Vai trò của sự kết nối giữa trong nước và hải ngoại trong việc thúc đẩy phong trào dân chủ ở Việt Nam hiện nay

Vừa qua, với tư cách là thực tập sinh của VOICE, tôi có được cơ hội sang Úc để vận động nhân quyền cho Việt Nam. Cũng trong chuyến đi, tôi có cơ hội được gặp gỡ đông đảo cộng đồng người Việt tại các thành phố như Sydney, Melbourne, Brisbane, Adelaide và Perth.

Về mặt cá nhân, đây là một chuyến đi mang lại cho tôi nhiều trải nghiệm đáng nhớ.

Thứ nhất, lần đầu tiên tôi có cơ hội được đặt chân đến một đất nước dân chủ tự do, thấy được đời sống chính trị xã hội trong một quốc gia như vậy được vận hành như thế nào. Đối với các nhà hoạt động dân sự của Việt Nam như tôi thì trải nghiệm như vậy rất đáng quý. Nó giúp tôi hiểu rõ hơn về dân chủ, và qua đó có một cái nhìn rõ hơn về con đường đấu tranh cho dân chủ tự do ở Việt Nam.

Thứ hai, điều quan trọng hơn, chuyến đi giúp cho tôi hiểu hơn về cộng đồng người Việt hải ngoại. Trước đây, tôi có cái nhìn hơi e ngại về cộng đồng hải ngoại. Điều này có thể do nhiều lý do, tuy nhiên, dù lý do là gì, thì ngay sau khi gặp gỡ, những e ngại như vậy trong tôi không còn nữa. Tôi hiểu được tâm tư của cộng đồng và rất khâm phục họ. Sau bao nhiêu năm phải bỏ nước ra đi, vất vả mưu sinh trên xứ người, song cộng đồng vẫn luôn đau đáu với vận mệnh của đất nước. Và cũng chính từ đây, tôi thấy rằng, sự chia cắt giữa trong nước và hải ngoại hoàn toàn có thể vượt qua. Bởi vì hai điều: chúng ta cùng là người Việt, và chúng ta cùng quan tâm tương lai đất nước. Vì thế đối thoại sẽ giúp chúng ta vượt qua sự chia cắt này.

Trên cơ sở kinh nghiệm từ chuyến đi, tôi nhận thấy rằng để thúc đẩy phong trào đấu tranh dân chủ ở Việt Nam, cần có một sự kết nối mạnh hơn nữa giữa cộng đồng đấu tranh trong nước và hải ngoại, nhất là trong tình hình hiện nay.

VOICE Australia sinh nhật tròn 5 tuổi
Một buổi sinh hoạt cộng đồng của người Việt tại Úc do VOICE Australia tổ chức.

Tại Sao Kết Nối Là Cần Thiết?

Trước tiên, ta phải hiểu được những thách thức mà hiện nay phong trào đang phải đối mặt.

Về phía quốc tế, theo đánh giá của Freedom House cùng nhiều tổ chức khác, đang có một sự suy thoái về dân chủ, tự do trong hơn một thập kỉ qua. Các trụ cột của nền dân chủ tự do toàn cầu như Mỹ, Tây Âu đang gặp phải nhiều khó khăn nội bộ, và không còn tích cực ủng hộ dân chủ tự do trên toàn cầu như trước. Trong khi đó, các quốc gia độc tài như Trung Quốc, Nga ngày càng mạnh lên, trở nên gây hấn hơn cũng như hỗ trợ nhiều hơn cho các chế độ độc tài trên khắp thế giới, trong đó có Việt Nam.

Về phía nhà cầm quyền Việt Nam. Như chúng ta thấy, sau những xung đột phe phái, thì cuối cùng ông Nguyễn Phú Trọng chiến thắng. Đây là một người theo đường lối bảo thủ – cứng rắn, và không chấp nhận đối kháng. Thực tế cho thấy, tính từ năm 2015, tình trạng bóp nghẹt tự do, đánh đập và bắt bớ những người bất đồng chính kiến ngày càng gia tăng. Và với sự hợp nhất hai chức danh Tổng bí thư – Chủ tịch nước vào trong tay Nguyễn Phú Trọng, thì đây là một tín hiệu khác không tích cực cho phong trào.

Về phía chính phong trào đấu tranh dân chủ. Những ai tham gia đấu tranh ở Việt Nam đều biết rằng phong trào đấu tranh còn rất yếu. Dù đã có nhiều sự phát triển tích cực trong giai đoạn 2007 – 2016, song chưa đủ sức trở thành một lực lượng đối kháng thực sự với nhà cầm quyền Việt Nam. Từ năm 2015, với việc đàn áp gia tăng, hàng hoạt tổ chức hình thành trong giai đoạn trước đó bị tan rã, các thành viên người bị bắt, người ra nước ngoài, người thì lui vào hoạt động ngầm. Có thể nói rằng, phong trào đang trải qua bước lùi lớn, và sẽ cần nhiều năm để khôi phục trở lại giống như giai đoạn trước 2015, cũng như cần nhiều năm hơn nữa để phát triển thành một lực lượng đối kháng thực sự mà nhà cầm quyền không thể đàn áp được.

cac-quyen-dan-su-dang-ngay-cang-bị-that-chat-tai-Vietnam-trong-vong-3-nam-qua_VIETNAM-VOICE
Các quyền dân sự và chính trị đang ngày càng bị thắt chặt tại Việt Nam trong vòng 3 năm qua.

Với những thách thức như vậy, tại sao sự kết nối mạnh hơn nữa giữa cộng đồng trong nước và cộng đồng hải ngoại lại quan trọng, và có thể giúp thúc đẩy phong trào phát triển?

Trước tiên, đối với phong trào còn yếu như ở Việt Nam, thì sự tự do để phát triển là điều cực kì quan trọng. Trong thời gian gần đây, khi sự tự do đó dần mất đi, phong trào đi xuống thấy rõ. Và vì vậy, điều chúng ta cần làm là phải bảo vệ sự tự do đó. Và điều này chỉ có thể làm được thông qua các cơ chế bên ngoài, mà ở đây chính là áp lực từ các quốc gia Tây Phương.

Nhà cầm quyền Việt Nam nhận rất nhiều sự hỗ trợ về tiền bạc lẫn chính trị từ các quốc gia Tây Phương, và đi cùng với đó là các cam kết về nhân quyền. Tuy nhiên, do không có sự giám sát chặt chẽ cùng áp lực từ các quốc gia phương Tây, nên họ rảnh tay đàn áp phong trào trong nước bất chấp các cam kết của mình.

Mặc dù về tổng quan, sự quan tâm về nhân quyền của các quốc gia Phương Tây trong thời gian gần đây giảm đi như đã đề cập ở trên. Song nếu chúng ta tích cực vận động và biết cách vận động, thì có thể tạo ra những áp lực lớn lên nhà cầm quyền Việt Nam, buộc họ phải tôn trọng các cam kết. Và vì vậy khiến cho sự đàn áp trong nước được nới lỏng.

Kết Nối Bằng Đối Thoại

Điều này có thể thực hiện thông qua sự hợp tác của cộng đồng đấu tranh dân chủ trong nước với hải ngoại. Cộng đồng đấu tranh trong nước hiểu rõ những đàn áp mà họ đối mặt; tuy nhiên, do nhiều lý do, tiếng nói của họ không thể đến được với các quốc gia phương Tây. Trái lại, cộng đồng đấu tranh hải ngoại, dù có sự am hiểu hệ thống chính trị sở tại, cũng như có thể gây áp lực lên chính giới sở tại thông qua các cơ chế khác nhau trong đó có lá phiếu của mình, thì lại không phải là tiếng nói đến từ trong nước. Vì vậy mà cộng đồng đấu tranh hải ngoại và trong nước cần phải hợp tác với nhau, thông qua đó có thể gây áp lực hữu hiệu lên chính giới các nước sở tại, từ đó buộc nhà cầm quyền Việt Nam tuân thủ các cam kết về nhân quyền, khiến cho việc đàn áp được nới lỏng.

Sau khi không gian trong nước được nới lỏng, thì điều tiếp theo là phải tận dụng sự tự do đó để phát triển phong trào trong nước. Sự hỗ trợ của cộng đồng hải ngoại cho phong trào đấu tranh trong nước hiện tập trung nhiều vào hỗ trợ cho tù nhân lương tâm, cho các nhà hoạt động bị đánh,… Tuy những điều đó rất quan trọng, nhưng chỉ dừng lại ở khía cạnh phòng ngự.

VOICE Australia cùng mẹ tù nhân chính trị Đinh Nguyên Kha đi vận động cho nhân quyền Việt Nam
VOICE Australia cùng mẹ tù nhân lương tâm Đinh Nguyên Kha đi vận động cho nhân quyền Việt Nam tại văn phòng Human Rights Watch ở Úc vào năm 2017.

Những Việc Cần Làm

Để phát triển một phong trào, chúng ta cần hỗ trợ cho những dự án phát triển, cho việc đào tạo ra thế hệ các nhà hoạt động mới có thể hoạt động chuyên nghiệp hơn. Phong trào đấu tranh trong nước có nhiều hạn chế, mà một trong số đó là đa phần các nhà hoạt động không phải là những người được đào tạo bài bản cho việc hoạt động xã hội. Sự thiếu đào tạo ảnh hưởng đến chiều sâu và sự bền vững của phong trào.

Cảm nhận những ngày đầu thực tập tại Australia
Vũ Ngọc Hân, một học viên của VOICE được cộng đồng người Việt tại Úc hỗ trợ trong chuyến thực tập tại đây. Trong ảnh, cô đứng cùng Dân biểu Chris Hayes tại Quốc hội Úc.

Và sự hỗ trợ của cộng đồng hải ngoại có thể bù đắp điều này, bởi bên cạnh khả năng tài chính, thì cộng đồng có một đội ngũ đông đảo được đào tạo bài bản trong nền giáo dục tự do, và đội ngũ này có thể trực tiếp hoặc gián tiếp đào tạo cho các nhà hoạt động trong nước để họ có thể hoạt động hiệu quả hơn. Đến khi nào mà hàng năm chúng ta có thể đào tạo ra hàng trăm nhà hoạt động chuyên nghiệp, thì phong trào đấu tranh Việt Nam mới có hi vọng một ngày nào đó trở thành lực lượng đối kháng thực sự với nhà cầm quyền Việt Nam.

Và để làm được điều này, một lần nữa, cộng đồng hải ngoại và trong nước cần ngồi lại với nhau, để xác định xem phong trào hiện nay như thế nào, thiếu cái gì, từ đó tìm ra phương cách hỗ trợ lẫn nhau trong việc phát triển phong trào.

Kết Luận

Rõ ràng rằng, từ phân tích ở trên, phong trào đấu tranh Việt Nam đang ở giai đoạn đầy thách thức, và những khó khăn sẽ còn kéo dài trong nhiều năm tới. Trước thách thức như vậy, thì phong trào đấu tranh cho dân chủ tự do của Việt Nam, từ trong nước và hải ngoại, cần đánh giá lại chính mình, đưa ra đường hướng mới cho phù hợp với hoàn cảnh.

Và một trong số đó là sự kết nối mạnh và hữu hiệu hơn nữa giữa cộng đồng đấu tranh trong nước và hải ngoại để hỗ trợ nhau trong công cuộc chung. Một sự kết nối như vậy cần làm càng sớm càng tốt, và tôi tin rằng có thể làm được thông qua sự đối thoại. Cả hai cần ngồi lại cùng nhau, đối thoại với nhau, tìm ra một giải pháp tranh đấu chung để có thể hành động thống nhất thì mới có hi vọng. Bởi chúng ta không thể chiến thắng đối thủ mạnh hơn chúng ta rất nhiều khi mà chúng ta còn chia rẽ.

Và với những kinh nghiệm của mình từ các cuộc gặp gỡ với cộng đồng hải ngoại, tôi tin rằng chúng ta đã sẵn sàng cho điều đó.

*Bài chia sẻ thể hiện quan điểm riêng của học viên Trần An Bình.

10 ngày học hỏi tại đảo quốc Đài Loan

Tháng 8 vừa qua tôi có cơ may là một trong 17 nhà hoạt động châu Á được chọn tham dự chương trình Asia Young Leaders for Democracy (AYLD 2018) do Quỹ Dân Chủ Đài Loan (Taiwan Foundation for Democracy) tổ chức tại thủ đô Đài Bắc, Đài Loan.

Toan-bo-hoc-vien-cua-khoa-AYLD2018-cung-lanh-dao-Taiwan-Foundation-for-Democracy_VIETNAM-VOICE
Toàn bộ học viên của khóa AYLD 2018 cùng lãnh đạo Taiwan Foundation for Democracy

Đài Loan là một trong số ít quốc gia dân chủ thịnh vượng và tự do nhất châu Á hiện nay, bên cạnh Nhật Bản và Hàn Quốc, dù quốc gia này đã từng trải qua thời kỳ độc đảng toàn trị cho đến năm 1989. Đây là nơi đóng đô của tập đoàn công nghiệp đầy tai tiếng Formosa. Và Đài Loan cũng là nơi xuất phát điểm đời hoạt động của nhà hoạt động Trần Thị Nga cho đến khi cô bị kết án tù cũng vì tập đoàn Formosa. Chính những điều trên khiến tôi gửi đơn ứng tuyển đến AYLD 2018 để được tìm hiểu trực tiếp đất nước này.

Chính Phủ Không Làm Được Gì Cả!

Ngay sau khi ổn định chỗ ở, bước ra đường, tôi thấy ngay một sự kiện đang diễn ra đông đúc trên phố. Đó là chiến dịch thu thập chữ ký nhằm yêu cầu Ủy ban Olympic Quốc tế gọi tên đoàn thể thao của quốc gia này là Đài Loan, bỏ đi cách gọi “Trung Hoa Đài Bắc” theo áp lực từ Bắc Kinh. Tôi mới hỏi một bạn tình nguyện viên của chiến dịch, “Có phải đây là chiến dịch của chính phủ?”. Đáp lại bạn trả lời bằng thái độ nghiêm túc, “Không phải, chúng tôi phi chính phủ, phi chính trị, là xã hội dân sự, chính phủ không làm được gì cả!” Tôi mới chợt ngộ ra, vì đã quá quen với suy nghĩ rằng tất cả mọi thứ liên quan đến thể thao cấp quốc gia tại Việt Nam đều có “đảng và nhà nước lo”, nên tôi hỏi câu hỏi ngớ ngẩn đó. Bởi thật ra các liên đoàn thể thao về nguyên tắc là tổ chức xã hội độc lập khỏi chính phủ lẫn đảng phái. Tôi thật sự ấn tượng với thái độ phê phán chính phủ ra mặt của bạn tình nguyện viên đó, không dựa dẫm mà chủ động làm những việc chính phủ chưa làm được.

Hinh-anh-noi-dien-ra-chien-dich-tai-khu-vuc-nha-ga-Ximending-Dai-Bac-Taipei_VIETNAM-VOICE
Hình ảnh nơi diễn ra chiến dịch tại khu vực nhà ga Ximending, thủ đô Đài Bắc.

Những Khách Mời Nổi Bật

Ngày đầu tiên của chương trình AYLD 2018, chúng tôi gặp cô Lin Nien-tzu, người phụ nữ nhỏ bé này nằm trong danh sách 100 Phụ nữ năm 2017 do BBC bầu chọn. Cô truyền cảm hứng cho chúng tôi từ sự dấn thân của cô để giúp đỡ cho hàng ngàn phụ nữ bị phân biệt đối xử tại Nepal. Hành trình dấn thân ấy chỉ bắt nguồn từ một lần đi du lịch Nepal của mình.

Những ngày sau đó, chúng tôi được gặp thêm 2 khách mời nổi tiếng là ông J. Michael Cole và giáo sư Larry Diamond đến nói chuyện với chúng tôi. Nhà nghiên cứu Trung Quốc, ông J. Michael Cole, chia sẻ về các ảnh hưởng tiêu cực lên tình hình dân chủ chung của thế giới mà chính sách “Quyền lực nhọn” (Sharp Power) do Trung Quốc thực hiện. Tiếp theo, Giáo sư chính trị học Larry Diamond nói về tình hình suy thoái dân chủ trên toàn cầu hiện nay. Dù tên chủ đề của cả 2 buổi nói chuyện đều liên quan những điều tiêu cực, nhưng nội dung chia sẻ của 2 ông đều mang cho tôi những cái nhìn lạc quan về sự phát triển dân chủ, tuy có thể dừng lại hay thụt lùi ở mỗi giai đoạn nhưng xu thế dân chủ trong dài hạn là không bị cản lại. Những ngày tiếp theo tại Đài Loan giúp tôi mường tượng được điều đó.

Hoc-vien-Le-Hong-Phong-dung-cung-giao-su-Larry-Diamond-VIETNAM-VOICE
Học viên Lê Hồng Phong đứng cùng giáo sư Larry Diamond

Gặp Gỡ Và Trăn Trở

Thật sự đúng như tôi mong đợi, AYLD 2018 mang đến cho chúng tôi một góc nhìn tổng quan về xã hội dân sự tại đảo quốc này, thông qua việc mời các lãnh đạo của các tổ chức nổi bật ở đây.

“Lực lượng thứ 3” này là nền tảng củng cố và phát triển cho nền dân chủ Đài Loan còn non trẻ sau khi trải qua thời kỳ thiết quân luật dài nhất trong lịch sử thế giới hiện đại. Chúng tôi đã được gặp những lãnh đạo trẻ đến từ các tổ chức nổi bật nhất ở Đài Loan. Đó là các tổ chức làm việc trong các mảng về công nghệ thông tin, quyền LGBTQ+, quyền Phụ nữ, hỗ trợ lao động nước ngoài, phát triển thương mại và hợp tác kinh tế, vân vân.

Trong lúc Quốc hội Việt Nam vừa thông qua Luật An ninh mạng thì tôi gặp được đại diện của cộng đồng trực tuyến g0v.tw (g0v.asia). Họ phát triển công nghệ thông tin để hỗ trợ và làm tăng chất lượng dân chủ, để nhà nước thân thiện và hữu ích cho người dân và người dân được tự do hơn. Công nghệ thông tin không phải công cụ hỗ trợ đắc lực để nhà nước kiểm soát tự do người dân như Trung Quốc và Việt Nam đang làm.

Tiếp theo là tổ chức One-Forty hỗ trợ cho các cộng đồng lao động nước ngoài đang làm việc tại Đài Loan, trong đó Việt Nam đứng thứ 3 về số lượng. Những tổ chức như thế có rất nhiều tại Đài Loan, là chỗ dựa tin tưởng cho các cộng đồng lao động nước ngoài mỗi khi gặp khó khăn. Đó là chưa kể đến các tổ chức công đoàn độc lập do người lao động làm chủ, không bị ảnh hưởng từ giới chủ. Có lẽ ít ai biết, 20 năm trước, nhà nữ hoạt động Trần Thị Nga từng là một lao động nước ngoài nổi tiếng tại Đài Loan lúc đó. Với sự giúp đỡ của cộng đồng người Việt tại đây và những tổ chức khác, chị đã đấu tranh thành công, đòi lại quyền lợi bị mất từ giới chủ tại đây. Đó quả là chuyện khó có thể xảy ra với người công nhân trong nước.

Tran_Thi_Nga_Nha-hoat-dong-Vietnamese-activist_Nha-hoat-đong-xa-hoi-Tran-Thi-Nga_VIETNAM-VOICE
Nhà hoạt động xã hội Trần Thị Nga

Những lãnh đạo trẻ của các tổ chức Awakening Foundation, Taiwan Gender Equity Education bảo vệ và đấu tranh cho các cộng đồng dễ bị tổn thương tại Đài Loan cũng đến AYLD 2018 để chia sẻ công việc của họ. Hai mươi năm trước các vấn đề xâm hại tình dục, bạo hành phụ nữ và trẻ em, kỳ thị giới LGBTQ+ bị xã hội Đài Loan phớt lờ. Nhưng chính nhờ họ đoàn kết, thành lập các tổ chức xã hội dân sự đồng thanh trong các chiến dịch, cất lên tiếng nói đấu tranh với những kẻ có quyền và tiền mà họ có được thành quả ngày nay. Bởi họ hiểu được nếu không lên tiếng bảo vệ kẻ yếu chống lại cái xấu thì tương lai chính họ sẽ là nạn nhân kế tiếp, cũng sẽ không ai bảo vệ họ. Tôi nhìn về Việt Nam, nghĩ về vấn nạn bạo hành phụ nữ và trẻ em tại Việt Nam vẫn chưa giải quyết được dù quy mô của Hội Phụ nữ Việt Nam hoặc các hội liên quan khác trực thuộc Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam cực kỳ lớn nếu so với các hội đoàn độc lập tại Đài Loan, tuy nhỏ nhưng hiệu quả hơn.

Ngoài ra tôi cùng tận mắt chứng kiến hàng loạt công viên phân bố khắp đều ở thủ đô Đài Bắc. Trong số đó tôi bắt gặp 1 tấm bảng dựng tại một công viên. Đọc nội dung tôi biết được từng có giai đoạn chính quyền thành phố Đài Bắc quyết chặt hạ hàng loạt cây xanh để xây dựng các dự án lớn. Tuy nhiên người dân đã lên tiếng và hành động để bảo vệ thành công các mảng xanh thành phố. Sau đó theo luật Đài Loan, bảo vệ cây xanh và xây dựng công viên trong quy hoạch là điều bắt buộc. Vì thế người Đài Loan có được một thủ đô xanh như ngày nay. Tôi lại nghĩ về phong trào “Bảo vệ 6.700 cây xanh” của nhóm Green Trees bị chính quyền thành phố Hà Nội đàn áp mà ngậm ngùi.

Tam-bang-tai-mot-cong-vien-giai-thich-ve-su-kien-lich-su-tai-day_VIETNAM-VOICE
Tấm bảng tại một công viên giải thích về sự kiện lịch sử tại đây.

Các nhà hoạt động Đài Loan cũng nói rằng Đài Loan từng gặp vấn đề với tập đoàn Formosa. Nhưng người dân và các tổ chức dân sự đã ngày đêm tranh đấu thành công đòi lại quyền lợi cho các nạn nhân của nhà máy. Ngày nay họ vẫn đang kiên trì, gây sức ép liên tục để buộc các tập đoàn công nghiệp giống như Formosa ngày càng nâng cao các tiêu chuẩn an toàn, bảo đảm môi trường sống cho người dân xung quanh.

Xã hội dân sự ở Đài Loan rõ ràng có nội lực, độc lập và năng động. Họ đã làm hết mọi thứ mà chính phủ không thể làm được. Rất khó tin là chỉ 30 năm trước Đài Loan vẫn còn chìm trong một chế độ độc tài toàn trị. Đài Loan rõ ràng là một trường hợp điển hình mà người Việt Nam cần phải nhìn vào nghiêm túc. Những bài học kinh nghiệm của Đài Loan sẽ hữu ích cho Việt Nam trong chuyển đổi dân chủ từ một mô hình độc tài, mà phần lớn khá giống Việt Nam hiện nay.

Nếu các lãnh đạo nhà nước Việt Nam thực tâm muốn quốc gia phát triển, độc lập, tự chủ thì chỉ cần họ chịu tiếp thu những bài học kinh nghiệm của Đài Loan. Đó là tôn trọng và tạo điều kiện cho xã hội dân sự tại Việt Nam phát triển. Nhà nước phải tháo bỏ những kềm kẹp xã hội hiện nay, như là thừa nhận các quyền tự do ngôn luận, tự do lập hội và hội họp, quyền biểu tình,… Chỉ có như thế các lực lượng khác nhau trong xã hội mới có điều kiện kết nối để cùng nhau lên tiếng, giải quyết các vấn đề của chính họ. Bởi chỉ có họ mới hiểu rõ họ nhất, họ cần gì và phải làm gì để giải quyết vấn đề. Những tổ chức xã hội thuộc Mặt Trận Tổ Quốc do Đảng Cộng sản Việt Nam và nhà nước lập ra không thể giải quyết các vấn đề ấy bởi các tổ chức này không đại diện trực tiếp cho các nhóm xã hội mà họ mạo nhận mang tên. Có như thế xã hội mới thay đổi đi lên trong ôn hòa, không xáo trộn, tất cả các bên cùng có lợi, không có ai bị “lật đổ”.

Mặt khác, cũng nhìn theo kinh nghiệm của Đài Loan, xã hội cũng không thay đổi tốt hơn, nếu các tầng lớp xã hội không chấp nhận rủi ro để hợp nhau trong các hội nhóm, cùng nhau lên tiếng cho quyền lợi của nhóm mà phù hợp với lợi ích chung của xã hội, quốc gia.

Việt Nam muốn thay đổi đi lên cách tốt nhất, thì phải đến từ cả hai phía như trên. Tôi tin Việt Nam sẽ có sự thay đổi như thế, bởi người trẻ Việt Nam đang nhận ra xu thế dân chủ của thời đại và họ đang “đói” tự do như bất cứ xã hội toàn trị nào trước đêm chuyển đổi dân chủ.

* Bài chia sẻ thể hiện quan điểm riêng của học viên Lê Hồng Phong.

Hoc-vien-Le-Hong-Phong-dung-cung-Chu-Tich-TAIWAN-FOUNDATION-for-DEMOCRACY-ong-Ford-Fu-Te-Liao_VIETNAM-VOICE
Học viên Lê Hồng Phong đứng cùng Chủ tịch Taiwan Foundation for Democracy, ông Ford Fu-Te Liao.

Học lịch sử Việt Nam ở bảo tàng thuyền nhân Bataan, Philippines

Trong thời gian thực tập tại VOICE, do một phần chương trình đào tạo ở Philippines, chúng tôi có cơ hội đi nhiều nơi để tìm hiểu về đời sống chính trị xã hội của đất nước này. Và chuyến đi thăm Bảo tàng thuyền nhân tại Bataan, nơi lưu giữ những kỉ vật của người tị nạn cộng sản từ Việt Nam, Lào và Campuchia, đã cho tôi nhiều cảm xúc.

Đối với những người trẻ sinh sau năm 1975, đặc biệt là ở miền Bắc, chúng tôi chỉ được dạy về lịch sử Việt Nam Thế kỉ XX là một lịch sử huy hoàng, với những chiến thắng oanh liệt trước Pháp, Mỹ trong công cuộc giải phóng dân tộc và thống nhất đất nước.

Rất ít người biết về một lịch sử khác, lịch sử bi thảm của dân tộc Việt Nam. Đó là lịch sử của Nhân văn – Giai phẩm, Cải cách ruộng đất, Đánh tư sản và tập thể hóa Miền Nam Việt Nam sau năm 1975, và đặc biệt là lịch sử của thuyền nhân Việt Nam.

Sau năm 1975, khi chính thể Việt Nam Cộng hòa (Miền Nam) sụp đổ, hàng triệu người đã bị tước mất đi tài sản, bị đưa vào các trại cải tạo và các khu kinh tế mới. Những chính sách tàn bạo của những người cộng sản đã dẫn đến một làn sóng tị nạn lớn trong lịch sử nhân loại, khi hàng triệu người Việt Nam phải bỏ nước ra đi, trong đó hàng trăm ngàn người bị chết trên con đường tìm kiếm tự do của mình do chìm tàu, cướp biển, vân vân.

Trong nỗ lực tìm kiếm tự do, trước khi được đưa đi định cư ở các nước Phương Tây theo các chương trình tị nạn của Liên Hơp Quốc, thì người Việt tị nạn phải sống trong các trại tị nạn ở Thái Lan, Malaysia, Indonesia, Hồng Kông và Philippines, mà Bataan là một trong số đó.

Ngày nay, Trại tị nạn Bataan không còn nữa nhưng rất may là những hiện vật về đời sống của người Việt tị nạn được lưu giữ trong Bảo tàng thuyền nhân tại đây.

Nhung-vat-dung-hang-ngay-ma-nguoi-Viet-ti-nan-cong-san-mang-theo-trong-hanh-trinh-vuot-bien_Trai-ti-nan-Bataan_Bataan-Vietnamese-Refugee-Camps_VIETNAM-VOICE
Những vật dụng hàng ngày mà người Việt tị nạn cộng sản mang theo trong hành trình vượt biển.

Đến bảo tàng tôi rất xúc động khi thấy nhiều bức ảnh về cuộc sống của đồng bào mình, các vật dụng hàng ngày như bát đĩa, xoong nồi; ngôi nhà ‘Bunk House’ họ ở; và cả một trong những con thuyền có tên ‘Phú Khang’ mà họ từng dùng vượt biển qua Bataan.

Con-thuyen-Phu-Khang-tung-mang-theo-gan-100-nguoi-vuot-bien-tu-Vietnam-sang-Philippines_Bataan-Vietnamese-Refugee-Camps_VIETNAM-VOICE
Con thuyền Phú Khang từng chở 65 người vượt biển từ Việt Nam sang Philippines.

Gần đó bên ngoài bảo tàng, còn có những đền thờ, Công giáo lẫn Phật giáo, của người Việt tị nạn tại đây. Ở đó cũng có một nghĩa trang, là nơi an nghỉ của hơn 200 người kém may mắn, đã không thể chờ đợi đến ngày được đến với bến bờ tự do.

Nghia-trang-nguoi-Viet-ti-nan-tai-Bataan-Trai-ti-nan-Bataan_Bataan-Vietnamese-Refugee-Camps_VIETNAM-VOICE
Nghĩa trang người Việt tị nạn tại Bataan.

Chuyến đi Bataan để lại trong tôi nhiều suy nghĩ về những thăng trầm của dân tộc Việt Nam trong thế kỉ XX, và số phận của những người con bất hạnh khi phải trải qua những thăng trầm như vậy. Tôi không thể tưởng tượng được là, sau năm 1975, người Việt Nam lại phải tha hương và sống khốn khổ như vậy.

Và tôi biết rằng, lịch sử Việt Nam cần được viết lại, và người Việt Nam, nhất là những người trẻ cần phải được hiểu đúng về lịch sử của mình, để không còn phạm phải những sai lầm trong quá khứ.

Và Bataan đã và đang là một nơi lưu giữ một phần quan trọng trong lịch sử Việt Nam thế kỷ XX.

* Bài chia sẻ từ học viên Hồ Thanh Phúc.

Cảm nhận những ngày đầu thực tập tại Australia

Trong cuộc sống, có cơ hội làm điều mình thích là một ước mơ, và thật sự thích những thứ mình làm là một niềm tự hào. Tuổi trẻ với tôi là chuỗi những thử thách để đạt ước mơ – nó đã giúp tôi trưởng thành rất nhiều, và hôm nay tôi được cảm nhận niềm tự hào của chính mình.

Trước đây tôi đã viết vài bài chia sẻ về VOICE. Rằng tôi ra đi là để trở về, để đóng góp sức mình cho một Việt Nam tươi đẹp, và về những điều VOICE đã thay đổi cuộc đời tôi. Sau một thời gian học hỏi tại văn phòng VOICE, tôi rất vui khi biết mình được nhận thực tập tại một văn phòng dân biểu ở Úc Châu.

Đến một nơi xa lạ làm việc với những người xa lạ với tôi là một việc khó, vì tính tình nhút nhát của mình nhưng các nhân viên ở Văn phòng Dân biểu Chris Hayes đã giúp tôi hòa nhập rất nhanh. Mọi người rất dễ thương và chúng tôi làm việc với nhau như một gia đình. Có thể nói không khí làm việc tại văn phòng dân biểu Chris Hayes vừa chuyên nghiệp lại vừa thân thiện.

Cảm nhận những ngày đầu thực tập tại Australia
Góc làm việc nhỏ của tôi ở văn phòng dân biểu Úc

Dân Biểu Chris Hayes là thành viên của đảng Lao Động Úc, hiện giờ là đảng đối lập trong Hạ Viện. Ông Chris là người dễ mến và tốt bụng, ông là người rất quan tâm về tình hình nhân quyền ở Việt Nam và các nước Đông Nam Á.

Những văn phòng thành viên của Hạ Viện Úc họ làm gì? Họ tiếp nhận ý kiến của cử tri, giúp kết nối những cử tri với trung tâm hỗ trợ xã hội, sở di trú…, gửi thư chúc mừng sinh nhật, kỉ niệm cho cử tri mỗi tháng….

Mỗi năm họ tham dự các buổi họp Quốc hội Liên Bang Úc, tại Canberra cho khoảng 20 tuần. Trong các phiên họp, họ bàn thảo về đủ các vấn đề của người dân, từ việc học hành trẻ em, sức khỏe người già, quyền của giới LGBT, đến cả việc gần đây nông dân Úc bị tổn thất, do kẻ xấu cho kim vào những quả dâu tây. Họ cùng nhau tham khảo, tranh luận tìm giải pháp giúp người dân.

Cảm nhận những ngày đầu thực tập tại Australia
Ảnh chụp tại Quốc hội Úc cùng Dân biểu Chris Hayes

Tại tòa nhà Quốc Hội, hằng ngày dân tự do ra vào thăm quan, đặc biệt là trẻ em. Học sinh được thầy cô hướng dẫn thăm quốc hội, thấy các chính trị gia làm việc, học những giá trị dân chủ. Ở một góc nhỏ trong Quốc hội, có cả khu vui chơi cho trẻ nhỏ khi bố mẹ chúng bận làm việc trong Quốc hội. Họ có thể mang con đi làm và gửi con cho người chăm sóc trẻ mỗi sáng.

Được làm việc để học hỏi những kinh nghiệm ở văn phòng dân biểu tại một xứ xở tự do, dân chủ với tôi là một cơ hội lớn, một trải nghiệm tuyệt vời mà tôi tin rằng nó sẽ là một cột mốc quan trọng trong hành trình của tôi, một người đấu tranh cho nhân quyền.

Hannah Vu (thực tập sinh)

Giáo sư Đại học Stanford Larry Diamond: 3 lời khuyên dành cho các nhà hoạt động dân chủ Việt Nam

“Các chế độ độc tài như Trung Quốc hay Việt Nam rồi sẽ rơi vào bế tắc bởi những vấn đề do chính họ gây ra,” Giáo sư Larry Diamond khẳng định trong cuộc trao đổi khi ghé thăm văn phòng VOICE hồi tháng Tám vừa rồi.

Read More

Học bổng Xã hội Dân sự VOICE 2018 Đợt 2

VOICE trân trọng thông báo về HỌC BỔNG XÃ HỘI DÂN SỰ – ĐỢT 2, 2018.

Học bổng Xã hội Dân sự của VOICE bắt đầu chính thức từ năm 2011, đã trao cơ hội cho hơn 100 bạn trẻ từ khắp cả nước, những người đang hoặc có mong muốn đóng góp vào việc thúc đẩy một xã hội dân sự mạnh mẽ, độc lập và sôi động cho Việt Nam.

Qua khoá học dài hạn trong 6 tháng, các bạn học viên có cơ hội được trang bị các kiến thức, kỹ năng cần thiết cho một người hoạt động xã hội và đồng thời được vun đắp các giá trị cốt lõi không chỉ cho người hoạt động mà còn cho công dân trong xã hội tốt đẹp, văn minh.

Ngoài ra, VOICE cung cấp thêm các khoá học ngắn hạn từ một đến hai tuần theo các chủ đề khác nhau, dành cho những bạn không thể góp mặt trong khoá học dài hạn.

Mỗi năm, có hàng chục các nhà hoạt động tham gia vào các chương trình ngắn/dài hạn của chúng tôi, được thực hiện tại khu vực Đông Á và Đông Nam Á, trong đó có Philippines, nơi đặt trụ sở chính của VOICE. Không chỉ hướng tới những người làm việc trong lĩnh vực thúc đẩy không gian xã hội dân sự, chúng tôi cũng mong muốn được trao cơ hội cho các luật sư, nhà báo và nhà hoạt động trong các lĩnh vực tự do biểu đạt (freedom of expression), tiếp cận công lý (access to justice) và quyền về môi trương (environmental right).

Đợt tuyển sinh này, chúng tôi đồng thời tổ chức tuyển sinh cho cả khoá học dài hạn thứ hai, năm 2018 và khóa học ngắn hạn diễn ra trong tháng 8. Các bạn ứng viên sẽ có cơ hội tham gia một trong hai hoặc cả hai khoá học này.

Thông tin về khoá học dài hạn

  1. Thời lượng chương trình: 6 tháng, từ tháng 9/2018 đến tháng 2/2019
  2. Địa điểm: Khu vực Đông Nam Á
  3. Hình thức và nội dung đào tạo:

Tại VOICE, chúng tôi hướng tới việc cá thể hoá chương trình cho học viên, dựa trên nhu cầu và định hướng của từng người. Chúng tôi trao cho người học những cơ hội phù hợp nhằm hỗ trợ họ phát huy tối đa tiềm năng của mình. Theo đó, chương trình sẽ bao gồm năm hình thức đào tạo như sau:

  • Đào tạo trong nhà (in-house training): Học viên sẽ được tham gia các lớp học truyền thống, seminar, thảo luận nhóm,… dưới sự hướng dẫn của các giảng viên từ nhiều nơi trên thế giới đến giảng dạy tại các văn phòng của VOICE về các nội dung sau đây:
    • Lịch sử Việt Nam
    • Chính trị học
    • Luật
    • Tổng quan về nhân quyền, các cơ chế nhân quyền của Liên Hợp Quốc, và các chủ đề liên quan đến nhân quyền
    • Xã hội dân sự
    • Giải quyết xung đột, đa dạng văn hoá
    • Giao tiếp, thuyết trình, làm việc nhóm, tranh luận, kết nối
    • Tư duy chiến lược, quản lý dự án, tổ chức sự kiện
    • Tiếng Anh
  • Tham quan thực địa (field trips): Các bạn học viên sẽ đưa đi tham quan các tổ chức NGO, các cơ quan nhà nước, những nơi mà chưa tồn tại hoặc khó tiếp cận tại Việt Nam để quan sát, học hỏi về vai trò cũng như cách vận hành của các cơ quan, tổ chức này.
  • Hội nghị, hội thảo (conferences, workshop): Trong thời gian học, học viên sẽ được gửi đi tham gia các hội thảo, hội nghị phù hợp với mối quan tâm của mình trong khu vực cũng như trên thế giới để học hỏi từ bạn bè các nước, mở rộng mạng lưới cũng như tăng thêm trải nghiệm quốc tế.
  • Thực tập tại các tổ chức khác (external internship): Thông thường, vào những tháng cuối của khoá học, khi đã có định hướng rõ ràng, cũng như được trang bị các kiến thức, kỹ năng cần thiết, học viên sẽ được giới thiệu đến thực tập tại các cơ quan nhà nước (thượng viện, hạ viện,…) hay các tổ chức làm việc trong những lĩnh vực cụ thể (môi trường, hỗ trợ pháp lý, báo chí, giám sát các vi phạm nhân quyền,…) trong khu vực và trên thế giới để phát triển những kiến thức và kỹ năng chuyên sâu.
  • Đào tạo thông qua công việc (on-the-job training): Các học viên cũng được khuyến khích học từ các trải nghiệm thực tế thông qua việc tham gia vào các dự án có sẵn của tổ chức hoặc khởi lập một dự án cá nhân cho riêng mình. Từ đó, các bạn sẽ nhận được sự hướng dẫn cụ thể, từng bước của các nhân viên và giảng viên tại VOICE.

Ngoài ra, tại VOICE, chúng tôi cũng đề cao việc tự học và học hỏi lẫn nhau (peer education). Do vậy, các học viên sẽ được đề nghị tham gia các buổi thuyết trình dưới hình thức ted-talk, và trình bày về các vấn đề mà bản thân quan tâm nghiên cứu, tranh luận, giới thiệu sách, điểm tin,…

  1. Giá trị học bổng
  • Tham dự miễn phí các khoá học kể trên
  • Được cung cấp chỗ ở
  • Được tài trợ một cặp vé máy bay khứ hồi, phí visa và bảo hiểm du lịch
  • Được lĩnh sinh hoạt phí tương đương 300 USD/tháng

Thông tin về khoá học ngắn hạn

  1. Chủ đề: “Góp gió”

Để giải quyết các vấn đề như ô nhiễm môi trường, thực phẩm bẩn, tham nhũng, các bất công xã hội,… từ cấp độ địa phương cho đến quốc gia hay thậm chí là toàn cầu, chúng ta cần rất nhiều người ủng hộ và tham gia cùng cho đến khi đạt được sự thay đổi mà chúng ta mong muốn.

Chính vì vậy, VOICE đặc biệt thiết kế một chương trình ngắn hạn với chủ đề “Góp gió” nhằm cung cấp các kỹ năng giúp những người khát khao thúc đẩy một xã hội tốt đẹp hơn có thể tìm kiếm, thu hút sự ủng hộ rộng rãi để đạt được mục tiêu của mình.

Khóa học này phù hợp với bất kỳ ai mong muốn thu hút và tập hợp những người cùng chí hướng để giải quyết các vấn đề xã hội trong hoà bình, như nhà báo, luật sư, nhà hoạt động xã hội, người tổ chức chiến dịch, lãnh đạo cộng đồng,…

  1. Thời gian khoá học: 10 ngày trong tháng 8 (*)
  2. Địa điểm: Một thành phố trong khu vực Đông Nam Á (*)
  3. Hình thức và nội dung đào tạo:

Khoá học sẽ bao gồm các buổi giảng dạy, làm việc nhóm, chia sẻ,… dựa trên các tình huống thực tế giúp học viên có khả năng xác định, phân tích, đánh giá một vấn đề cụ thể để lập kế hoạch giải quyết vấn đề đó.

Đồng thời, học viên cũng được hướng dẫn các kỹ năng thực tế như kỹ năng lãnh đạo, quản lý chiến dịch, làm việc nhóm, vận động người dân địa phương cũng như quốc tế,… nhằm hỗ trợ cho việc thực thi kế hoạch của mình.

Không những thế, học viên sẽ được truyền cảm hứng bằng việc gặp gỡ với những nhà hoạt động nổi bật trong khu vực, những người đã khởi sự và điều phối các chiến dịch xã hội thành công.

  1. Hậu cần

Các chi phí di chuyển (bao gồm vé máy bay và di chuyển trong thành phố), khách sạn và ăn uống sẽ được VOICE chi trả.

(*) Thông tin cụ thể sẽ được thông báo cho các ứng viên trúng tuyển.

Thông tin tuyển sinh

Các thông tin dưới đây áp dụng cho cả các ứng viên cho khoá ngắn hạn và dài hạn.

  1. Điều kiện ứng tuyển
  • Không quá 35 tuổi
  • Đã tốt nghiệp đại học trong hoặc ngoài nước (trong trường hợp chưa tốt nghiệp đại học, ứng viên cần giải thích rõ lý do vì sao bạn phù hợp với học bổng này)
  • Các hiểu biết, đam mê về các vấn đề xã hội dân sự và nhân quyền
  • Có khả năng sử dụng tiếng Anh là một ưu tiên
  1. Hồ sơ ứng tuyển
  • Đơn đăng ký theo mẫu
  • Sơ yếu lý lịch/CV
  • Ảnh scan bằng tốt nghiệp đại học
  • Bài luận nêu rõ mục đích nộp đơn (không quá 1000 từ)

Hồ sơ có thể trình bày bằng tiếng Việt hoặc tiếng Anh.

Lưu ý: Trong đơn đăng ký sẽ có mục cho ứng viên lựa chọn tham gia khoá học ngắn hạn hay dài hạn. Theo lựa chọn của mình, các ứng viên sẽ viết bài luận tương ứng.

  1. Nộp hồ sơ
  • Thời gian nhận hồ sơ: Từ ngày 24/5 đến 25/6/2018
  • Địa chỉ nhận hồ sơ: contact@vietnamvoice.org
  • Tiêu đề email ứng tuyển: HỌC BỔNG XHDS VOICE ĐỢT 2 – 2018
  • Lưu ý: Chúng tôi chỉ nhận hồ sơ online thông qua hòm thư trên. Và các tệp đính kèm trong thư ứng tuyển, xin để dưới dạng file rời với các định dạng pdf, doc hoặc file ảnh. Chúng tôi sẽ không xét các hồ sơ chứa các tệp nén như .rar, .zip.

Mọi thắc mắc liên quan đến học bổng này xin gửi về hòm thư: contact@vietnamvoice.org

Xem thêm chi tiết về tổ chức VOICE tại đây.

Xem thêm các thông tin liên quan đến chương trình đào tạo của VOICE tại đây.

Đàn áp Nhân quyền: làm đau thân xác, hun đúc tinh thần

Vũ Ngọc Hân, nhà hoạt động nhân quyền ở Việt Nam và cũng là một học viên của VOICE. Dưới đây là bài phát biểu của cô tại “The 2017 Dublin Platform” do Front Line Defender tổ chức tại Ireland.

*****

Xin chào mọi người, tôi là Hannah, tôi là một người hoạt động đến từ Việt nam. Hiện tôi đang hỗ trợ chương trình đào tạo của VOICE tại Philippines. VOICE là một NGO thúc đẩy xã hội dân sự, nhân quyền và pháp trị tại Việt nam. Và hiện tại tôi cũng là một thực tập sinh của tổ chức PIN tại CH Czech.

Bây giờ tôi xin chia sẻ câu chuyện của tôi, hành trình từ một thợ may trở thành người bảo vệ nhân quyền.

Tôi sinh ra tại một miền quê ở Miền Nam Việt Nam. Tôi phải nghỉ học khi 15 tuổi, vì ba tôi mất sớm. Rồi gia đình tôi không đủ tiền để cho tôi tiếp tục đi học.

Sau đó tôi lên Sài Gòn, thành phố lớn nhất Việt Nam, và làm việc trong một công ty may trong 5 năm. Trong thời gian đó, tôi nhìn thấy rất nhiều cảnh người lao động phải biểu tình chống lại chủ, và người dân biểu tình chống lại những chính sách của chính quyền. Cũng trong thời gian đó tôi bắt đầu tìm hiểu về quyền lao động và nhân quyền. Tôi nhận ra có rất nhiều vi phạm nhân quyền đang diễn ra trên đất nước mình. Bản thân tôi, cũng đã tham gia nhiều cuộc biểu tình sau đó.

Tháng 12 năm ngoái, tôi tham gia một khóa học bí mật về nhân quyền tại Việt Nam. Hẳn các bạn cũng biết Việt Nam hiện nay vẫn là một nước độc tài cộng sản, và chính quyền thì không hề muốn người dân biết và thực hành những quyền cơ bản của họ.

Mặc dù đã rất cẩn thận, nhưng khóa học của chúng tôi cũng bị chính quyền tấn công sau chỉ một tháng hoạt động. Công an phá hủy và thu giữ toàn bộ máy tính và điện thoại của chúng tôi. Họ bắt chúng tôi về những đồn công an khác nhau. Sau khoảng 8 tiếng thẩm vấn, họ nói rằng tôi có thể về nhà, nhưng trên đường về nhà, tôi đã bị 5 cảnh sát tấn công. Họ đánh tôi liên tục trong 10 phút vào đầu, ngực, và mặt tôi. Họ bỏ đi trong khi tôi nằm lăn xuống đường. Tôi không hiểu tại sao, nhưng trong khi tôi khóc, tôi vẫn cố gắng nói với họ: “em không ghét tụi anh, em không ghét gì tụi anh hết, Chúa chúc lành cho anh”.

Những ngày sau đó, tôi tự hỏi bản thân rất nhiều. Tôi đã làm gì sai? Tại sao họ lại đánh tôi? Chỉ vỉ tôi muốn học về quyền của tôi sao?

Họ có thể làm đau thân xác tôi, nhưng tâm trí tôi lại càng thêm mạnh. Hơn bao giờ hết, tôi tin tưởng mạnh mẽ vào nhân quyền, không chỉ cho riêng tôi, mà là cho cả gia đình và bạn bè của tôi nữa.

8 tháng trước, tôi đăng kí một học bổng với VOICE, và đã được chấp nhận. Tôi phải thoát khỏi Việt Nam theo đường bộ qua Campuchia, trước khi đến được trụ sở của VOICE ở Philippines.

Ngày hôm nay, tôi đứng đây trước các bạn, hi vọng chia sẽ câu chuyện của tôi và học hỏi được những kinh nghiệm từ các bạn. Tôi hi vọng có thể tham gia vào mạng lưới những người bảo vệ nhân quyền trên toàn thế giới, để có thể cất lên tiếng nói về tình hình nhân quyền ở Việt Nam.

Ở đây, một đất nước tự do, sẽ chẳng có ai xông vào cuộc họp hôm nay để bắt chúng ta. Chúng ta cũng không bị thẩm vấn, hay đi tù, hay bị kết án 10 năm chỉ vì thể hiện quan điểm và suy nghĩ của chúng ta.

Nhưng cũng ngay lúc này, trên đất nước của tôi, bạn bè tôi, đồng đội tôi đang bị sách nhiễu, bắt bớ, và giam cầm. Từ đầu năm đến bây giờ, đã có ít nhất 17 người hoạt động nhân quyền bị bắt. Và ngay hôm nay, thêm một nữ đấu tranh nhân quyền bị bắt. Tôi hy vọng có thể thay họ cất lên tiếng nói, dù chỉ là trong hội nghị này.

Cảm ơn các bạn đã lắng nghe.

*****

Xem bài phát biểu gốc từ Front Line Defender của cô tại đây.

4 điều nên làm để tối ưu thời gian thực tập tại VOICE

Sáu tháng là khoảng thời gian thông thường mà các bạn thực tập sinh có với Chương trình đào tạo dài hạn của VOICE. Làm gì trong sáu tháng để kỳ thực tập giúp ích cho bạn nhiều nhất có thể?

Học tiếng Anh

Đây là mong muốn phổ biến nhất của các thực tập sinh khi đến với VOICE. Nó cũng là một trong những điều quan trọng nhất mà VOICE muốn các bạn cải thiện.

Chương trình của VOICE thường tổ chức ở Philippines, một trong những quốc gia nói tiếng Anh tốt nhất ở châu Á. Bạn có thể nói tiếng Anh ở mọi nơi. Hơn nữa, chương trình dạy tiếng Anh “một thầy – một trò” của VOICE sẽ giúp tiếng Anh của bạn khá hơn. Tuy nhiên, tất cả phụ thuộc vào bạn.

Học tiếng Anh cần sự kiên trì nhất định. Ban đầu, bạn và nó sẽ cực kỳ ghét nhau, nhưng bạn phải tìm cách hiểu nó và điều khiển được nó. Giống như thuần phục một con ngựa vậy. Lúc đầu thì gian nan, nhưng khi thành công bạn sẽ thấy điều tuyệt vời của nó.

Đối với những bạn mới bắt đầu học tiếng Anh thì sáu tháng ở VOICE là khoản thời gian rất ngắn, chỉ giúp bạn bắt đầu làm quen với tiếng Anh, không sợ nó nữa. Bạn cần trao đổi kỹ với giáo viên để tìm ra điểm yếu, giúp bạn xây dựng một nền tảng tốt nhất để có thể tự học sau kỳ thực tập.

“Quốc tế hóa” bản thân

“Quốc tế hóa” bản thân tức là mình không chỉ biết về chuyện Việt Nam mà còn biết về chuyện nước khác. Đây là điều mình trân trọng nhất ở VOICE.

VOICE cho bạn rất nhiều cơ hội để tiếp xúc gặp gỡ với các nhà hoạt động, chính trị gia ở các nước khác, tham gia các hội thảo trong khu vực và quốc tế.

Vì sao cần “quốc tế hóa” bản thân?

Đơn giản mà nói đó là chìa khóa để mở mang hiểu biết của bản thân. Biết sẽ biết được nhiều thứ hơn, học được nhiều điều mới hơn để giúp ích cho công việc của mình.

4 điều nên làm để tối ưu thời gian thực tập tại VOICE

Một điều quan trọng là bạn dễ dàng giao tiếp quốc tế. Nếu chỉ biết mỗi chuyện ở Việt Nam thì bạn chỉ có bị động giao tiếp khi người khác hỏi đến mà thôi. Mặt khác, cũng là để hiểu những gì người khác đang nói.

Với mình, một nhà hoạt động nhân quyền không chỉ biết, chỉ lo về những vi phạm nhân quyền xảy ra ở nước mình mà còn phải biết, phải lên tiếng vì những điều bất công ở những nơi khác.

Định hướng bản thân

Mình nghĩ sáu tháng vừa đủ để bạn suy nghĩ và định hướng sẽ làm gì sau kỳ thực tập. Nhất là những bạn sẽ làm việc để đấu tranh cho nhân quyền và dân chủ ở Việt Nam. Nhưng không thể chung chung như thế được, phải biết xác định một cái gì đó cụ thể và thực tế.

Các bạn nên suy nghĩ kỹ điều này kể từ khi đặt chân đến VOICE, nếu các bạn chưa có định hướng rõ ràng.
Đối với những bạn có định hướng, thì nên trao đổi cụ thể với người phụ trách đào tạo tại VOICE. Họ sẽ giúp bạn tìm kiếm cơ hội để hiểu về vấn đề bạn muốn làm, có thể tại Philippines hay ở các nước khác.

Xây dựng mạng lưới

Nếu bạn xác định làm việc lâu dài để thúc đẩy nhân quyền và dân chủ tại Việt Nam, thì điều này thật sự cần thiết.
Xây dựng mạng lưới là xây dựng mối quan hệ giữa bạn và những người khác.

4 điều nên làm để tối ưu thời gian thực tập tại VOICE

Một mạng lưới sẽ giúp bạn rất nhiều trong công việc sau này. Ví dụ bạn quen với những phóng viên quốc tế, họ có thể giúp bạn đưa tin về tình hình Việt Nam. Bạn biết những nghị sĩ ở EU, họ sẽ giúp bạn vận động chính sách nhân quyền của EU đối với Việt Nam.

Bạn quen biết một người, người đó sẽ giúp bạn biết thêm nhiều người khác từ đó mạng lưới của bạn sẽ mở rộng dần ra.

* Bài chia sẻ kinh nghiệm thực tập của một Học viên sau khi kết thúc khóa đào tạo 6 tháng tại VOICE

Học bổng Xã hội Dân sự VOICE 2018 Đợt 1

Bạn quan tâm tới các vấn đề quyền con người ở Việt Nam? Bạn muốn đóng góp vào sự thay đổi tích cực của cộng đồng? Bạn muốn trở thành một nhà hoạt động xã hội và lập dự án riêng của mình? Hãy đến với Học bổng Xã hội Dân sự của VOICE để bắt tay vào hiện thực hóa ước mơ đó.

VOICE (*) là một tổ chức phi chính phủ, phi lợi nhuận, phi chính trị, được cấp quy chế pháp lý 501(c)(3) từ chính quyền bang California (Mỹ) dành cho các tổ chức phi lợi nhuận từ năm 2007.

Sứ mệnh của VOICE là phát triển xã hội dân sự Việt Nam nhằm thúc đẩy và bảo vệ các quyền con người. Học bổng này được cấp từ năm 2011, là cơ hội cho các nhà báo, luật sư, nhà hoạt động xã hội làm việc trong các lĩnh vực tự do ngôn luận (freedom of expression), tiếp cận công lý (access to justice) và quyền về môi trường (environmental rights).

VOICE xin thông báo về học bổng “Xã hội Dân sự” đợt I, 2018:

Thời lượng chương trình: 6 tháng, từ tháng 3/2018 – tháng 8/2018.

Nội dung chương trình

Trong 6 tháng ở VOICE, học viên sẽ tham dự các lớp học:

• Tiếng Anh
• Kỹ năng mềm: Giao tiếp, Thuyết trình trước công chúng, Làm việc nhóm, Xây dựng mạng lưới, …
• Luật và Nhân quyền: Các lý thuyết về quyền và quản trị nhà nước, Các vấn đề nhân quyền ở Việt Nam, Kỹ năng phân tích pháp lý, Kỹ năng viết báo cáo nhân quyền, …
• Quản trị dự án xã hội: Xây dựng kế hoạch chiến lược, Tổ chức hội nhóm, Gây quỹ, Đánh giá dự án, …

VOICE cũng sẽ cung cấp các khoá học chuyên đề theo nhu cầu của học viên như:

• Báo chí – Truyền thông
• Vận động quốc tế
• Chính trị học
• Và các khoá học khác.

Bên cạnh đó, VOICE cũng tổ chức các chuyến thăm đến những cơ quan chính phủ và các NGO quốc tế tại Đông Nam Á:

• Các tổ chức nhân quyền như Trung tâm Nhân quyền – Đại học Ateneo, Trung tâm nghiên cứu pháp trị Teehankee, tổ chức bảo vệ quyền của nông dân PAKISAMA…
• Các tổ chức trợ giúp pháp lý: Quỹ trợ giúp pháp lý nhân đạo HLAF, Tổ chức trợ giúp pháp lý miễn phí FLAG…
• Các cơ quan chính quyền như Quốc hội, toà án, Cơ quan Nhân quyền Quốc gia của Philippines.
• Các cơ quan báo chí như Rappler, Philippines Star, Inquirer…
• Các tổ chức về môi trường như Greenpeace Philippines, BAN Toxics, …

Tại VOICE, học viên có cơ hội tham dự các khoá đào tạo và hội thảo trong khu vực và quốc tế. Đặc biệt là các cơ hội thực tập tại các tổ chức nêu trên cũng như tại văn phòng dân biểu tiểu bang/liên bang ở Canada và Australia cũng như Quốc hội châu Âu ở Bỉ.

Học viên có thể bắt đầu ngay một dự án xã hội riêng của mình dưới sự tư vấn, hướng dẫn, và hỗ trợ của VOICE.

Hình thức đào tạo

Nhìn chung, chương trình đào tạo 6 tháng tại VOICE sẽ được thiết kế theo hướng cá thể hóa, dựa trên nhu cầu, định hướng của từng học viên. Chúng tôi trao quyền cho người học bằng cách cung cấp cho họ những cơ hội phù hợp. Theo đó, chúng tôi có các hình thức đào tạo mà học viên có thể lựa chọn như sau:

• Lớp học truyền thống, seminar, và làm việc nhóm;
• Tham gia thực tập ngắn hạn tại các tổ chức phi chính phủ tại Philippines và các nước trong khu vực;
• Viết bài luận và thuyết trình về kết quả nghiên cứu của mình, trong đó có thuyết trình theo hình thức TED Talk bằng cả tiếng Việt và tiếng Anh;
• Bên cạnh đó, hình thức đào tạo thông qua dự án cũng được áp dụng.

Giá trị học bổng

• Tham dự miễn phí các khoá học kể trên
• Được lĩnh sinh hoạt phí 350 USD/tháng (đủ đảm bảo chi phí ăn, ở và sinh hoạt)
• Được tài trợ toàn bộ vé máy bay khứ hồi, phí visa và bảo hiểm

Điều kiện tuyển sinh

• Tốt nghiệp các trường đại học trong và ngoài nước
• Không quá 35 tuổi
• Có đam mê với các vấn đề quyền con người và hoạt động xã hội
• Thành thạo tiếng Anh là một ưu tiên

Hồ sơ ứng tuyển

• Đơn đăng ký theo mẫu
• CV
• Bằng tốt nghiệp đại học
• Bài luận nêu rõ mục đích nộp đơn (không quá 1.000 từ)

Nộp hồ sơ

• Thời hạn: Từ ngày 20/12/2017 đến 25/01/2018
• Địa chỉ gửi hồ sơ: contact@vietnamvoice.org

(*) VOICE là tên viết tắt của Vietnamese Overseas Initiative for Conscience Empowerment (Tạm dịch: Sáng kiến Thể hiện Lương tâm Người Việt Hải ngoại). Hiện nay VOICE có trụ sở tại Mỹ cùng chi nhánh tại Philippines và Thái Lan, có nhiều đối tác quan trọng tại Việt Nam, đồng thời có các tổ chức liên kết như VOICE Australia, VOICE Canada, VOICE Belgium, VOICE Norway.

Nhà hoạt động trẻ Lê Hồng Phong “Tôi chọn là người tự do”

Phỏng vấn Lê Hồng Phong, đang theo học các khóa về xã hội dân sự tại Phi Luật Tân. Phong là một trong những thành viên của nhóm Thức Followers, vận động cho chương trình có tên “Bầu Cử Tự Do Và Quyền Tự Quyết Cho Dân Tộc Việt Nam”, nhằm kêu gọi Nhà nước Việt Nam tổ chức cuộc Trưng cầu dân ý về bầu cử tự do và đa đảng hóa hệ thống chính trị Việt Nam.

Đây là kỳ thứ 2 trong loạt bài phỏng vấn của Nhạc sĩ Tuấn Khanh thực hiện, “Nhà hoạt động trẻ Lê Hồng Phong “Tôi chọn là người tự do” – Những người bạn trẻ quanh tôi / kỳ 2″ từ Đài Á Châu Tự Do (RFA). Phong đang là học viên của VOICE – Manila, Philippines.

Lê Hồng Phong là như cái tên mà gia đình người bạn trẻ này đã đặt theo người Tổng bí thư thứ 2 của đảng Cộng sản Đông Dương, mà Phong tâm sự, là xuất phát từ sự ủng hộ đảng Cộng sản Việt Nam của gia đình mình. “Tôi sinh ra trong gia đình bên nội lẫn ngoại đều có người từng tham gia chiến đấu và làm việc dưới lá cờ đỏ sao vàng trong và sau chiến tranh Việt Nam”, Phong tâm tình như vậy.

Lẽ ra hôm nay Phong đang có một cuộc sống an nhàn, tương lai vững chắc nếu theo nếp của gia đình. Nhưng người thanh niên sinh năm 1990 tại BÌnh Dương ấy lại hình thành trong mình những cảm nhận mới mẻ về thế giới sống quanh mình. Anh băn khoăn trước những bất công trong xã hội và nghĩ đến sự đổi thay.

Chiều lòng gia đình, Phong cũng tham gia cuộc thi công chức của tỉnh. Nhưng phần làm bài, Phong lại viết tất cả những suy nghĩ của mình về hiện trạng xã hội, về ước mơ một Việt Nam Dân chủ hóaPháp quyền trong tương lai. Dĩ nhiên, đó là một bài thi thất bại, nhưng đó cũng là bước ngoặt trong đời mà Phong chọn con đường dấn thân, tìm hiểu để góp sức thúc đẩy Tiến trình dân chủ hóa cho Việt Nam, xây dựng Việt Nam thật sự là một Quốc gia đáng sống, mà Phong ấp ủ.

=========================

1. Câu chuyện của Phong thật thú vị. Nhưng hãy thử nhớ lại, cụ thể là những điều gì tác động đến những suy nghĩ và hành động của bạn vậy?

Đó là một quá trình thay đổi lâu dài. Ngay từ nhỏ tôi vẫn thường được ba mẹ nhắn nhủ rằng: “Ráng học đi sau này làm quan làm tướng, ba mày xin cho vô làm nhà nước cho đỡ cực cái thân, học dở là làm cu-li…”. Không chỉ ba mẹ, mà chung quanh tôi, dường như người có tiền luôn đúng; sống chỉ nên biết bản thân mình…

Tôi thì từ nhỏ tôi đã không hứng thú xem, nghe chương trình TV liên quan đến nhà nước, đảng Cộng sản mà ba tôi hay mở thì luôn làm tôi chán ngấy. Tôi thật sự không thích trở thành một người đảng viên đảng cộng sản Việt Nam để làm trong Nhà nước như cha tôi và như những người thường hay lặp đi lặp lại những câu nói, phát biểu nhàm chán trên TV. Cho nên tôi chỉ muốn khi lớn lên sẽ làm một nhà nghiên cứu khoa học hoặc là một cầu thủ bóng đá.

Từ việc theo dõi đời sống, rồi tôi lại nhìn rộng ra, nhận thấy rằng xã hội Việt Nam hầu như chỉ có một lựa chọn duy nhất là phải cạnh tranh nhau để càng giàu có càng tốt, bằng mọi giá chạy theo vật chất. Người ta thờ ơ những chuyện tiêu cực xảy ra với con người và xã hội xung quanh họ. “Theo đuổi ước mơ, đam mê và những giá trị đạo đức” như tôi thì bị xem là thứ suy nghĩ của người tâm thần, người thất bại, người đứng ngoài lề xã hội,…

Một trong những bước ngoặt của tôi, là ngày tôi gặp thầy P. Trong một tiết học, thầy nói mọi người kéo rèm cửa lại để thầy chiếu phim “Hải chiến Hoàng Sa”, “Hải chiến Trường Sa”, “Chiến tranh biên giới với Trung Quốc”,… rồi thầy giảng và nói về một lịch sử có thật của Việt Nam. Và tôi cũng bắt đầu tìm hiểu.

Trước đây, tôi luôn ngờ vực những thứ trên mạng bị gọi là “phản động”, nhưng rồi tìm thấy những điều mới mẻ để nhận ra sự thật. Rằng biểu tình, đa đảng không phải là làm loạn, Tâm trạng của tôi tức giận, thù hằn vì đất nước mình có bao nhiêu điều tốt đẹp đang mất đi. Rồi chuyển sang bình tĩnh lại, lớn khôn hơn. Tôi hiểu ra rằng chẳng ai cướp mất cái gì của mình cả. Tự do, Dân chủ là không miễn phí, muốn có nó thì chính mỗi người phải hành động giành lấy nó, để xứng đáng có được nó.

2. Khi trước khi đi Phi Luật Tân để tham gia học các khóa về Xã hội dân sự, bạn đã có các hoạt động gì ở Việt Nam đáng nhớ không?

Kỷ niệm đầu tiên đó là tôi đi cùng một nhóm bạn ở Bình Dương đi thăm mộ ông Ngô Đình Diệm ở Lái Thiêu vào ngày 2/11/2014. Chúng tôi đến đó từ lúc 9h sáng nhưng đã thấy cả khu vực xung quanh đó rất ồn ào, công an sắc phục, cảnh sát giao thông, dân quân và cả những người thường phục lúc nào cũng cầm máy quay trên tay để quay lại bất cứ ai có mặt ở đó. Sau đó tất cả bị giải tán. Chuyến đi ấy giúp cho tôi thấy rõ chính quyền hiện tại vẫn chưa thật tâm muốn hòa giải dân tộc. Nếu họ thật tâm thì họ chẳng thực hiện những hành động như thế, họ không nên tỏ ra “sợ sệt” những người có cảm tình với Chính thể Việt Nam Cộng Hòa như vậy.

Tiếp theo, là lần đầu tiên tôi xuống đường biểu tình. Một sáng đẹp trời ngày 1/5/2016, tôi biểu tình đòi minh bạch thông tin thảm họa biển miền trung do Formosa gây ra. Tôi thấy mình không cô đơn. Tôi nhận ra xã hội Việt Nam còn đầy những con người cùng chung chí hướng, suy nghĩ quan tâm và đau đáu hiện trạng xã hội đã tìm thấy nhau, cùng nhau xuống đường thực hiện quyền và trách nhiệm công dân. Đoàn người nối đuôi nhau biểu tình, bày tỏ chính kiến trong ôn hòa và trật tự. Rồi tôi đã chứng kiến cảnh những người thường phục có ngón tay đeo nhẫn nhựa có màu dạ quang cố tình gây rối, kích động bạo lực để lực lượng mặc sắc phục đánh đập, áp giải những người đi biểu tình lên những chiếc xe cơ động, xe bus chờ sẵn kế bên. Nhưng cuối cùng trong tâm trí tôi, những hình ảnh bạo lực xấu xí đó vẫn phải nhường chỗ cho hình ảnh của một cô gái nhỏ nhắn ôm bó hoa hồng lớn cùng nụ cười rạng rỡ để tặng từng đóa cho từng người của lực lượng sắc phục. Hình ảnh bạo lực dù đã xảy ra mạnh bạo, xấu xí ra sao cũng không thể làm tôi thôi hết niềm tin vào sức mạnh của chân lý, lẽ phải, của sự thật và của quyền lực nhân dân.Còn nhiều nữa, mà tôi không thể kể hết. Từng kỷ niệm đó đã khiến tôi quyết tâm hơn trên con đường mình chọn.

3. Nhưng gia đình của bạn vốn là thành phần ủng hộ đảng cộng sản. Họ đã có phản ứng thế nào về lý tưởng của bạn?

Như mọi người đã sống qua các thời kỳ của nhà nước cộng sản. Ba mẹ tôi lo sợ và thường tránh không nói về những vấn đề như vậy. Tôi hiểu đa số người dân Việt Nam cũng giống ba mẹ tôi, đều còn nặng nề tư duy thần dân của quân chủ, phong kiến.

Tôi đã giấu gia đình, nghỉ việc để đi học tại VOICE – Manila, Philippines, nhằm trở thành một Nhà hoạt động xã hội ủng hộ Dân chủ, Nhân quyền.Tôi để lại một lá thư 9 mặt giấy trong phòng, trình bày tất cả suy nghĩ, lý tưởng và lý do tôi lựa chọn lý tưởng đó.

Thời gian đầu gọi về nhà thì ba lúc nào cũng buồn, giận, còn mẹ thì khóc. Nhưng bây giờ sau 7 tháng thì lần đầu tiên tôi đã thấy mẹ tôi cười, khi tôi khoe bây giờ tôi nấu ăn gần bằng mẹ. Tôi rất nhớ nhà. Tôi sẽ về Việt Nam gặp ba mẹ, nhưng không phải bây giờ, tôi sẽ về khi tôi đã đủ khả năng để theo đuổi lý tưởng góp sức xã hội phát triển tốt hơn.

4. Hãy nói về công việc và Dự án hoạt động của bạn lúc này. Bạn mong mỏi gì vào dự án mà bạn đang theo đuổi?

Tôi và nhóm Thức Followers (https://www.facebook.com/ThucFollowers) đang chạy chiến dịch “Bầu Cử Tự Do Và Quyền Tự Quyết Cho Dân Tộc Việt Nam”. Đây là chiến dịch dài hạn thu thập 100.000 chữ ký cho thư thỉnh nguyện tại http://www.civilrightvn.org. Đó là thư thỉnh nguyện của những người Việt Nam có mong muốn yêu câu Nhà nước Việt Nam tổ chức cuộc Trưng cầu dân ý về bầu cử tự do và đa đảng hóa hệ thống chính trị Việt Nam. Sau khi đạt được 10.000 chữ ký đầu tiên, Thức Followers sẽ gửi thư trình bày Liên Hiệp Quốc về sự vận động thu thập chữ ký đòi quyền tự quyết của dân tộc Việt Nam và sau đó cập nhật tiến trình. Bởi chiến dịch này phù hợp với Công ước về quyền dân sự và chính trị mà Việt Nam đã ký với Liên Hiệp Quốc từ năm 1977, cũng như hiến chương LHQ cũng nói đến “quyền được tự do chọn chính thể” của người dân.

Nhiều người cho rằng việc ký tên này là vô ích, không đủ sức thay đổi cái gì cả. Nhưng cũng như xây một ngôi nhà, nó cũng cần phải có những viên gạch đầu tiên để góp vào hàng ngàn viên gạch khác để tạo nên thành quả. Một giọng nói chắc chắn yếu ớt, nhưng nếu tất cả cùng lên tiếng thì sẽ tạo nên sức mạnh mong muốn. Thay đổi xã hội không thể một sớm một chiều mà chúng ta phải kiên trì hành động. Còn nếu không hành động thì sẽ chẳng có gì xảy ra.

Điều đáng mừng là có khá nhiều bạn trẻ thể hiện mong muốn tổ chức Trưng cầu dân ý giống như chúng tôi. Cho dù họ chưa dám lộ mặt, công khai tên tuổi, nhưng họ đã cho chúng tôi niềm tin lớn lao cho sự thành công của chiến dịch này.

5. Bạn có đủ niềm tin và hy vọng nên công việc hay lý tưởng mình theo đuổi không?

Việt Nam chắc chắn sẽ chuyển đổi sang dân chủ, đa đảng, tôi có niềm tin rất lớn vào điều đó. Thế giới ngày một phẳng và Việt Nam và các nước bảo thủ độc tài hiếm hoi còn lại không thể đứng ngoài dòng chảy thời đại ấy.

Cái tôi mong mỏi nhiều hơn ở tương lai đó là người Việt thật sự có hòa giải dân tộc sau khi có được Dân chủ, và tất cả các bên cùng nhìn về những giá trị, lợi ích chung của quốc gia và dân tộc, để mà đóng góp xây dựng nước Việt Nam tốt đẹp, nhân bản hơn.

 

Nhà hoạt động trẻ Đinh Thảo: “Tôi muốn tìm một phiên bản khác của mình”

Dưới đây là bài trả  lời phỏng vấn “Nhà hoạt động trẻ Đinh Thảo: “Tôi muốn tìm một phiên bản khác của mình” – Kỳ 1” của Nhà hoạt động trẻ Đinh Thảo với Đài Á Châu Tự Do (RFA), nằm trong loạt bài “Những người bạn trẻ quanh tôi” của nhạc sĩ Tuấn Khanh thực hiện. Thảo đang là Điều phối viên chương trình của VOICE ở châu Âu.

Ngày 10 tháng 10/2017, là lúc Đinh Thảo cùng các thành viên trong nhóm của mình kết thúc cuộc hành trình vận động cho nhân quyền của Việt Nam. Chuyến đi dài và có vẻ nhiều mệt mỏi.

Người ta nhìn thấy Thảo xuất hiện tại trong một phiên điều trần của Liên Hợp Quốc, đại diện cho người Việt Nam và đọc một bản báo cáo về những gì đang diễn ra ở quê nhà. Có chút căng thẳng trong giọng tường trình của cô gái ra đi từ Hà Nội, với hy vọng làm một cái gì đó khác hơn, nhiều hơn. Thậm chí là dấn thân hơn những ngày cô còn đi vòng bờ hồ biểu tình chống chặt cây xanh hay vận động cho những người không là cộng sản tự ứng cử quốc hội của Việt Nam.

Chính trị ập đến với Thảo bằng hiện thực cuộc sống. Thảo nói rằng khi cô trò chuyện ở một lớp học tiếng Anh, và sốc khi “được nghe về những điều mà lâu nay hoàn toàn không hay biết. Từ đó, tôi ngày ngày lên mạng và ngấu nghiến đọc tất cả những gì có thể đọc được về chính trị xã hội Việt Nam từ truyền thông lề trái”.

Thảo cũng có một công việc và một cuộc đời yên ả ở Hà Nội. Yên ả như cái tên mà bạn bè gọi yêu là Thảo “Gạo”, nhưng rồi có cái gì đó thôi thúc khiến cô muốn bước chân hẳn vào các hoạt động vì con người. Và Đinh Thảo đã chọn một cuộc đời khác. “sau khoảng 1 năm hoạt động, tôi nhận thấy rằng thực sự rất khó để có thể cùng lúc hoạt động và lại hoàn thành công việc của mình. Tôi biết mình không thể duy trì tình trạng đó lâu hơn nữa nên tôi đã quyết định rời Việt Nam đi học (2016) về xã hội dân sự để mong mình có nhiều kiến thức và kỹ năng hơn, để khi trở về có thể toàn tâm toàn ý hoạt động cho con người và đất nước mình”.

Thảo nói rằng cô hài lòng vì những điều mình chọn, dẫu nó nhọc nhằn hơn, thậm chí hiểm nguy hơn. Đơn giản vì cô thì thấy mình thật sự sống trong cuộc đời của mình. “tôi tin rằng bất cứ ai nếu được trao cơ hội thì cũng sẽ tìm được phiên bản tốt hơn của chính mình”, Thảo viết vài dòng tâm tình như vậy.

Cuộc vận động cho nhân quyền Việt Nam là chương trình hành động lớn đầu tiên của Thảo, xuyên suốt nhiều quốc gia Châu Âu và kéo dài? Đó là chuyến đi như thế nào?

Vâng, với Thảo thì lần đầu, nhưng từ năm 2014, thì riêng tổ chức VOICE đã từng mở một cuộc vận động UPR như vậy tại Úc, Mỹ và Châu Âu và đã rất thành công. Năm 2017, VOICE lại tiếp tục mở thêm một cuộc vận động nữa để đẩy mạnh sự chú ý của quốc tế nhân giữa kỳ của chương trình Kiểm Điểm Định Kỳ Phổ Quát UPR (4 năm một lần). Đây là một bước đệm để hướng tới chương trình UPR 2019.

Chuyến vận động năm nay được chuẩn bị khá lâu, và sẽ bắt đầu từ Berlin (15/9) và sau đó sang đến Geneva (Thụy Sỹ), Stockholm (Thụy Điển), Oslo (Na Uy), Brussels (Bỉ), Praha (Cộng hòa Sec)… dự kiến sẽ kết thúc vào ngày 10/10 này.

Thảo tham gia chuyến đi này cùng bao nhiêu người?

Vâng, nhóm của Thảo đi vận động cũng chỉ có 3 người. Đó là Thảo, từ Bỉ và chị Anna Nguyễn (giám đốc chương trình của VOICE, luật sư từ Úc). Có cả chị Lê Thị Minh Hà, vợ của tù nhân lương tâm Nguyễn Hữu Vinh, tức Anh Ba Sàm, từ Việt Nam.

Chuyến đi này, Thảo sẽ có những hoạt động cụ thể như thế nào?

Có 2 phần trong cuộc vận động này. Phần thứ nhất là cập nhật về tình hình của Việt Nam qua chương trình UPR lần trước. Tức là năm 2014, Việt Nam có chấp nhận 182 khuyến nghị từ hơn 100 nước. Dựa trên nhưng điều đó, nhóm vận động sẽ đi gặp nhiều nước và nhiều tổ chức quốc tế để làm rõ Việt Nam đã làm được gì cũng như chưa làm được gì, hoặc có tồi tệ hơn? Còn phần thứ hai, là nhấn mạnh về tình hình nhân quyền ở Việt Nam, cũng như về vấn đề tù nhân lương tâm tại Việt Nam.

Cụ thể hơn, là Thảo sẽ phát đi các qua thư ngỏ, các hồ sơ báo cáo hay chỉ là tổ chức biểu tình để gây sự quan tâm?

Trong chuyến đi này, thì nhóm đã chuẩn bị một hồ sơ báo cáo giữa kỳ UPR, đồng thời cũng có những thông tin mới cập nhật về Việt Nam sẽ được gửi cho những bên mà mình đến gặp. Nhưng chính yếu vẫn là những bài phát biểu mô tả thực trạng hoặc trả lời cho các bên mà mình được quyền trình bày về tình hình nhân quyền Việt Nam. Quan trọng là thông qua các cuộc gặp trực tiếp như vậy, mọi thứ sẽ dễ chia sẻ và cảm thông hơn qua sự trình bày của mình.

Chuyến đi vận động này, có sự có mặt của chị Lê Thị Minh Hà, vợ của tù nhân lương tâm Nguyễn Hữu Vinh. Điều này có nghĩa phần nói về các tù nhân lương tâm sẽ được nhấn mạnh?

Vâng, sự có mặt của chị Hà là một câu chuyện, là một nhân chứng về vấn đề tù nhân lương tâm ở Việt Nam. Tù nhân lương tâm là một vấn đề lớn và bao quát, nhưng với một câu chuyện cụ thể và được mô tả sống động từ chị Hà thì những bên tiếp xúc với nhóm vận động sẽ có sự chia sẻ tốt hơn.

Nhưng cần phải nói là câu chuyện tù nhân lương tâm là phần quan trọng của chuyến đi này.

Chương trình vận động này kéo dài một tháng, tức là một chương trình có hẹn trước với các nơi, và đã được phép gặp mặt phía nhà nước, cá nhân… mà mình định đến?

Dạ, không hẳn là vậy. Một số hoạt động trong chiến dịch thì cần ghi danh xin trước và chờ, hoặc phải được mời. Tuy nhiên cũng có nhiều hoạt động mà mình cần tự tìm đến ngẫu nhiên để gặp. Do vậy thời gian của cuộc vận động là hoàn toàn do mình chủ động. Nói chung là một kế hoạch tổng thể mà mình phải tự hoạch định và ước lượng về tác động có được, mỗi nơi, mỗi người là một nỗ lực khác nhau, cùng phối hợp.

Thảo có thể cho biết lý do Thảo và nhóm vận động lựa chọn 6 nước nói trên để tiếp cận?

Vâng, cả 6 quốc gia mà nhóm chọn đi qua đều có những mối quan tâm khá đặc biệt về tình hình Việt Nam. Chẳng hạn như Đức, là một quốc gia có quan hệ ngoại giao và đối tác kinh tế rất quan trọng với Việt Nam. Nhưng sau vụ Trịnh Xuân Thanh, nước Đức trở nên chú ý hơn về vấn đề pháp quyền ở VN, và coi rằng vấn đề pháp quyền ở Việt Nam là điều đáng báo động. Mà chúng ta có thể thấy thông qua cách mà họ phản ứng trong suốt thời gian qua.

Với tầm vóc của nước Đức, việc đến và xin trao đổi, nói chuyện về tình hình pháp quyền, nhân quyền ở Việt Nam là điều có thể tác động tốt.

Còn ở Thụy Sỹ, là nơi đặt trụ sở của Liên Hiệp Quốc nên việc mình đến đây đa phần là gặp các cơ quan của Liên Hiệp Quốc.

Thụy Điển và Na Uy là các quốc gia lâu nay vẫn ủng hộ nhân quyền nói chung, một cách mạnh mẽ. Cả hai quốc gia này không chỉ quan tâm và giúp Việt Nam, mà còn giúp cho nhiều quốc gia khác trên thế giới về nhân quyền, về chuyển đổi dân chủ… Các cơ quan, tổ chức chức mà phái đoàn sẽ gặp tại đó chắc chắn sẽ cho cảm giác như đó là những người bạn của những người hoạt động dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam vậy.

Còn ở Bỉ, là nơi đặt trụ sở của liên minh Châu Âu cũng như nhiều tổ chức NGO lớn khác. Liên minh Châu Âu là một trong những đối tác quan trọng bậc nhất với Việt Nam nên vận động ở đó cũng rất quan trọng.

Riêng ở Cộng hòa Sec (Tiệp Khắc cũ), đây là một đất nước từng có một quá khứ cộng sản. Họ đã bước sang một thể chế dân chủ và sau một thời gian ngắn, Cộng hòa Sec được xem là quốc gia có nền kinh tế ổn định và phát triển mạnh. Quốc gia này cũng có nhiều chương trình giúp đỡ cho các nước còn độc tài, độc đoán và xây dựng các phát triển về mặt nhân quyền. Cộng hòa Sec cũng là một trong những quốc gia có nhiều các tổ chức dân sự xã hội đầy kinh nghiệm trong việc hoạt động về chuyển đổi và phát triển xã hội mà nhóm vận động cũng cần học hỏi.

Một điều không thể không nói đến là cả 6 nước này đều đưa ra các khuyến nghị thực tế và quan trọng cho việc thúc đẩy nhân quyền tại Việt Nam trong kỳ kiểm điểm UPR năm 2014.

Với mọi nỗ lực, Thảo cùng với mọi người trong chuyến đi chỉ mong mỏi sẽ có những thay đổi tốt đẹp cho quê hương mình. Hy vọng ngày ấy không xa. Và hy vọng người Việt Nam rồi sẽ không còn cần đến những chuyến đi vận động cho nhân quyền như vầy nữa.

(Ghi lại / tháng 10-2017)

* Bài viết không thể hiện quan điểm của Đài Á Châu Tự Do

Đại diện của VOICE phát biểu trước Hội đồng Nhân quyền LHQ

Vào lúc 5h chiều giờ Geneva, tức 10 giờ đêm giờ Việt Nam, ngày 19/9, nhà hoạt động Đinh Thảo, điều phối viên chương trình của VOICE ở châu Âu, đã thay mặt phái đoàn vận động nhân quyền của Việt Nam phát biểu trước Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc.

Cùng tham dự phiên họp này còn có bà Lê Thị Minh Hà, vợ nhà báo độc lập Anh Ba Sàm – Nguyễn Hữu Vinh, và cô Anna Nguyễn – Giám đốc Chương trình của VOICE.

Chúng tôi xin đăng toàn văn bài phát biểu của nhà hoạt động Đinh Thảo dưới đây:

Thưa Ngài Phó Chủ tịch,

Chúng tôi cực kỳ quan ngại về việc đàn áp các nhà bảo vệ nhân quyền ở Việt Nam. Chính quyền Việt Nam đang hoàn toàn đi ngược lại với các nghĩa vụ theo các công ước quốc tế và những khuyến nghị UPR đã được chấp nhận về việc tôn trọng quyền tự do biểu đạt và không gian xã hội dân sự.

Trong tám tháng đầu năm nay, ít nhất 16 nhà hoạt động đã bị bắt, giam giữ hoặc kết án theo Bộ luật Hình sự hà khắc, trong đó có sáu thành viên của Hội Anh em Dân chủ, những người có thể phải đối mặt với mức án tối đa là bản án tử hình vì những hoạt động nhân quyền ôn hoà của họ. Hai nhà hoạt động nữ, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và Trần Thị Nga, đã bị kết án 10 năm và chín năm tù vì chỉ trích chính quyền một cách ôn hoà, và đang phải chịu điều kiện giam giữ tồi tệ. Tôi có mặt ở đây cùng với bà Lê Thị Minh Hà, vợ của Anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, người đã bị kết án năm năm tù chỉ vì viết blog [khai dân trí] trái ý chính quyền.

Trên thực tế, hiện có hàng trăm tù nhân lương tâm ở Việt Nam, trong khi chính phủ Việt Nam không thừa nhận thực tế này.

Thưa ngài Phó Chủ tịch, chúng tôi kêu gọi chính quyền Việt Nam thực thi một cách có thiện chí các khuyến nghị UPR mà họ đã chấp thuận vào năm 2014 cũng như khuyến nghị của các Thủ tục Đặc biệt và các Cơ quan theo Công ước [của Liên Hiệp Quốc]. Chúng tôi kêu gọi các quốc gia thành viên của Liên Hiệp Quốc thúc giục Việt Nam trả tự do cho tất cả tù nhân lương tâm.

CIVICUS trình bày bài phát biểu này cùng với VOICE.

Xin cảm ơn, ngài Phó Chủ tịch.

#VietnamUPR

Vụ kiện Trịnh Vĩnh Bình: Dù ai thắng kiện thì bên thua cuộc vẫn là người dân Việt Nam

Ngày 30/8/2017, phiên xử vụ ông Trịnh Vĩnh Bình kiện chính phủ Việt Nam ra Tòa trọng tài Quốc tế ở Paris đã kết thúc. Kết quả chính thức của phiên xử chưa được công bố, nhưng dù ông Bình và chính phủ Việt Nam thắng hay thua, người thua cuộc sau cùng vẫn luôn là người dân Việt Nam.

Bài viết thể hiện quan điểm của 2 học viên tại VOICE: Sophie và Jolie.

Khi Chính phủ Việt Nam thua kiện thì đây là một tin gây ra tác động tiêu cực cho mọi cá nhân, tổ chức, doanh nghiệp dù Việt Kiều hay ngoại quốc đang và sẽ có ý định đầu tư vào Việt Nam. Họ sẽ nhận ra một chính quyền không tôn trọng pháp luật, không tôn trọng các nguyên tắc cơ bản về đầu tư và thương mại, không bảo vệ quyền lợi hợp pháp của các doanh nghiệp thậm chí là xâm phạm các quyền ấy. Trong bối cảnh như vậy, làm sao họ còn tiếp tục dám đầu tư vào Việt Nam? Và nếu sự kiện này làm chúng ta mất đi lợi thế trong công cuộc thu hút đầu tư nước ngoài thì người chịu thiệt là ai nếu không phải người dân Việt Nam?

Ông Trịnh Vĩnh Bình thắng kiện thì đây là một tin vui trên nhiều mặt. Một cá nhân, tổ chức có thể kiện một nhà nước khi nhà nước làm sai luật, có thể bắt nhà nước chịu trách nhiệm và bồi thường cho những sai trái của họ, đặc biệt là trách nhiệm đối với các bản án oan sai. Điều này có thể khá phổ biến ở các nước dân chủ thượng tôn pháp quyền nhưng lại không hề phổ biến tại Việt Nam. Cho dù đây là vụ kiện có yếu tố quốc tế giữa công dân một nước kiện một chính phủ một nước khác thì vụ kiện cũng sẽ tạo ra một tiền lệ tốt trong việc làm gương thi hành luật pháp, Nhà nước Việt Nam sẽ phải thừa nhận các khuyết điểm, sai sót để cải thiện tình trạng xem thường pháp luật bấy lâu nay. Thêm một điểm sáng là nếu ông Trịnh Vĩnh Bình thắng kiện là ông hứa sẽ dành phần lớn số tiền thắng kiện  cho các quỹ hoạt động xã hội dân sự nói chung trên thế giới, phần còn lại sẽ hỗ trợ cho từ thiện người Việt Nam và các tổ chức chính trị, xã hội dân sự đang đấu tranh, thúc đẩy tiến trình dân chủ hóa ở Việt Nam. Ngoài ra, ông Bình cũng sẽ tư vấn cho những Việt Kiều đã từng bị án oan tại Việt Nam thủ tục kiện tụng và giới thiệu các hãng luật sư nổi tiếng để đảm bảo thắng kiện.

Nhưng điều đáng nói nhất ở đây là nếu Trịnh Vĩnh Bình thắng kiện thì số tiền 1,25 tỉ USD mà Nhà nước Việt Nam phải bồi thường cho ông Bình lấy từ đâu? Câu trả lời ai cũng biết là dĩ nhiên từ ngân sách nhà nước, từ tiền thuế của nhân dân, tức tiền túi của người dân Việt Nam.

Chúng ta đều biết một thực tế hiện nay ngân sách nhà nước đang trong tình trạng nguy cấp vì nợ công đến hạn phải trả mà ngân khố quốc gia không thể kham nổi cũng như không thể tiếp tục đi vay mượn bên ngoài để đáo hạn thêm nữa, dù có thể vay thêm nhưng lãi suất dành cho Việt Nam ngày càng cao Gánh nặng này một lần nữa lại đặt lên vai những người dân thấp cổ bé họng hàng ngày vất vả mưu sinh, đa phần trong số đó còn không hề nhận thức được khoản nợ mà họ phải gánh cho những sai lầm trong chi tiêu của chính phủ. Họ không hề hay biết tiền thuế mà họ đã đóng đi về đâu? Họ không hề nhận ra điều phi lý rằng họ đóng tiền thuế vừa để nuôi những người trong chính phủ làm việc, vừa để đền bù những sai phạm mà những người ấy gây ra. Và sai phạm mà họ gây ra thì cái giá phải trả chưa bao giờ là rẻ cả, bao gồm cả cái giá về tiền và cái giá không phải tiền. Liệu có công bằng không khi người dân luôn là người phải gánh chịu mọi hậu quả nặng nề do những tắc trách và sai lầm của chính quyền hay các nhóm lợi ích gây ra?

Chúng ta không thể thay đổi được hậu quả những điều đã xảy ra, nhưng chúng ta hoàn toàn có thể tác động vào những gì sẽ xảy tới, song song với việc cùng nhau đóng góp kiến tạo một đất nước Dân chủ, Pháp quyền thực sự – nơi mà người dân có quyền lên tiếng giám sát, chất vấn về đường lối, chính sách của những người lãnh đạo và tình hình đất nước thay vì chỉ biết cắn răng chịu đựng và nhắc nhở nhau câu nói mỉa mai “Hãy yên tâm, mọi việc đã có Đảng và Nhà Nước “NO”.

Đã đến lúc người dân Việt Nam phải nghĩ đến việc tự giác lo cho mình, cho cuộc sống của mình và của đất nước, của dân tộc. Hơn hết, Quốc gia này là tài sản chung của chúng ta, vì thế đừng phó thác tất cả cho nhà nước và bất kỳ đảng phái nào lo thay chúng ta.

Infographic: Tóm tắt toàn bộ vụ Trịnh Vĩnh Bình kiện chính phủ Việt Nam

(Nguồn từ Facebook-er Nguyen Chí Tuyen)

Infographic Tóm tắt toàn bộ vụ Trịnh Vĩnh Bình kiện chính phủ Việt Nam

Infographic Tóm tắt toàn bộ vụ Trịnh Vĩnh Bình kiện chính phủ Việt Nam

 

Bốn điều VOICE đã thay đổi cuộc đời tôi mãi mãi

Để tăng cường khả năng nói chuyện trước công chúng của học viên, VOICE thường xuyên tổ chức các cuộc thi thuyết trình mô phỏng theo hình thức TED Talk. Không những tiếng Việt, các bạn còn thuyết trình cả bằng tiếng Anh nữa đấy. Sẽ có 3 cuộc thi TED Talk trong một chương trình đào tạo dài hạn 6 tháng của VOICE: 2 cuộc thi tiếng Việt và 1 cuộc thi tiếng Anh.

Dưới đây là phần lời của bài thi được giải nhất của cuộc thi TED Talk bằng tiếng Anh vừa qua của học viên Hannah Vũ:

My name is Hannah, I am 24 years old. I am an activist from Vietnam, and I am also an intern at VOICE, I have been in the Philippines for 6 months.

6 months ago I wanted to become a rich person with a lot of money, today I still want to become a rich person but of knowledge and loves.

6 months ago I didn’t know how to introduce myself in English, but today I can make an English presentation.

6 months ago, I was single, today I have a very “handsome” boyfriend.

So, why my life has changed too fast? It’s because of VOICE.

Today I will talk about 4 things that VOICE changed my life forever.

Firstly, VOICE gives me an opportunity to go back to school. I had to leave my school when I was 15 years old because of family problems. My dad passed away when I was 10 years old, and. After that, my family didn’t have enough money for me to continue in school.

Going back to school always is my dream, but it seemed impossible. That’s why when I got VOICE scholarship and came here, I have to say as my dream comes true. At VOICE school, I have classes, I have teachers, I have classmates and I can learn everything what I loved to.

The second thing that VOICE changes me is respecting the differences. Before I came here I didn’t hate but I also didn’t like LGBT people, now I really love them. Before I came here it was very easy to make me angry if someone say something not good about my religion, but now I feel comfortable and I want to hear more from them. I have to change myself a lot because of VOICE working environment. At VOICE, there are people from different regions of Vietnam: the North, the South, and from the center. There are also different religions: Catholics, Christians, and Buddhists.

VOICE gave me a lesson: the only way we can live together happily is for us to respect the differences of each other.

Bốn điều VOICE đã thay đổi cuộc đời tôi

Thirdly, VOICE makes me more confident. When I first came here, my English was zero, as our office manager used to say: when I came here, even I could not spell my name. But today I can stand here and do a TED talk in English in front of all of you. Next month, I am going to some conferences abroad and I will have some English presentations. The important thing is I believe that I can do well. I know I still need to improve more, but I think it’s good for me for six months.

And not only English but also a lot of skills that VOICE gives me. I cannot imagine myself a worker 3 years ago can do all things what I am saying today. 3 years ago I even didn’t know how to use computer, I didn’t know what Microsoft word or excel is. VOICE helps me to achieve the impossible things. I know I tried my best, but I understand that I cannot try myself without VOICE.

Finally, that VOICE changes me. After 6 months I can see my passion more clearly. I know who I want to become and what I need to do to help our country.  And, after 6 months, I got a lot of skills, experiences.

Today I can see the big picture of Vietnam. I know how to build a team of people with the same vision and mission, I know how to start a social project and make a good campaign.

Today I am confident to say: I am a young person, I am an activist, I will contribute to democratic process of Vietnam. And I will inspire the other people.

Every day there are many opportunities coming to us. For me, I am very happy about what I did choose 6 months ago, it was my opportunity.

In our lives , there are many turning points. To me, until now, the most wonderful turning point in my life is coming to VOICE.

Thank you VOICE.

Thank you for listening.

Kết thúc Học bổng ngắn hạn lần 1 năm 2017 chủ đề Tự do biểu đạt

Khóa đào tạo về Xã hội dân sự của VOICE được tổ chức từ 18 – 24/06/2017 đã kết thúc tốt đẹp với sự tham gia của 15 bạn trẻ từ Việt Nam.

Vì những yếu tố như có một xã hội dân sự mạnh mẽ, sống động, đa dạng cùng với một bộ máy chính trị dân chủ điển hình, VOICE đã lựa chọn Philippines là nơi tổ chức chương trình đào tạo ngắn hạn một tuần hi vọng gợi cảm hứng thêm nữa trong việc hoạt động xã hội cho các bạn học viên.

Tuy ngắn ngủi nhưng chúng tôi đã đạt được những mong đợi như đã đặt ra từ đầu. Đó là cung cấp cho người tham gia những kiến thức nền tảng về tự do biểu đạt, dân chủ, pháp quyền; đem đến cho các bạn những trải nghiệm đặc biệt qua việc gặp gỡ những nhà hoạt động xã hội, nhà báo nổi bật cũng như tham quan và chứng kiến phiên làm việc của Thượng viện và Hạ viện của Philippines; giới thiệu những ý tưởng mới như tới thăm Rappler – tờ báo độc lập lớn nhất và Uỷ ban Nhân quyền quốc gia Philippines – cơ quan giám sát nhân quyền quốc gia, một cơ chế mà Việt Nam chưa từng có. Điều quan trọng nhất chính là tạo ra một cơ hội kết nối giữa các bạn trẻ đam mê hoạt động xã hội trong nước với nhau và với bạn bè quốc tế.

Kết thúc Học bổng ngắn hạn lần 1 năm 2017 chủ đề Tự do biểu đạt
Học viên đang ngồi chờ phiên họp trong Hạ viện Philippines, người dân và báo giới được ra vào quốc hội rất thoải mái

Để hiểu rõ hơn về khoá học, chúng tôi xin giới thiệu bài cảm nhận của Jenny, một học viên nữ trong khóa học vừa qua:

Tôi bay chuyến đêm đến Philippines, đây là lần đầu tiên có một đêm không ngủ đối với tôi. Chuyến bay khiến tôi khá mệt, nhưng khi đặt chân đến Philippines và biết những người tổ chức của VOICE cũng đã thức cả đêm đến đón tôi và một số người khác ở sân bay, tôi thấy sự mệt mỏi của mình là không nghĩa lý gì nữa.

Có lẽ là một sự khởi đầu không mấy thuận lợi với tôi và một số bạn khi mà sau một đêm không ngủ lại phải vật vờ ngoài đường đến tận trưa vì chưa đặt được phòng khách sạn. Nhưng đó lại là một trải nghiệm không bao giờ quên của tôi.

Những người xa lạ lần đầu gặp nhau lại sớm trở nên thân thiết, dù mệt nhưng mọi người vẫn vui vẻ và dễ chịu. Chúng tôi từ mọi miền đất nước nhưng hôm nay lại có cơ duyên gặp nhau ở một nơi xa lạ, với cùng một mục đích chung là học tập được thêm nhiều điều mới, để đem về cống hiến cho quê hương Việt Nam mà chúng tôi yêu quý.

Ở trong nước chúng tôi không có nhiều thông tin về VOICE. Tôi chỉ có thể đọc được từ hai nguồn, một là website chính thức của VOICE và hai là từ báo chính thống Việt Nam. Báo Việt Nam đưa thông tin không mấy tốt đẹp, ngược lại còn tố cáo VOICE là một tổ chức phản động, là cánh tay nối dài của Việt Tân. Tuy nhiên tôi không đọc được một dẫn chứng nào cho thấy điều đó ngoại trừ những lời quy chụp một chiều. Tôi cần bằng chứng khách quan hơn khi nhận xét về một ai hay một tổ chức nào.

Website của VOICE thì giới thiệu đây là một tổ chức phi chính phủ hoạt động giúp người tị nạn, và giúp đỡ các tổ chức xã hội dân sự ở Việt Nam. Người sáng lập là luật sư Trịnh Hội cũng lên tiếng đính chính về việc VOICE hoàn toàn không liên quan tới Việt Tân. Thông tin tôi có được từ internet và báo chí cực kỳ ít, nhưng tôi may mắn có cơ hội được gặp một số người mà VOICE từng đào tạo, và tôi đánh giá cao trí tuệ và đạo đức của họ. Tôi nghĩ một tổ chức xấu không thể cho ra những con người tốt! Chuyến đi này sẽ là một cơ hội tuyệt vời để tôi có thể tìm hiểu về về VOICE và thế giới bên ngoài Việt Nam.

Thời gian học tập ở đây không nhiều, nhưng tôi cảm nhận được tình cảm chân thành của những người tổ chức và nhân viên của VOICE đối với học viên nói riêng và với quê hương đất nước nói chung. VOICE đã chuẩn bị rất chu đáo cho chúng tôi chỗ ăn ở, chỗ học tập, và cả chỗ vui chơi giải trí. Nhìn cái cảnh một bạn tình nguyện viên chạy lăng xăng bưng đồ ăn phục vụ cho mọi người trong khi mình chưa có gì vào bụng bạn sẽ cảm thấy như thế nào?

Điều đặc biệt là VOICE trao đi cho học viên rất nhiều nhưng không yêu cầu nhận lại điều gì cho mình. Họ chỉ cần mọi người kết nối với nhau vì một mục đích chung là Việt Nam tiến bộ hơn, và quan trọng hơn hết là họ quan tâm đến sự an toàn của từng học viên. Có đi ra khỏi Việt Nam tôi mới biết thế giới ngoài kia rộng lớn như thế nào, và có những người Việt đang âm thầm làm những công việc cống hiến cho Tổ quốc ra sao, thậm chí có những người Việt chưa bao giờ được đặt chân đến quê hương!

Thông tin trong nước hạn chế làm tôi không hề biết cuộc sống của những người tị nạn Việt Nam trước đây phải khổ sở nơi đất khách quê người, và cho đến nay vẫn còn rất nhiều người phải bỏ xứ ra đi vì bị cướp đất, đàn áp, bắt bớ! Bây giờ đây tôi mới được nghe về những câu chuyện của họ, hàng ngàn có khi hàng vạn người đã được VOICE và các tổ chức khác cứu giúp đỡ để có được quốc tịch và nơi định cư đàng hoàng. Với việc làm chính nghĩa của mình, nên đi đến đâu, tôi cũng thấy một sự chào đón nồng nhiệt của người khác khi nghe đến cái tên VOICE. Có vẻ VOICE là một cái tên rất có uy tín chứ không như những gì mà báo chí trong nước đưa.

Một tuần trôi qua thật nhanh, đã đến lúc chúng tôi phải nói lời từ biệt nhau. Chúng tôi chia sẻ với nhau những điều học được và cảm nghĩ của mình. Tôi cảm ơn người sáng lập, luật sư Trịnh Hội, cùng những người đồng hành với VOICE đã và đang luôn cống hiến hết mình phụng sự xã hội. Chúng tôi trao nhau những cái ôm và cả những giọt nước mắt, những cái nhìn ấm áp cảm động.

Có cả những ánh mắt xa xăm đau đáu nhìn về quê hương bao nhiêu năm xa cách…