hội, kiêm Bộ Trưởng Đa Văn Hoá Jason Kenney đã xin yêu cầu được chụp một tấm ảnh chung với các trẻ em tỵ nạn VN, mà ông nói rằng chắc chắn trong số đó sẽ có em trở thành Bộ Trưởng trong chính phủ Canada tương lai, và ông nhắn nhủ, hy vọng vị bộ trưởng đó sẽ không quên những kẻ thiếu may mắn hơn mình.
Riêng cá nhân tôi, trên chuyến bay trở về Hoa Kỳ, đầu óc tôi vẫn còn vang vọng câu nói của chị Kathy Nga, người phối trí cho buổi viếng thăm Phật đường Hoa Nghiêm của ông Jason Kenney cùng phái đoàn, chị nói: “Nếu mỗi quốc gia tự do đều có một người Bộ Trưởng Di Trú có trái tim Bồ Tát như ông Kenney, thì có lẽ thế giới này sẽ không còn nạn nhân của loài quỷ Đỏ”..
Nam Lộc
Canada, lập Đông 2014

Vẫn còn lắm chông gai – Nam Lộc

Sau gần 30 năm miệt mài, cuộc hành trình tìm tự do đầy cam go và nhục nhằn của 97 người tỵ nạn VN cuối cùng tại Thái Lan vẫn còn gặp phải những chông gai, trở ngại vào giờ thứ 25! Mặc dù đã được chính phủ Canada cấp giấy phép nhập cảnh, mặc dù đã được Cao Ủy Tỵ Nạn LHQ hoàn tất toàn bộ hồ sơ tỵ nạn, mặc dù đã cầm vé máy bay trong tay, tuy nhiên nhóm người tỵ nạn đầu tiên dự trù đặt chân đến phi trường Vancouver, Canada vào ngày Thứ Năm, mùng 9 Tháng 10, 2014 vừa qua vẫn chưa được chính phủ Thái Lan cấp giấy phép xuất cảnh!

Read More

Call for Release of Vietnamese Human Rights Defenders

On 26 August 2014, three activists in Vietnam were sentenced to long prison terms for “disturbing the public order.” Ms. Bui Thi Minh Hang (DOB: 1964), an outspoken and long-time advocate for land-lost peasants and religious groups in Vietnam, along with Mr. Nguyen Van Minh (DOB: 1980) and Ms. Nguyen Thi Thuy Quynh (DOB: 1986) who are both religious workers of the Hoa Hao Buddhist Church, were arrested on 11 February 2014.

The 3 activists were among the 21 individuals who were beaten and detained while attempting to visit a fellow activist, human rights lawyer Nguyen Bac Truyen who defends victims of forced evictions. As known human rights defenders, these activists were targets of regular government harassment and surveillance. Ms. Bui has been arrested and detained several times without trial, most recently resulting in a five-month detention in November 2011.

Following the 10-hour trial on 26 August, Ms. Bui Thi Minh Hang was sentenced to 3 years imprisonment, while Mr. Nguyen Van Minh and Ms. Nguyen Thi Thuy Quynh were sentenced to 2.5 and 2 years imprisonment, respectively. During the trial, 51 human rights defenders were arrested outside the court, some were beaten, and many were physically blocked from supporting the defendants in the area outside of the court. None of these individuals were allowed into the courtroom itself and the witnesses on behalf of the Defendants were prevented from taking part in the trial.

The procedures and results of the trial are emblematic of the on-going crackdown on human rights defenders that is taking place in Vietnam. We urge that the international community together with independent civil society members in Vietnam come together to call for the release of these peaceful activists and to demand that the Vietnamese government, as a member of the UN Human Rights Council, uphold its international human rights obligations, including to the International Covenant on Civil and Political Rights.

SIGNED:
Freedom House
Civil Society Forum
United Workers-Farmers Organization of Vietnam
Association of Political & Religious Prisoners of Vietnam
Brotherhood for Democracy
No-U FC of Saigon
Hoa Hao Buddhist Church West Branch
Vietnam Path Movement
Aggrieved Citizens Struggle Alliance Movement
VOICE.