Thông cáo của VOICE về việc trình chiếu phim ‘Mẹ Vắng Nhà’

Ngày 27/6/2018, VOICE lần đầu tiên tại Thái Lan cho ra mắt bộ phim tài liệu ‘Mẹ Vắng Nhà’ kể về gia đình của nhà hoạt động đang bị cầm tù Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, tức Blogger Mẹ Nấm, trước nhiều khách mời quốc tế tại Câu Lạc Bộ Báo Chí Nước Ngoài (Foreign Correspondents’ Club of Thailand – FCCT), Bangkok, Thái Lan.

Một tuần sau đó, ngày 4/7, thể theo lời yêu cầu của FCCT, buổi chiếu phim lần thứ hai đã được tổ chức nhưng đã bị nhà nước Việt Nam áp lực giới chức Thái ngăn cản.

Cách hành xử đáng chê trách của nhà nước Việt Nam, bất ngờ thay, đã quảng cáo bộ phim giúp VOICE theo một kịch bản mà chúng tôi, dẫu tốn nhiều thời gian thảo luận, vẫn không thể nào nghĩ tới được.

Kết quả là chúng tôi nhận được nhiều lời đề nghị hợp tác trình chiếu bộ phim từ khắp mọi nơi từ Châu Mỹ sang đến Châu Âu, cũng như hàng trăm lời yêu cầu đăng tải công khai bộ phim trên mạng để ai cũng có thể xem được, nhất là tại Việt Nam.

Vì vậy, trong ba tháng tới đây, VOICE sẽ mang ‘Mẹ Vắng Nhà’ đi chiếu khắp nơi trên thế giới. Mọi sự đóng góp, nếu có, sẽ được chia đều làm 3 phần: hỗ trợ việc học hành của Nấm và Gấu – hai đứa con thơ của Nguyễn Ngọc Như Quỳnh; giúp đỡ thân nhân các tù nhân lương tâm khác; và tiếp sức cho những dự án khác về đề tài nhân quyền.

VOICE cũng sẽ cho đăng tải công khai bộ phim ở một thời điểm thích hợp thể theo yêu cầu của công chúng.

Chúng tôi cảm kích trước sự quan tâm của mọi người về bộ phim và kêu gọi sự quan tâm hơn nữa đối với những tù nhân lương tâm Việt Nam, trong đó có Nguyễn Ngọc Như Quỳnh.

Chúng ta đứng cùng họ.

Trịnh Hội
Giám Đốc Điều Hành

Thông_cáo_của_VOICE_về_việc_trình_chiếu_phim_Mẹ_Vắng_Nhà_VIETNAM-VOICE_1

Me_Vang_Nha_When_Mother_s_Away-Poster_Documentary-film_Ap-phich-Phim-tai-lieu_VIETNAM-VOICE
Poster phim tài liệu Mẹ Vắng Nhà

Các Khuyến nghị cho Đối thoại Nhân quyền Hoa Kỳ – Việt Nam 2018

11 tháng năm, 2018

Bối cảnh và Cập nhật

Việt Nam triển khai thực hiện một số điều luật được diễn đạt mơ hồ và hạn chế nhằm trừng phạt những cá nhân thực hiện các quyền cơ bản bao gồm:

1. Tự do Tôn giáo

Từ khi Chính phủ đương nhiệm của Việt Nam lên nắm quyền vào tháng 5/2016, ít nhất 59 người bảo vệ nhân quyền đã bị bắt và cầm tù, nhiều người trong số đó là người Kitô giáo đấu tranh cho tự do tôn giáo. Chính quyền đã xúi giục và chống lưng cho các cuộc tấn công chống lại bất cứ ai dám lên tiếng, đặc biệt là người Công giáo ở miền Trung Việt Nam vốn đã có cuộc sống khó nhọc vì tác động của thảm họa môi trường Formosa.

Nhà cầm quyền tại nhiều nơi đã thành lập và tài trợ ‘Hội Cờ Đỏ’ để kích động bạo lực và thù hận nhằm chống lại các giáo xứ phê phán chính sách của chính phủ liên quan đến vụ việc Formosa. Thí dụ, ngày 17 tháng 12 năm 2017, Giáo xứ Kẻ Gai thuộc Giáo phận Vinh tỉnh Nghệ An bị hàng trăm thành viên của Hội Cờ đỏ tấn công vì các hoạt động bảo vệ môi trường của mình, khiến nhiều giáo dân bị thương. Video clip dưới đây mô tả vụ việc được Nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế biên tập (có phụ đề tiếng Anh):

Đây là lần đầu tiên giới chức sử dụng chiến thuật mới này để khiến người không theo Công giáo chống lại người Công giáo. Đó là một nỗ lực có chủ ý nhằm tạo ra căng thẳng và gieo rắc sự nghi ngờ giữa các nhóm bằng đức tin.

Giáo hội Phật giáo Hòa Hảo độc lập cũng đã phải chịu đựng đàn áp nhiều năm qua. Các nghi lễ Phật giáo do Giáo hội tổ chức đã bị chính quyền quyền ngăn cản và ít nhất, mười lăm (15) tín đồ của Giáo hội đã bị bắt năm ngoái. Một trong những lãnh đạo là ông Vương Văn Thả bị kết án 12 năm tù giam trong khi con trai ông bị kết án 7 năm vào ngày 23 tháng 1 năm 2018.

Hơn nữa, các nhà chức trách tiếp tục quấy rối và đàn áp lãnh tụ các nhóm tôn giáo không được đăng ký bằng cách phá bỏ chùa chiền và sung công tài sản (Chùa Liên Trì ở Sài Gòn) hoặc cố gắng tịch thu (Tu viện Thiên An ở Huế) hoặc tấn công trực tiếp (bao gồm cả tấn công vật lý) để chống lại nhiều nhà lãnh đạo Tin Lành ở vùng Tây Nguyên. Nhiều người trong số đó, cho đến nay bị cấm đi lại trong và ngoài nước bất chấp những cam kết đã ghi trong luật Tín ngưỡng Tôn giáo mới liên quan đến tự do tôn giáo và theo Hiến pháp Việt Nam.

2. Tự do Biểu đạt

Tự do Biểu đạt tiếp tục bị hạn chế nghiêm trọng bởi Điều 258 (343), 79 (109) và 88 (117) của Bộ luật Hình sự bất chấp những sửa đổi mới nhất vào đầu năm 2018.

Điều 258, còn được gọi là ‘Tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân.’ (nay được sửa đổi thành Điều 343 trong Bộ luật Hình sự Việt Nam, có hiệu lực từ ngày 1 tháng 1 2018). Những người bị kết tội theo điều này phải đối mặt với bảy năm tù giam. Điều 258 đã được sử dụng để truy tố nhiều người bất đồng chính kiến bị cáo buộc là “lợi dụng” quyền tự do ngôn luận của họ.

Điều 88, còn được gọi là ‘Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam’ (nay đã được sửa đổi thành Điều 117) đã được sử dụng rộng rãi để giam giữ những người lên tiếng bằng bất cứ hình thức nào nhằm phê bình chính quyền và Đảng Cộng sản. Mức hình phạt từ ba đến hai mươi năm tù.

Điều 79, còn được gọi là ‘Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân’ (nay được sửa đổi thành Điều 109) được dành riêng cho việc ngăn chặn các nhà bất đồng chính kiến tự tổ chức để cạnh tranh chính trị. Luật này có thể được được sử dụng để chống lại bất kỳ ai tổ chức phản đối, dù là ôn hòa, sự thống trị của đảng Cộng Sản hoặc các chính sách của đảng này. Những người cầm đầu, chủ mưu, người tham gia tích cực có thể phải đối mặt án tù từ 12 năm đến chung thân hoặc tử hình, trong khi những đồng lõa khác có thể phải đối mặt từ năm đến mười lăm năm tù.

3. Tự do Hội họp

Luật về Hội không được thông qua dù đã có ít nhất 16 dự luật được trình tới Quốc hội trong thập kỷ qua. Việc chậm trễ này cho thấy sự đề cao cảnh giác và miễn cưỡng của nhà cầm quyền trong việc ban hành điều luật mà họ coi là ‘nhạy cảm về chính trị’. Tuy nhiên, dự luật mới nhất đã không được thông qua khi nhiều tổ chức xã hội dân sự lên tiếng lo ngại về sự kìm kẹp của nó. Trong số đó có Điều 8, cấm tất cả các hội liên kết, gia nhập các hội nước ngoài hoặc nhận tài trợ nước ngoài.

Hiệp hội dưới hình thức tổ chức chính trị hoặc đảng phái bị nghiêm cấm. Các thành viên sẽ bị buộc tội ‘hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân’ và có nhiều điều khoản phạt tù nhiều năm, bao gồm tù chung thân hoặc tử hình theo Điều 79/109 của Bộ luật Hình sự.

Luật Biểu tình dự tính đã được Quốc hội thảo luận và thông qua vào năm 2015. Tuy nhiên, nó đã bị xóa khỏi chương trình nghị sự vào năm 2016, 2017 và 2018. Quốc hội cũng không có kế hoạch đưa luật trở lại bàn thảo luận. Trong khi, Bộ Công an – cơ quan chính phủ chịu trách nhiệm soạn thảo luật này – vẫn trì hoãn việc trình dự thảo luật.

Các công đoàn độc lập bị cấm. Các cuộc đình công phải được đăng ký theo yêu cầu khắc khe, và các nhà hoạt động cho quyền người lao động bị theo dõi liên tục và quấy rối.

GONGOs (các tổ chức phi chính phủ do chính phủ lập ra) được cho không gian hoạt động với điều kiện là họ làm việc để gia tăng lợi ích của nhà cầm quyền. Trong khi hàng chục nhà hoạt động Nhân quyền bị cấm đi ra nước ngoài, thì đã có nhiều trường hợp nhân viên GONGO được tự do đi lại bên ngoài Việt Nam và tham dự các hội nghị quốc tế. Trong vài trường hợp, nhân viên GONGO trá hình làm người cung cấp thông tin cho nhân viên an ninh. Các nhân viên an ninh cũng được cho là đã ra sức cố gắng để tạo ra sự chia rẽ giữa các tổ chức phi chính phủ có đăng ký với những tổ chức phi chính phủ độc lập. Thí dụ, các nhà hoạt động Nhân quyền thường bị cấm tham dự các sự kiện được tổ chức bởi các tổ chức phi chính phủ có đăng ký.

4. Quấy rối những Người bảo vệ nhân quyền

Có hàng trăm blogger (kể cả người dùng Facebook) và người bảo vệ nhân quyền thường xuyên viết về các vấn đề chính trị và Nhân quyền ở Việt Nam. Kể từ Đại hội đảng gần đây nhất vào đầu năm 2016, nhà cầm quyền Việt Nam đã bắt giữ 59 nhà hoạt động, gần một nửa tổng số tù nhân lương tâm hiện tại đang bị giam giữ. Thực tế là mỗi trường hợp bị bắt giữ mỗi khác, từ luật sư nhân quyền cho đến sinh viên chống tham nhũng, từ những người nông dân bị mất đất cho đến các nhà hoạt động nhân quyền, từ các nhà hoạt động môi trường đến những nhóm tôn giáo chưa đăng ký. Tất cả chứng minh rằng chính phủ đang áp dụng một cách có hệ thống một chính sách không khoan nhượng đối với bất đồng chính kiến.

Ngoài ra, lệnh cấm xuất cảnh là một trong những chiến thuật được các nhà chức trách sử dụng để cô lập thêm các nhà hoạt động Việt Nam với những cộng đồng xã hội dân sự ở khu vực và quốc tế. Theo thống kê, hơn 100 người bảo vệ nhân quyền, kể cả các blogger, bị cấm đi lại cả bên trong lẫn bên ngoài Việt Nam. Các nhà bảo vệ nhân quyền xuất cảnh nước ngoài đã bị cảnh sát tịch thu hộ chiếu khi trở về Việt Nam và nhiều người trong số họ bị đưa vào danh sách cấm xuất cảnh. Kết quả là, các nhà hoạt động này mất cơ hội tham gia một cách có ý nghĩa các diễn đàn khu vực và quốc tế để nâng cao nhận thức cộng đồng về tình trạng nhân quyền Việt Nam cũng như học hỏi các nhà hoạt động đồng nghiệp trong khu vực.

CÁC KHUYẾN NGHỊ:

  1. Tiếp nối kết quả của Đức bằng cách tích cực khuyến khích và kêu gọi chính quyền, đặc biệt là Bộ Công an (BCA), gỡ bỏ lệnh cấm xuất cảnh nhằm chống lại tất cả các nhà bảo vệ nhân quyền, và ngăn chặn sự áp đặt các cấm đoán quyền tự do đi lại trong tương lai.
  2. Nêu lên trường hợp những người bảo vệ nhân quyền hiện đang bị giam giữ dưới đây và đề nghị cho họ tị nạn ở Mỹ ngay cả khi có người trong số họ có thể không nhận lời đề nghị:
  • Trần Huỳnh Duy Thức, doanh nhân Công nghệ Thông tin và blogger, bị kết án 16 năm tù theo Điều 79 vào tháng 1 năm 2010.
  • Nhóm đức tin công án Bia Sơn đã bị kết án từ 10 đến 17 năm tù (đối với những tín đồ) và tù chung thân (đối với lãnh tụ) theo Điều 79 vào tháng 2 năm 2012.
  • Nguyễn Hữu Quốc Duy bị kết án 3 năm tù vì các bài đăng ‘tuyên truyền chống nhà nước’ trên Facebook theo Điều 88.
  • Nguyễn Hữu Vinh (hay còn gọi là Anh Ba Sàm), là blogger, bị kết án 5 năm tù vì viết blog.
  • Nguyễn Văn ĐàiLê Thu Hà, bị kết án 15 năm và 9 năm tù sau khi bị kết tội theo Điều 79 vào ngày 5 tháng 4 năm 2018.
  • Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (hay còn gọi là Mẹ Nấm), blogger, bị kết án theo Điều 88 vào ngày 29 tháng 6 năm 2017, mười năm tù và để lại hai con nhỏ không được cha mẹ dạy dỗ và nuôi nấng.
  • Hoàng Đức Bình, nhà hoạt động môi trường và quyền của người lao động, bị kết tội ‘Chống người thi hành công vụ’ theo Điều 257; ‘Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm quyền, lợi ích hợp pháp của nhà nước, tổ chức, công dân’ theo Điều 258 và bị kết án 14 năm tù.
  1. Kêu gọi trợ cấp thăm gặp các tù nhân lương tâm và làm như vậy theo định kỳ. Điều này sẽ gửi một thông điệp mạnh mẽ đến các cơ quan chức năng rằng các trường hợp quan tâm đang được theo dõi.
  2. Kêu gọi loại bỏ và/ hoặc sửa đổi các điều luật mơ hồ trong Bộ luật Hình sự, như là Điều 258, 88, 79 và Điều 19 – bắt luật sư chịu trách nhiệm hình sự vì không tố giác khách hàng của mình cho nhà cầm quyền về một số tội.
  3. Sứ quán Hoa Kỳ tại Hà Nội được tổ chức các hội thảo (như là một hội thảo về kỳ Kiểm điểm Định kỳ Phổ quát (UPR) sắp tới của Việt Nam vào đầu năm 2019) và mời các tổ chức xã hội dân sự độc lập tham gia. Điều này sẽ chống lại chính sách của nhà cầm quyền quyền khi dùng mọi cách để từ chối không gian cần thiết cho các cuộc hội họp của các CSO không đăng ký đồng thời để khuyến khích và hợp pháp hóa công việc của họ.
  4. Cân nhắc việc đưa Việt Nam vào danh sách các quốc gia cần quan tâm đặc biệt như Ủy hội Hoa Kỳ về Tự do Tôn giáo Quốc tế (USCIRF) đã khuyến nghị.
  5. Sử dụng Đạo luật Magnitsky làm lợi thế để đàm phán những điều trên.

Phỏng vấn nhà làm phim Đức Nguyễn: “Không còn gì để mất”

Thật sự thì không còn gì để mất là như thế nào? Có phải khi mà bộ da bên ngoài bọc lấy tấm thân vất vưởng sống còn – theo đúng nghĩa đen – là nơi nương náu còn lại duy nhất? Và chính nó lại bị đe dọa – bởi những vô định, bất chắc về nơi mình thuộc về, bởi những thiếu thốn và nguy hiểm thể xác, và trong nỗi sợ ai đó lấy đi bến neo của nó theo những cách không-phải-lúc-nào-cũng-nhìn-thấy đầy trĩu nặng, tâm can và cảm xúc? Những người tị nạn “vô quốc gia” trong những câu chuyện được khắc họa bởi nhà làm phim tài liệu Đức Nguyễn trong dự án mới nhất, Không Còn Gì Để Mất (Nothing Left to Lose), đều là những trường hợp rất-thường-xuyên bị bỏ qua trong khủng hoảng tị nạn. Một số họ đã chịu đựng hàng thập kỷ trong tình trạng vô định – của việc “vô quốc gia”.

Không Còn Gì Để Mất

diaCRITICS: Anh có thể giới thiệu sơ qua về nội dung phim tài liệu Không Còn Gì Để Mất cho mọi người được không? Điều gì truyền cảm hứng cho anh làm cuốn phim này?

Duc Nguyen:  Không Còn Gì Để Mất quan sát những mất mát của một người khi họ bị di tản sau khi cuộc chiến tranh Việt Nam qua đi. Nó còn nói về sự lãng quên và tình yêu. Câu chuyện là về một nhóm khoảng 100 người Việt tị nạn đã sống ẩn trốn hơn 25 năm tại Thái Lan và cuối cùng có được một cơ hội để tìm mái ấm. Nó được kể lại thông qua cái nhìn của một bác sĩ từng là một đứa trẻ khi đến tị nạn tại Canada. Nhưng tuổi thơ của cô đã bị phá hỏng vì cha cô đã ruồng bỏ gia đình cả về tinh thần lẫn thể xác. Chúng tôi khai thác những tác động bên trong và cả bên ngoài của việc tản cư. Cảm giác mất đi mái ấm nó ra sao? Đây là chủ đề chính truyền cảm hứng cho tôi trong mọi việc. Nhưng câu chuyện này đặc biệt ở chỗ họ là những người đã mất mọi thứ, kể cả bản sắc riêng của mình với hi vọng được tái định cư tại phương Tây. Tôi bị hấp dẫn bởi việc họ tồn tại và xây dựng cuộc sống ở một nước khác mà không có một tình trạng pháp lý nào trong suốt một phần tư thế kỷ. Chỉ sự bền bỉ, mạnh mẽ sống một cuộc sống vô vọng lâu như thế đã là cả một nguồn cảm hứng rồi.

diaCRITICS: Phim của anh theo sát câu chuyện về một số người tị nạn Việt Nam “vô quốc gia”, một vài trong số họ đã bị mắc kẹt tại Thái Lan hàng thập kỷ. Cho những độc giả chưa xem bộ phim này, cũng như chưa quen với những câu chuyện thế này, anh có thể tóm tắt “vô quốc gia” nghĩa là gì không?  Những câu chuyện này có đặc biệt không (cụ thể là chúng có đặc biệt đối với việc di tản của người Việt không?) Có lí do phổ biến nào hay tại sao nó lại xảy ra với một số người tị nạn?

Mỗi trải nghiệm tị nạn đều có một lối rất riêng mà lối ấy có thể định đoạt số phận của người đó.

DUC NGUYEN: Một người vô quốc gia là người mà “không được xem là công dân của bất kỳ nước nào theo luật của nước đó.” Một số người vô quốc gia cũng là người tị nạn. Tuy nhiên, không phải tất cả những ai tị nạn đều vô quốc gia, và rất nhiều người vô quốc gia còn chưa bao giờ vượt qua biên giới nước khác nữa. Không phải máy móc, nhưng đây là định nghĩa từ Wikipedia. Trong trường hợp này, những người được phác họa trong Không Còn Gì Để Mất từng xin tư cách tị nạn, rồi họ trở thành người vô quốc gia sau khi đơn xin tị nạn của họ bị Cao Ủy Tị nạn Liên Hợp Quốc (UNHCR) từ chối vào những năm 1990. Thời điểm đó, để ngăn chặn dòng người tị nạn từ Đông Nam Á, UNHCR đã triển khai Kế hoạch Hành động Toàn diện (CPA). Bất kỳ người nào đến một quốc gia khác xin quy chế tị nạn sẽ đều phải trải qua những cuộc thanh lọc khắt khe. Nếu được công nhận là người tị nạn thì người đó sẽ được tái định cư tại một nước thứ 3. Nếu không thì họ buộc phải quay trở về Việt Nam. Vì trại tị nạn ở Đông Nam Á đã đóng cửa, những người không xin được tư cách tị nạn bị cưỡng bức “hồi hương” về Việt Nam, hay cách nói giảm tránh của việc bị “trục xuất.” Nhóm người đặc biệt này đã chọn chạy trốn khỏi trại tị nạn, và ở lại Thái Lan bất hợp pháp. Mặc dù những câu chuyện của họ khá đặc biệt với việc tị nạn ở Đông Nam Á, nhưng đó cũng là một bài toán của hiện tượng di cư toàn cầu và nhập cư phổ biến hiện nay. Tôi từng làm một phim tài liệu nói về một nhóm người Việt Nam vô gia cư ở Philippines có tên là “Vô quốc gia” (Stateless). Họ cũng trải qua một số phận tương tự. Khi không thể là người tị nạn, họ đã quyết định ở lại Philippines trong 16 năm cho tới khi được chấp nhận vào Hoa Kỳ. Tuy nhiên, những người ở Thái Lan thì khác. Bản sắc của nhiều người trong số họ đã bị mờ nhạt, như thể họ bị pha trộn giữa Việt Nam, Campuchia hay người Hoa. Và vì Thái Lan có địa giới với Campuchia, một vài người trong số họ thường xuyên bị bắt và trục xuất sang Campuchia. Những người tị nạn không quốc tịch ở Thái Lan thường mạo danh là người Campuchia để nếu bị trục xuất họ còn có cơ hội trở lại Thái Lan. Vì vậy, biên giới cũng đóng một vai trò trong con đường nhập cư của họ. Mỗi trải nghiệm tị nạn đều có một lối rất riêng mà lối ấy có thể định đoạt số phận của người đó. Thời điểm cũng là một yếu tố lớn. Nhưng quan trọng hơn cả là lòng trắc ẩn.

interview-with-filmmaker-duc-nguyen-nothing-left-to-lose_ Phong-van-nha-la-phim-Duc-Nguyen_Khong-con-gi-de-mat_VIETNAM-VOICE-2

diaCRITICS: Anh có thể chia sẻ một chút về quá trình, về nghiên cứu, và những mối quan hệ với những người tị nạn “vô quốc gia” trong câu chuyện mà anh theo đuổi không? Anh đã gặp họ ra sao? Mất bao lâu để thực hiện thước phim về những câu chuyện đó?

DUC NGUYEN: Tôi bắt đầu biết tới những người Việt vô quốc gia vào năm 2005 khi tôi đến Philippines để thực hiện bộ phim tài liệu đầu tiên “Bolinao 52”. Ở đây tôi gặp một số người và phỏng vấn họ trong khi họ đang được phỏng vấn bởi nhân viên di trú Hoa Kỳ về việc tái định cư. Tôi cũng được kết nối với anh Trịnh Hội, luật sư nhân quyền vận động cho việc tái định cư cho những người này. Năm đó, khoảng 2000 người Việt vô quốc gia tại Philippines được tái định cư tại Hoa Kỳ. Một số người không được đi Hoa Kỳ cũng đã tới Canada và một số quốc gia khác. Tôi dõi theo cuộc sống của một số người đến Mỹ tiến triển ra sao ở đất nước mới và rồi thành công dân Hoa Kỳ nữa. Điều đó trở thành tiền đề cho bộ phim tài liệu thứ hai của tôi – “Vô quốc gia.” Không lâu sau đó, Trịnh Hội được yêu cầu giúp đỡ một nhóm người ở Thái Lan. Mới đầu, anh miễn cưỡng từ chối. Nhưng về sau, anh quyết định giúp họ. Vào năm 2012, chúng tôi đến Canada và gặp Bộ trưởng Nhập cư, lúc đó là ông Jason Kenney. Ông ấy thấy được kết quả tích cực từ những người đến từ Philippines. Do đó, chính phủ Canada tạo ra một chương trình kín cho phép những người ở Thái Lan này đến Canada với điều kiện cộng đồng người Việt sẽ bảo trợ họ.  Điều này có nghĩa là những người vô quốc gia này phải được bảo lãnh bởi người có đủ năng lực tài chính để chi trả vé máy bay, phí nộp hồ sơ, phí xử lý và chi phí sinh hoạt cho một năm sau ngày đến. Thêm vào đó, cộng đồng cũng phải tìm nhà, việc làm, trường học và những công tác hậu cần cho những người này.  Sau đó Trịnh Hội đã tổ chức nhiều sự kiện gây quỹ trên thế giới và tìm cách đáp ứng đủ các yêu cầu cần thiết để đưa những người đã mất tổ quốc quá lâu được sang Canada từ Thái Lan. Ngoài mong đợi, những người từng là vô quốc gia ở Philippine hiện đã định cư tại Hoa Kỳ, Na Uy và Canada đã tập hợp lại, nỗ lực cùng gây các quỹ cần thiết để đưa đồng hương của mình đến trời Tây. Ở miền Nam California, tháng Giêng hàng năm họ đoàn tụ vào để gặp gỡ và bàn bạc kế hoạch đền đáp lại những điều mà họ đã được nhận, bằng cách tạo ra những cơ hội sống mới.

Tác động tâm lý chiến tranh là phổ biến và thấm vào những người từng trong cuộc chiến lẫn những người bên cạnh họ.

diaCRITICS: Quả là một nỗ lực tập thể tuyệt vời đáng có để hỗ trợ hợp lại trong công cuộc thiết lập những cuộc sống “mới”. Đâu là những thách thức đối với cá nhân anh trong việc thực hiện và truyền tải bộ phim này?

DUC NGUYEN: Thách thức lớn nhất trong khi làm phim, đối với phim này và cả những phim khác tôi từng làm, là tài chính. Làm phim tốn tiền, thời gian. Đối với bộ phim này thì cần phải tạo ra một dự án hỗn hợp trong đó kết hợp giữa các series truyền hình/phim tài liệu cá nhân. Chúng tôi mang theo cả đối tác lúc đó là nhà sản xuất series truyền hình về sức khỏe và lối sống trên các kênh truyền hình địa phương Việt Nam. Trịnh Hội là người đồng dẫn chương trình đó. Vậy nên khi chúng tôi quay phim ở các địa điểm, Bác sĩ Hannah Vũ, đồng sản xuất phim cũng quay luôn cho loạt phim truyền hình của cô và trả các khoản phí. Chúng tôi hầu như không có bất kỳ hỗ trợ tài chính nào khác ngoài nhóm người luôn ủng hộ chính của chúng tôi. Tôi đầu tư tiền của chính mình, các dụng cụ và thời gian vào việc dựng phim cùng với họ. Chúng tôi dự định sẽ hoàn thành nó vào năm 2015, đúng vào dịp kỷ niệm 40 năm ngày kết thúc Chiến tranh. Tuy nhiên lại bị thiếu vốn. Sau đó vào năm 2016, đài địa phương PBS ở miền Nam California đã liên lạc với tôi. Lúc đó họ đang tìm những thước phim từ góc độ Việt Nam cho phân đoạn series phim địa phương phát chung trong series truyền hình cực lớn của Ken Burns mang tên “Chiến tranh Việt Nam” (Vietnam War). Tất nhiên lúc đó tôi đã đề cử dự án có tên “Cuối Cùng Cũng Được Tự Do(Freedom At Last). Họ thích nó và nói rằng họ có thể sẽ cấp vốn để hoàn thành phim. Vài tháng sau đó, họ trở lại, nói rằng không có tài trợ nhưng họ vẫn quan tâm đến nó. Người quản lý chương trình đã gửi cho tôi một bức thư thể hiện sự quan tâm này. Không lâu sau đó, cô ấy trở lại và nói rằng để đài của họ đại diện cho bộ phim này, tôi sẽ phải trả một khoản phí. Thời điểm đó, người ủng hộ chính của chúng tôi, Trung tâm Truyền thông Mỹ – Á (CAAM) đã hỗ trợ nốt phần quỹ hoàn thành phim, người đồng sản xuất phim cũng góp một ít khoản quỹ thêm để hoàn thành bộ phim kịp lúc cho đợt ra mắt phim cùng với series của Ken Burns vào tháng Chín năm 2017. Các đài khắp nơi đều cần đưa những chương trình về Việt Nam vào thời gian phát sóng của họ dịp mùa Thu năm 2017 khi đài PBS quảng bá mạnh loạt phim Chiến tranh Việt Nam – Vietnam War của Ken Burns. Đấy là về làm phim. Còn về phát hành phim lại là một câu chuyện khác. Tôi thật sự không nghĩ rằng Không Còn Gì Để Mất sẽ có cơ hội được xem nếu như nó không phải là phim cùng với series của Ken Burns. Chương trình TV thường được lên kế hoạch, phân loại và lên lịch từ lâu. Series phim Chiến tranh Việt Nam của Ken Burns đã được lên kế hoạch hàng năm trời. Nó là sự kiện TV chính cho đài truyền hình PBS và các đài địa phương khắc họa những chương trình liên quan đến đề tài Chiến tranh Việt Nam. Những phim tài liệu cá nhân như Không Còn Gì Để Mất, đặc biệt là những câu chuyện về sắc tộc, thường không được phát sóng từ những kênh đó. Chúng thường được đưa vào Kênh Thế giới.

diaCRITICS: Có điều gì ngạc nhiên hay những phát hiện nào đáng để ăn mừng trong quá trình làm và phát hành phim này không?

DUC NGUYEN: Đôi khi, câu chuyện hấp dẫn nhất đã xảy ra ngay mũi mình trong khi mình lại đang bận rộn theo đuổi những câu chuyện ở nơi khác. Trong trường hợp của chúng tôi, điểm nhấn cảm xúc của phim lại thuộc về một trong những nhà sản xuất phim, vì nó được kể lại và tái hiện bởi chính người cùng làm phim với tôi, bác sĩ Hannah Vũ. Khi chúng tôi bắt đầu bấm máy vào năm 2012 ở Ottawa, Canada nơi cô ấy lớn lên, cô có nhắc tới rằng cha của cô vẫn sống ở đó dù cô đã được thuyên chuyển sang California một thời gian. Đó là tất cả những gì cô nói. Tôi đã băn khoăn là tại sao cô ấy không đến thăm cha mình trong chuyến đi ấy. Mãi về sau, trong khi sản xuất phim, cô mới tiết lộ mối quan hệ xa lạ của cô với cha cô. Cha của Bs. Vũ là một sĩ quan Hải quân Việt Nam Cộng hòa, phụ trách một hạm đội quanh Sài Gòn trong chiến tranh. Khi kết thúc cuộc chiến, họ rời Việt Nam trong đợt sơ tán của Hoa Kỳ. Họ được bảo trợ định cư tại Canada. Bs. Vũ lớn lên mà không có sự hiện diện của một người cha. Với cô, cha vẫn ở cạnh đấy, nhưng ông chẳng hề quan tâm đến gia đình, không đưa họ đi nghỉ lễ, đi ăn ở ngoài hay chơi đùa với bọn trẻ. Trong buổi phỏng vấn, cô lặng lẽ lau nước mắt giải thích rằng khi còn nhỏ, cha cô bảo rằng cô không có lợi ích gì cho gia đình cả vì cô sẽ không mang tên của ông. Con của cô cũng không mang tên ông. Khi trưởng thành, cô muốn chứng minh rằng cha mình sai. Cô đã cố gắng học để tự tạo dựng cho mình một cái tên. Nhưng cô không nói cho ông biết suốt hơn 20 năm. Nhưng có lẽ bởi vì chứng kiến tình trạng khó khăn của những người vô quốc gia ở Thái Lan, cô có sự đồng cảm hơn với cha mình, đang sống cùng chứng giảm trí nhớ trong viện dưỡng lão. Bs. Vũ do đó cũng thay đổi cái nhìn về cha và chuẩn bị thủ tục đón ông về California nơi cô đang sinh sống.

NLTL-Hannah-Vu_interview-with-filmmaker-duc-nguyen-nothing-left-to-lose_ Phong-van-nha-la-phim-Duc-Nguyen_Khong-con-gi-de-mat_VIETNAM-VOICE
Dr. Hannah Vu

Điều làm tôi tò mò về câu chuyện này là Chiến tranh Việt Nam đã ảnh hưởng đến người ta ở rất nhiều cấp độ. Nó để lại dấu vết không thể xóa nhòa đối với những người đã chiến đấu và cả những người vòng lửa đạn. Trường hợp của cha Bs. Vũ và rất nhiều cựu chiến binh miền Nam Việt Nam, thua cuộc là một thất bại chính với niềm tự hào của họ. Những người đủ may mắn để được tái định cư ở phương Tây tập trung lấy lại phẩm giá của họ thông qua làm việc cật lực. Đôi khi họ lãng quên gia đình mình. Tác động tâm lý chiến tranh là phổ biến và thấm vào những người từng trong cuộc chiến lẫn những người bên cạnh họ. Trong quá trình làm phim, tôi có cơ hội hiểu thêm một chút về những xung đột, quên lãng, hi vọng, tình yêu và mất mát trong bối cảnh thương vong của chiến tranh.

Cái tên hiện tại của bộ phim, Không Còn Gì Để Mất bắt nguồn từ lời bài hát Me and Bobby McGee của Kris Kristofferson: “Tự do là một từ khác cho sự không còn gì để mất.” Khi ta tìm kiếm tự do, ta có thể mất tất cả. Thật vậy.

diaCRITICS: Anh mong muốn người xem cảm được hay học được điều gì nhất khi xem phim này?

DUC NGUYEN: Có hai nhóm người tôi muốn họ xem phim này. Một là cộng đồng người Việt hải ngoại và nhóm khác là khán giả phổ thông. Nhóm người xem đầu tiên gồm cả cộng đồng người Việt tha hương, tôi muốn họ có một cái nhìn sâu sắc hơn về vai trò của người cha Việt Nam. Chúng ta thường hay nói về “Mẹ Việt Nam.” Nhưng phim này dành cho những người cha đã hi sinh cuộc sống của họ rất nhiều cho những gì ta có ngày nay. Rất nhiều trong số họ âm thầm qua đời, mang theo trong họ nỗi buồn của chiến bại. Như đã nêu, câu chuyện của Bs. Vũ trong phim và cha của cô là một điều bất ngờ. Tuy nhiên thì câu chuyện xa lạ với chính cha mình của cô được mở ra như một tiến trình chữa lành cho cô, và cho bộ phim. Tôi thấy rằng nỗi đau của rất nhiều người đàn ông phụng sự cho quân đội miền Nam Việt Nam đang mang phải được thảo luận trong một cuộc thảo luận mở thay vì nằm phía sau những cánh cửa đóng. Câu chuyện của họ cần được kể lại.

Đối với nhóm thứ hai, tức khán giả phổ thông, ý niệm về mái ấm và quốc tịch, tư cách công dân là những chủ đề trước hết. Khi mà cuộc tranh luận về nhập cư tiếp tục dậy sóng trên truyền thông, chúng ta cần phải nhìn vào đặc quyền được có tư cách công dân ở một quốc gia nào đó, bất kỳ quốc gia nào. Những quyền con người căn bản của bạn như đi lại, sống, học tập, sở hữu lại được quyết định bởi một văn bản mà bạn phải có là một điều phi lý. Việc không có giấy tờ không có nghĩa là bạn bị tước hết các quyền. Nhất là trong thời kỳ mà những người không có giấy tờ và những tội phạm cũ đang bị săn lùng, bị trục xuất về nước, là những người sống vô quốc gia, bất hợp pháp hay không giấy tờ lại thêm một lần nữa bị đối xử vô nhân đạo.

interview-with-filmmaker-duc-nguyen-nothing-left-to-lose_ Phong-van-nha-la-phim-Duc-Nguyen_Khong-con-gi-de-mat_VIETNAM-VOICE_3

Xem Trailer của phim

Website phim Không còn gì để mất (Nothing Left To Lose ): http://nothingleft2lose.com

TIỂU SỬ KHÁCH MỜI

—————-

Những bộ phim tài liệu của Đức Nguyễn, một người đoạt giải Emmy, nói về các chủ đề mái ấm, di dân, chiến tranh, mâu thuẫn lịch sử và hòa giải. Tác phẩm của ông gồm có, Thực tế Trung gian (Mediated Reality), một bộ phim tài liệu về trò-giằng-kéo giữa Mỹ và Cuba lên một đứa bé 6 tuổi Elian Gonzalez. Bolinao 52, bộ phim tài liệu về cuộc hành trình xấu số của thuyền tị nạn Việt Nam, tác phẩm sau này đoạt 2 Giải thưởng EMMY vùng Bắc California (2009) cho Thành tựu Xuất sắc về Phim tài liệu và Phối nhạc Xuất sắc. Vô quốc gia (Stateless), phim tài liệu về một nhóm người Việt bị kẹt lại Philippine, không nhà trong 16 năm, đã thắng Giải Khán giả Bình chọn và Giải Nổi bật trong Liên hoan phim Quốc tế Việt Nam năm 2013. Vào năm 2017, Đức đã sản xuất, chỉ đạo, biên tập phần thứ 3 của bộ ba tác phẩm về thuyền nhân Việt Nam, Không Còn Gì Để Mất. Phim kể về câu chuyện của gần 100 người tị nạn Việt Nam có những mảnh đời lẩn trốn trong suốt 25 năm hi vọng một ngày được lấy lại phẩm giá khi được công nhận là một con người.

Nguồn bài viết từ diaCRITICS

Đàn áp Nhân quyền: làm đau thân xác, hun đúc tinh thần

Vũ Ngọc Hân, nhà hoạt động nhân quyền ở Việt Nam và cũng là một học viên của VOICE. Dưới đây là bài phát biểu của cô tại “The 2017 Dublin Platform” do Front Line Defender tổ chức tại Ireland.

*****

Xin chào mọi người, tôi là Hannah, tôi là một người hoạt động đến từ Việt nam. Hiện tôi đang hỗ trợ chương trình đào tạo của VOICE tại Philippines. VOICE là một NGO thúc đẩy xã hội dân sự, nhân quyền và pháp trị tại Việt nam. Và hiện tại tôi cũng là một thực tập sinh của tổ chức PIN tại CH Czech.

Bây giờ tôi xin chia sẻ câu chuyện của tôi, hành trình từ một thợ may trở thành người bảo vệ nhân quyền.

Tôi sinh ra tại một miền quê ở Miền Nam Việt Nam. Tôi phải nghỉ học khi 15 tuổi, vì ba tôi mất sớm. Rồi gia đình tôi không đủ tiền để cho tôi tiếp tục đi học.

Sau đó tôi lên Sài Gòn, thành phố lớn nhất Việt Nam, và làm việc trong một công ty may trong 5 năm. Trong thời gian đó, tôi nhìn thấy rất nhiều cảnh người lao động phải biểu tình chống lại chủ, và người dân biểu tình chống lại những chính sách của chính quyền. Cũng trong thời gian đó tôi bắt đầu tìm hiểu về quyền lao động và nhân quyền. Tôi nhận ra có rất nhiều vi phạm nhân quyền đang diễn ra trên đất nước mình. Bản thân tôi, cũng đã tham gia nhiều cuộc biểu tình sau đó.

Tháng 12 năm ngoái, tôi tham gia một khóa học bí mật về nhân quyền tại Việt Nam. Hẳn các bạn cũng biết Việt Nam hiện nay vẫn là một nước độc tài cộng sản, và chính quyền thì không hề muốn người dân biết và thực hành những quyền cơ bản của họ.

Mặc dù đã rất cẩn thận, nhưng khóa học của chúng tôi cũng bị chính quyền tấn công sau chỉ một tháng hoạt động. Công an phá hủy và thu giữ toàn bộ máy tính và điện thoại của chúng tôi. Họ bắt chúng tôi về những đồn công an khác nhau. Sau khoảng 8 tiếng thẩm vấn, họ nói rằng tôi có thể về nhà, nhưng trên đường về nhà, tôi đã bị 5 cảnh sát tấn công. Họ đánh tôi liên tục trong 10 phút vào đầu, ngực, và mặt tôi. Họ bỏ đi trong khi tôi nằm lăn xuống đường. Tôi không hiểu tại sao, nhưng trong khi tôi khóc, tôi vẫn cố gắng nói với họ: “em không ghét tụi anh, em không ghét gì tụi anh hết, Chúa chúc lành cho anh”.

Những ngày sau đó, tôi tự hỏi bản thân rất nhiều. Tôi đã làm gì sai? Tại sao họ lại đánh tôi? Chỉ vỉ tôi muốn học về quyền của tôi sao?

Họ có thể làm đau thân xác tôi, nhưng tâm trí tôi lại càng thêm mạnh. Hơn bao giờ hết, tôi tin tưởng mạnh mẽ vào nhân quyền, không chỉ cho riêng tôi, mà là cho cả gia đình và bạn bè của tôi nữa.

8 tháng trước, tôi đăng kí một học bổng với VOICE, và đã được chấp nhận. Tôi phải thoát khỏi Việt Nam theo đường bộ qua Campuchia, trước khi đến được trụ sở của VOICE ở Philippines.

Ngày hôm nay, tôi đứng đây trước các bạn, hi vọng chia sẽ câu chuyện của tôi và học hỏi được những kinh nghiệm từ các bạn. Tôi hi vọng có thể tham gia vào mạng lưới những người bảo vệ nhân quyền trên toàn thế giới, để có thể cất lên tiếng nói về tình hình nhân quyền ở Việt Nam.

Ở đây, một đất nước tự do, sẽ chẳng có ai xông vào cuộc họp hôm nay để bắt chúng ta. Chúng ta cũng không bị thẩm vấn, hay đi tù, hay bị kết án 10 năm chỉ vì thể hiện quan điểm và suy nghĩ của chúng ta.

Nhưng cũng ngay lúc này, trên đất nước của tôi, bạn bè tôi, đồng đội tôi đang bị sách nhiễu, bắt bớ, và giam cầm. Từ đầu năm đến bây giờ, đã có ít nhất 17 người hoạt động nhân quyền bị bắt. Và ngay hôm nay, thêm một nữ đấu tranh nhân quyền bị bắt. Tôi hy vọng có thể thay họ cất lên tiếng nói, dù chỉ là trong hội nghị này.

Cảm ơn các bạn đã lắng nghe.

*****

Xem bài phát biểu gốc từ Front Line Defender của cô tại đây.

Phạm Đoan Trang vắng mặt tại lễ trao giải thưởng nhân quyền quốc tế dành cho mình

“Logic ở đâu, khi giải thưởng cho một người không được ra khỏi Việt nam, lại do một người không được vào Việt nam nhận hộ?”, đây là chia sẻ của người nhận giải thay cho nhà báo tự do Phạm Đoan Trang.

Vào lúc 1h sáng ngày 06/3/2018 theo giờ Việt Nam (19h ngày 05/3 theo giờ Czech), Lễ trao giải Homo Homini và khai mạc Liên Hoan Phim Jeden Svět (One World) đã diễn ra tại Prague (CH Czech).

Giải thưởng Homo Homini 2017 được tổ chức People in Need trao cho nhà báo tự do Phạm Đoan Trang “sự dũng cảm không mệt mỏi khi theo đuổi một sự thay đổi dân chủ cho đất nước của mình, bất chấp sự sách nhiễu và khủng bố” của cô.

Tuy nhiên cô không thể đến Cộng hòa Czech nhận giải bởi Chính phủ Việt Nam không cho phép cô đi ra nước ngoài. Nhà báo Đoan Trang đã gửi đến lễ trao giải một đoạn phim ngắn mà cô chia sẻ trong đó cô đàn và hát một đoạn của bài hát “Bèo dạt mây trôi” cùng với đó là những cảm nghĩ về tình hình nhân quyền tại Việt Nam.

Read More

Luật sư Trịnh Hội: “Tôi đến từ Việt Nam!”

Luật sư Trịnh Hội, Giám đốc điều hành tổ chức VOICE, phát biểu tại Draper Hills Summer Fellowship 2017. Trong bài nói chuyện, ông kể về hành trình trở thành người đấu tranh cho nhân quyền tại Việt Nam. Hành trình từ một thanh niên luôn cố quên đi một quê hương với đau thương và mất mát đến một luật sư đi khắp thế giới và luôn giới thiệu “Tôi đến từ Việt Nam”.

Read More

Liên Hiệp Quốc khởi động chiến dịch kỷ niệm 70 năm Ngày Quốc tế Nhân Quyền

Ngày 10 tháng 12 vừa qua, Cao Ủy Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc đã kỷ niệm lần thứ 69 Ngày Quốc tế Nhân quyền và khởi động chiến dịch UDHR70 kéo dài 1 năm hướng tới kỷ niệm 70 năm bản Tuyên ngôn này năm 2018.

Buổi lễ năm nay được tổ chức tại Palais de Chaillot ở Paris – khu di tích lịch sử này là nơi diễn ra sự kiện thông qua Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền của Đại hội đồng vào ngày 10 tháng 12 năm 1948.

Stand Up 4 Human Rights là trang web dành cho chiến dịch UDHR70, với ba mục tiêu chính là: quảng bá, tham gia và suy ngẫm. Nó nhắm đến việc thu hút người dân khắp nơi trên toàn thế giới: nâng cao sự hiểu biết về Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền; cho chúng ta biết về các quyền của mình để chúng ta mạnh mẽ hơn; và khuyến khích nhiều sự suy ngẫm hơn về các cách mà mỗi người trong chúng ta có thể tranh đấu cho những quyền của chúng ta mỗi ngày.

Hãy cùng tham gia chiến dịch UDHR70 để quảng bá và bảo vệ những nguyên tắc bất biến này. Bạn gặp gỡ, lắng nghe và được truyền cảm hứng từ các câu chuyện của những người bảo vệ quyền con người. Chúng ta cũng có thể truy cập trang web để tham khảo các ý tưởng khác nhau để tham gia chiến dịch.

Trong số đó, dự Án Add Your Voice!là một sự kiện tiêu biểu mà bạn có thể tham gia bằng cách ghi âm lại một trong số 30 điều của Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền bằng tiếng mẹ đẻ của bạn hoặc bằng bất kỳ ngôn ngữ nào trong số 135 thứ tiếng hiện có của website. Sẽ có nhiều người hơn sẽ biết đến và tham gia cùng bạn khi bạn chia sẻ những bản ghi âm đó trên các mạng xã hội. Dự án sẽ kết hợp các bản ghi âm và những video như thế. Bằng cách này, chung ta sẽ cùng nhau cung cấp một công cụ tương tác để nhắm đến thật nhiều người hơn và hàng triệu người không biết chữ hoặc khiếm thị sẽ được tiếp cận với bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền. Các bản ghi âm từ khắp nơi trên thế giới đang được cập nhật ở đây.

Stand Up 4 Human Rights _ Add your voice _ VIETNAM VOICE
Dự Án “Add Your Voice!

Đây là 4 bước đơn giản cho bạn bắt đầu tham gia chiến dịch:

Cùng hàng triệu người thực hiện Cam kết Stand Up, bảo vệ và quảng bá Quyền con người, hãy truy cập đường dẫn: http://standup4humanrights.org/en/index.html#pledge.

Bạn cũng có thể hỗ trợ các ý tưởng bởi các đối tác của UDHR70 để nhân rộng thông điệp của chiến dịch.

VOICE, cũng là một tổ chức bảo vệ và tranh đấu cho Nhân Quyền, tiếp lời của những người tổ chức chiến dịch UDHR70, cảm ơn các bạn cùng tham gia với chúng tôi.

**********

Sau đây là tóm tắt các phát ngôn đáng chú ý của Ông Zeid bin Ra’ad, Trưởng Cao Ủy Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc, đã phát biểu tại lễ kỷ niệm 69 năm Ngày Quốc tế Nhân quyền 10/12/2017.

Ông Zeid bin Ra'ad, Trưởng Cao Ủy Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc - VIETNAM VOICE
Ông Zeid bin Ra’ad, Trưởng Cao Ủy Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc

“Nhờ Tuyên ngôn Quốc tế Nhân Quyền, cuộc sống thường nhật của hàng triệu người đã được cải thiện, những đau khổ của con người đã được ngăn chặn và giải quyết, hơn hết là những nền tảng đã được đặt ra để tranh đấu cho tự do, công lý và hòa bình trên thế giới. Mặc dù triển vọng đầy hứa hẹn của nó vẫn chưa được đến đích nhưng thực tế là nó đã đứng vững trước thử thách của thời gian. Đó là minh chứng cho tính phổ quát vĩnh cửu của các giá trị bất diệt về sự bình đẳng, công lý và phẩm giá con người.”

“Năm tới – vào ngày 10 tháng 12 năm 2018 – chúng ta sẽ kỷ niệm 70 năm ngày Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền, và ngày Chủ Nhật hôm nay đánh dấu sự khởi động cho lễ Kỷ niệm 70 năm ngày thông qua bản tuyên ngôn.”

“Tôi hy vọng đó cũng sẽ là một năm suy ngẫm mạnh mẽ và sâu sắc về tầm quan trọng sống còn và duy trì liên tục của từng điều trong số 30 điều của tài liệu đặc biệt này”.

Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền được ra đời từ một thế giới với nhiều thương tích bởi chiến tranh, nó như là một phương thuốc được kê bởi các quốc gia để chữa lành những vết thương đó – mà cũng là một loại vắc xin để ngăn phòng các bản năng xấu nhất và khuyết điểm của con người. Nó được soạn ra bởi các đại diện tiêu biểu và được các lãnh đạo của các quốc gia từ khắp các châu lục tán thành. Nói theo lời mở đầu của Tuyên ngôn, họ là những người chỉ vừa mới trực tiếp trải qua Thế chiến thứ II, hoàn toàn ý thức rõ rệt rằng “Hành vi xem thường và chà đạp nhân quyền đã dẫn đến những hành động man rợ, xúc phạm đến lương tâm nhân loại”.”

“Nó đã được rút ra bằng ký ức và bài học về Holocaust (Cuộc diệt chủng người Do thái của Phát xít Đức), từ thái độ và sự tích lũy các chính sách và thực tiễn hành động đã để những điều đó xảy ra. Những vết sẹo in hằn trên lương tâm đó không thể ngăn chặn nó.”

“Tuyên ngôn được soạn thảo để không chỉ có các quyền dân sự và chính trị, mà còn bao gồm cả các quyền về xã hội, kinh tế và văn hoá. Đó là quan niệm đầy đủ rằng bạn không thể có sự phát triển mà không có nhân quyền và bạn cũng không thể thụ hưởng đầy đủ các quyền con người mà không có sự phát triển; hòa bình và an ninh đều phụ thuộc vào cả hai.”

“Ngày nay, khi Chiến tranh thế giới II và thảm họa Holocaust đã lùi xa, thì nhận thức này dường như dần tan biến với tốc độ báo động. Còn những tiến bộ to lớn đạt được thông qua việc tiến tới ban hành các nguyên tắc Nhân quyền, như bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền, đang được ngày càng bị quên lãng hoặc cố tình bị phớt lờ.”

“Tính Phổ quát của các quyền đang bị tranh cãi ở nhiều nơi trên thế giới. Nó đang bị tấn công tràn lan từ những kẻ khủng bố, các nhà lãnh đạo độc tài và những người theo chủ nghĩa dân túy. Đó là những người dường như vì quyền lực mà sẵn sàng hy sinh quyền của người khác, ở nhiều mức độ khác nhau. Ảnh hưởng kết hợp của họ đã gây ra sự thêm những tổn thất cho chế độ dân chủ tự do, hòa bình và công lý.”

“Chúng ta thấy bạo lực và tội ác đang leo thang và bùng phát trong các cuộc xung đột trên toàn thế giới; chủ nghĩa dân tộc đối nghịch đang gia tăng, với sự tăng mức độ của chủ nghĩa phân biệt chủng tộc. Kỳ thị và các hình thức phân biệt khác đang nổi lên. Ngay cả ở những quốc gia đang tự mãn bằng niềm tin rằng đó chỉ là những vấn đề của quá khứ, chứ không phải là những vấn đề dễ dàng quay trở lại và hồi sinh”.

“Chúng ta thấy có các biện pháp để chấm dứt phân biệt đối xử và thúc đẩy công lý mạnh mẽ hơn. Một số thành quả của Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền và rất nhiều bộ luật lẫn thủ tục liên quan đã được sinh ra. Tất cả chúng lại bắt đầu bị phá đi bởi những người tìm kiếm lợi ích từ sự hận thù và bóc lột. Chúng ta đã thấy sự phản đối chống lại nhiều tiến bộ nhân quyền, bao gồm cả quyền của phụ nữ và của nhiều sắc tộc thiểu số, ở châu Mỹ, châu Á, châu Phi và châu Âu”.

“Chúng ta thấy những lãnh đạo chính trị công khai bác bỏ chân lý cơ bản của Điều 1 Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền nói rằng “Mọi người sinh ra đều được tự do và bình đẳng về nhân phẩm và quyền.” Các nhà lãnh đạo chính trị không thực hiện những lời hứa thúc đẩy tôn trọng các quyền và tự do này của những lãnh đạo đi trước bằng những giải pháp pháp tiến bộ trong nước và quốc tế để bảo đảm sự công nhận và tuân thủ phổ quát và hiệu quả của chúng.”

Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền là một cam kết từ tất cả các quốc gia mà họ sẽ bảo vệ và quảng bá Quyền con người. Điều cốt yếu là chúng ta tiếp tục giữ cho các quốc gia đó trong tầm quan tâm. Nhưng quyền con người thì quá quan trọng để mà để cho các quốc gia bị bỏ lại lẻ loi – quá quý giá cho tất cả chúng ta, và cho con cái của chúng ta.”

“Khi chúng ta bước vào năm kỷ niệm 70 năm Tuyên ngôn Thế giới, đúng là chúng ta nên tôn vinh những thành tựu và vinh danh các những con người tiên phong đầy cảm hứng. Đồng thời chúng ta cũng không nên ảo tưởng: di sản của Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền đang phải đối mặt với những mối đe dọa trên nhiều mặt trận. Nếu chúng ta để trôi đi cái cam kết giữ gìn nhân quyền của chúng ta – nếu chúng ta đứng sang bên lề khi nó bị chà đạp – nó sẽ héo hon từ từ và chết đi. Nếu điều đó xảy ra, mất mát trong cuộc sống con người và đau khổ sẽ vô cùng, và toàn bộ nhân loại sẽ phải trả cái giá to lớn.”

“Cuối cùng, tùy thuộc vào chúng ta, chúng ta là nhân dân, là đối tượng mà từ đó bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền này được viết ra. Điều này phụ thuộc vào tôi; vào bạn; vào tất cả mọi người ở mọi thành phố, tỉnh thành và cả nước, ở những nơi vẫn còn không gian để thể hiện suy nghĩ, để tham gia vào các quyết định, để nâng cao tiếng nói. Chúng ta cần phải hành động để thúc đẩy hòa bình, chống lại sự kỳ thị và duy trì công lý.”

“Chúng ta phải liên kết có tổ chức và vận động để bảo vệ phẩm giá con người, để bảo vệ một tương lai tốt đẹp hơn. Chúng ta không được đứng lại, lúng túng, khi mà hệ thống các giá trị hậu Thế chiến II xung quanh chúng ta được sắp xếp và sáng tỏ lại. Chúng ta phải có một lập trường vững chắc và quyết đoán: bằng cách kiên quyết ủng hộ nhân quyền của người khác, chúng ta cũng đứng lên vì quyền lợi của chính chúng ta và của các thế hệ mai sau”.

HẾT

* Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền với tổng số hơn 500 ngôn ngữ, hiện tại giữ kỷ lục thế giới về số lượng bản dịch lớn nhất.

 

Nguồn tổng hợp từ:

http://www.ohchr.org/EN/NewsEvents/Pages/DisplayNews.aspx?NewsID=22508&LangID=E

http://www.standup4humanrights.org/en/index.html

Toàn cảnh Chiến dịch Vận động Nhân quyền của VOICE tại UPR năm 2017

Tiếp nối chiến dịch vận động quốc tế UPR (Universal Periodic Review: Kiểm điểm Định kỳ Phổ quát) năm 2014, một phái đoàn vận động nhân quyền Việt Nam đã có mặt tại châu Âu để cập nhật cho các cơ quan Liên Hiệp Quốc và các tổ chức khác về những điểm tiến bộ cũng như vi phạm của chính phủ Việt Nam trong việc thúc đẩy và bảo vệ nhân quyền kể từ lần kiểm điểm gần nhất năm 2014.

Ngày sinh nhật của tù nhân lương tâm, blogger Ba Sàm – Nguyễn Hữu Vinh, thứ Sáu 15 tháng 9 cũng sẽ là ngày khởi động của Chiến dịch Vận động Nhân quyền UPR giữa kỳ, còn gọi là Kiểm điểm Định kỳ Phổ quát năm 2017 và kéo dài đến ngày 10 tháng 10 năm 2017. Chiến dịch này cũng nhằm nâng cao nhận thức của cộng đồng trong nước cũng như quốc tế về tình hình Nhân quyềnTù nhân lương tâm Việt Nam.

Đại diện phái đoàn vận động nhân quyền Việt Nam UPR giữa kỳ lần này gồm có bà Lê Thị Minh Hà, vợ của ông Nguyễn Hữu Vinh và hai đại diện của VOICE là cô Anna Nguyễn, Giám đốc chương trình của VOICE và cô Đinh Thảo, Điều phối viên chương trình của VOICE ở châu Âu. Chuyến đi vận động diễn ra ở Đức, Thuỵ Sĩ, Thuỵ Điển, Nauy, Bỉ và Cộng hoà Séc.

Tin tức về chiến dịch từ phái đoàn vận động nhân quyền Việt Nam được cập nhật thường xuyên tại trang Vietnam UPR

– NGÀY 15 THÁNG 9

GẶP BỘ NGOẠI GIAO ĐỨC, CHIẾN DỊCH VẬN ĐỘNG NHÂN QUYỀN UPR 2017 CHÍNH THỨC BẮT ĐẦU

Phái đoàn vận động nhân quyền UPR 2017 của chúng ta đã có mặt tại Berlin, Đức để bắt đầu chiến dịch kéo dài gần một tháng của mình.

Toàn cảnh Chiến dịch Vận động Nhân quyền UPR năm 2017 - 15 thang 9 - VOICE VIETNAM
Từ trái sang: Anna Nguyễn – Giám đốc Chương trình của VOICE, Nhà hoạt động Đinh Thảo – Điều phối viên chương trình của VOICE ở châu Âu, và bà Lê Thị Minh Hà – vợ của Nhà báo độc lập Nguyễn Hữu Vinh (Anh Ba Sàm)

Phái đoán đã có cuộc làm việc vào chiều ngày 15.9 với bà Annette Knobloch, Phó Phòng Đông Nam Á/Thái Bình Dương của Bộ Ngoại giao Đức.

Các nhà vận động Việt Nam đã cập nhật bà Knobloch về tình hình nhân quyền Việt Nam, trong đó có việc gia tăng bắt bớ và giam giữ các nhà hoạt động nhân quyền.

Phái đoàn cũng đề nghị Đức và EU mở các chương trình tài trợ cho các tổ chức xã hội dân sự không có đăng ký ở Việt Nam, cũng như cân nhắc các chuẩn mực về nhân quyền trong đàm phán hiệp định thương mại tự do (FTA) giữa Việt Nam và EU.

Cũng trong cuộc gặp này, các thành viên phái đoàn cũng đề cập đến vụ bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh ở Đức và hoan nghênh phản ứng của Đức trong việc đảm bảo pháp quyền và nhân quyền trong vụ việc này.

Toàn cảnh Chiến dịch Vận động Nhân quyền UPR năm 2017 - 15 thang 9 - VOICE VIETNAM (2)
Từ trái sang: Bà Lê Thị Minh Hà, vợ nhà báo Nguyễn Hữu Vinh (Anh Ba Sàm), bà Annette Knobloch và Nhà hoạt động Đinh Thảo

Bà Lê Thị Minh Hà (bên trái), vợ nhà báo Nguyễn Hữu Vinh (Anh Ba Sàm), cùng Nhà hoạt động Đinh Thảo (bìa phải) gặp gỡ bà Annette Knobloch, Phó Phòng Đông Nam Á/Thái Bình Dương của Bộ Ngoại giao Đức tại Berlin ngày 15 tháng 9.

Bà Annette Knobloch cũng ký tên vào bích chương chúc mừng sinh nhật Anh Ba Sàm, nhân dịp sinh nhật lần thứ 61 của nhà báo độc lập đang thụ án 5 năm tù này.

Sau ngày vận động đầu tiên, Phái đoàn gồm 3 người phụ nữ đã có những phát biểu:

Phát biểu của bà Lê Thị Minh Hà

Bà Lê Thị Minh Hà, vợ của tù nhân lương tâm Nguyễn Hữu Vinh, phát biểu trong ngày đầu tiên của chiến dịch vận động nhân quyền UPR 2017, ngay sau buổi làm việc với Bộ Ngoại giao Đức tại Berlin.

“Buổi làm việc hôm nay rất có ý nghĩa vì là ngày sinh nhật lần thứ 61 của Anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh. Đây cũng là món quà tặng Anh Ba Sàm cũng như nói về những việc Anh Ba Sàm đang làm cho bản thân anh và cho rất nhiều người về nhà nước pháp quyền và cải cách tư pháp”.
“Buổi hôm nay cũng là buổi đầu tiên khởi hành cho một đợt vận động từ 15/9 đến 10/10 như VOICE đã công bố. Rất cảm ơn mọi người và các thành viên trong đoàn đã tổ chức ra sự kiện này”.

Phát biểu của Đinh Thảo – Điều phối viên chương trình của VOICE ở châu Âu

Nhà hoạt động Đinh Thảo, từ Berlin, sau cuộc gặp đầu tiên với Bộ Ngoại giao Đức:

“Chúng tôi rất hy vọng sau chuyến đi này có thể thu hút thêm sự chú ý của cộng đồng quốc tế cũng như các chính phủ ở châu Âu về tình hình nhân quyền Việt Nam nói chung và tình hình của các tù nhân lương tâm ở Việt Nam nói riêng. Chúng tôi rất mong các bạn sẽ quan tâm, theo dõi và ủng hộ hành trình của chúng tôi”.

Anna Nguyễn, Giám đốc Chương trình của VOICE, nói về ngày đầu tiên của chiến dịch vận động UPR 2017

“Hôm nay chúng tôi đã gặp gỡ với bà Annette Knobloch, người phụ trách các vấn đề Đông Nam Á/Thái Bình Dương của Bộ Ngoại giao Đức. Chúng tôi đã cập nhật cho bà về tình hình Việt Nam, cũng như thảo luận với bà về việc làm thế nào họ có thể giúp cải thiện được tình hình nhân quyền ở Việt Nam, và làm thế nào họ có thể hỗ trợ tốt hơn cho các tổ chức xã hội dân sự ở Việt Nam”.

– NGÀY 18 THÁNG 9

PHÁI ĐOÀN VẬN ĐỘNG NHÂN QUYỀN UPR 2017 ĐÃ TỚI GENEVA, THUỴ SĨ

Để chuẩn bị cho hàng loạt cuộc gặp với các cơ quan Liên Hiệp Quốc, phái đoàn của chúng tôi đã tới Geneva, Thuỵ Sĩ ngày hôm nay.
Tại đây, chúng tôi đã có cuộc tiếp xúc đầu tiên với tổ chức CIVICUS, một tổ chức phi chính phủ và cũng là một liên minh quốc tế nhằm củng cố xã hội dân sự trên toàn thế giới.

Toàn cảnh Chiến dịch Vận động Nhân quyền UPR năm 2017 - PHÁI ĐOÀN VẬN ĐỘNG NHÂN QUYỀN UPR 2017 ĐÃ TỚI GENEVA, THUỴ SĨ (3)

CIVICUS cũng là tổ chức được Liên Hiệp Quốc cấp quy chế tham vấn ECOSOC và có tư cách trực tiếp tham gia các chương trình nghị sự của Liên Hiệp Quốc. Đây cũng chính là tổ chức đã trợ giúp VOICE và sắp xếp cho nhà hoạt động Đinh Thảo phát biểu trước Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc vào ngày 19/9/2017

– NGÀY 19 THÁNG 9

ĐẠI DIỆN CỦA VOICE CÓ BÀI PHÁT BIỂU TRƯỚC HỘI ĐỒNG NHÂN QUYỀN LIÊN HIỆP QUỐC

Vào lúc 5h chiều giờ Geneva, tức 10 giờ đêm giờ Việt Nam, ngày 19/9, nhà hoạt động Đinh Thảo, điều phối viên chương trình của VOICE ở châu Âu, đã thay mặt phái đoàn vận động nhân quyền của Việt Nam phát biểu trước Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc.

Cùng tham dự phiên họp này còn có bà Lê Thị Minh Hà, vợ nhà báo độc lập Anh Ba Sàm – Nguyễn Hữu Vinh, và cô Anna Nguyễn – Giám đốc Chương trình của VOICE.

Chúng tôi xin đăng toàn văn bài phát biểu của nhà hoạt động Đinh Thảo dưới đây:

Thưa Ngài Phó Chủ tịch,

Chúng tôi cực kỳ quan ngại về việc đàn áp các nhà bảo vệ nhân quyền ở Việt Nam. Chính quyền Việt Nam đang hoàn toàn đi ngược lại với các nghĩa vụ theo các công ước quốc tế và những khuyến nghị UPR đã được chấp nhận về việc tôn trọng quyền tự do biểu đạt và không gian xã hội dân sự.

Trong tám tháng đầu năm nay, ít nhất 16 nhà hoạt động đã bị bắt, giam giữ hoặc kết án theo Bộ luật Hình sự hà khắc, trong đó có sáu thành viên của Hội Anh em Dân chủ, những người có thể phải đối mặt với mức án tối đa là bản án tử hình vì những hoạt động nhân quyền ôn hoà của họ. Hai nhà hoạt động nữ, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và Trần Thị Nga, đã bị kết án 10 năm và chín năm tù vì chỉ trích chính quyền một cách ôn hoà, và đang phải chịu điều kiện giam giữ tồi tệ. Tôi có mặt ở đây cùng với bà Lê Thị Minh Hà, vợ của Anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, người đã bị kết án năm năm tù chỉ vì viết blog [khai dân trí] trái ý chính quyền.

Trên thực tế, hiện có hàng trăm tù nhân lương tâm ở Việt Nam, trong khi chính phủ Việt Nam không thừa nhận thực tế này.

Thưa ngài Phó Chủ tịch, chúng tôi kêu gọi chính quyền Việt Nam thực thi một cách có thiện chí các khuyến nghị UPR mà họ đã chấp thuận vào năm 2014 cũng như khuyến nghị của các Thủ tục Đặc biệt và các Cơ quan theo Công ước [của Liên Hiệp Quốc]. Chúng tôi kêu gọi các quốc gia thành viên của Liên Hiệp Quốc thúc giục Việt Nam trả tự do cho tất cả tù nhân lương tâm.

CIVICUS trình bày bài phát biểu này cùng với VOICE.

Xin cảm ơn, ngài Phó Chủ tịch.

Phái đoàn vận động nhân quyền UPR 2017 của chúng ta tại khuôn viên các cơ quan của Liên Hiệp Quốc ở Geneva, Thuỵ Sĩ.

Anna Nguyễn – bà Lê thị Minh Hà, vợ của nhà báo độc lập Nguyễn Hữu Vinh (Anh Ba Sàm) và Đinh Thảo - VIETNAM VOICE
Từ trái sang: Luật sư Anna Nguyen – Giám đốc Chương trình của VOICE, bà Thị Minh Hà Lê – vợ của nhà báo độc lập Anh Ba Sàm – Nguyễn Hữu Vinh, và Nhà hoạt động Đinh Thảo – Điều phối viên chương trình của VOICE tại châu Âu.

Đây là cụm cơ quan lớn thứ hai của Liên hiệp Quốc sau trụ sở chính ở New York. Cụm cơ quan này được xây dựng trên nền tảng trụ sở của Hội Quốc Liên – cơ quan tiền thân của Liên Hiệp Quốc tồn tại trước Thế Chiến thứ Hai. Đây chính là nơi làm việc của Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc.

BÊN LỀ BÀI PHÁT BIỂU TRƯỚC HỘI ĐỒNG NHÂN QUYỀN LIÊN HIỆP QUỐC

Chúng ta vừa có một bài phát biểu trước Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc. Chắc chắn là các bạn có thắc mắc rằng làm thế nào chúng tôi đã làm được điều đó, làm sao VOICE có thể làm được?

  • Cô Anna Nguyễn, Giám đốc chương trình VOICE, sẽ giải thích điều này qua video dưới đây:

*Dưới đây là bản dịch tiếng Việt:

Xin chào tất cả mọi người, tên tôi là Anna và chúng tôi đang ở thủ đô Stockholm, Thụy Điển. Chúng tôi vừa mới bay tới đây từ thành phố Geneva vài ngày trước, nơi mà chúng tôi đã có một bài phát biểu trước Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc.

Chúng tôi vừa có một bài phát biểu trước Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc. Chắc chắn là các bạn có thắc mắc rằng làm thế nào chúng tôi đã làm được điều đó, làm sao VOICE có thể làm được?

Để một tổ chức được tham gia vào một buổi họp của Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc, họ cần phải có tư cách ECOSOC. Đó là tư cách tư vấn với Hội Đồng Kinh Tế và Xã Hội Liên Hiệp Quốc.

VOICE không có tư cách ECOSOC tuy nhiên chúng tôi có làm việc cùng một tổ chức có tư cách ECOSOC. Chúng tôi đã bắt đầu làm việc với tổ chức này từ năm 2014 khi mà chúng tôi tham gia vòng thứ hai đợt Kiểm Điểm Định Kỳ Phổ Quát của Việt Nam. Và riêng với chuyến đi lần này, chúng tôi đã bắt đầu làm việc với họ từ cuối năm trước.

Có phải ai cũng có thể đến buổi họp đó không?

Không, không phải ai cũng đến đó được giống như tôi đã nói từ trước. Các bạn cần có tư cách EOCOSOC hoặc là phải làm việc với một tổ chức có tư cách ECOSOC. Vậy nên, nếu có ai đó trong các bạn muốn được phát biểu trước Hội Đồng Nhân Quyền để nêu lên những vi phạm nhân quyền ở nước của bạn, hãy liên lạc với một tổ chức có tư cách ECOSOC nhé.

  • Nhà hoạt động Đinh Thảo chia sẻ về trải nghiệm phát biểu trước Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc

“Có thể nói đây là 90 giây dài nhất trong cuộc đời tôi”,

Thảo đã nói như thế.

  • Cô Anna Nguyễn, Giám đốc Chương trình VOICE, phát biểu cảm nghĩ sau bài phát biểu tại Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc

 

*Dưới đây là bản dịch tiếng Việt:

Chúng tôi đã cảm thấy thế nào khi hiện diện cùng một hội trường với Chính phủ Việt Nam để nói về những vi phạm nhân quyền?

Thứ nhất, việc đưa ra một tuyên bố trước Hội đồng Nhân quyền là một điểm nhấn mạnh để nâng cao nhận thức về những gì đang diễn ra ở Việt Nam. Nó buộc chính phủ Việt Nam trả lời rõ ràng các câu hỏi tại sao họ vi phạm nhân quyền, tại sao những người này đang ở trong tù, tại sao các nhà bảo vệ nhân quyền lại đang trong tình trạng không an toàn.

Và thứ hai nó cũng cho phép chúng tôi có một cuộc đối thoại mở với chính phủ Việt Nam.Các tổ chức xã hội dân sự và các nhà hoạt động độc lập không có nhiều cơ hội có thể nói chuyện với các đoàn của Việt Nam. May mắn là trong kỳ kiểm điểm này chúng tôi đã có cơ hội để nói chuyện với họ và có cuộc đối thoại mở này.

Những gì được nói trong cuộc đối thoại này là … Tôi không nghĩ chúng ta thật sự có thể nói, nhưng việc có cơ hội để nói chuyện với họ là rất hiếm. Đây là lý do tại sao tôi nghĩ việc nói về những gì đang diễn ra ở Việt Nam là thực sự quan trọng và để nâng cao nhận thức cho những người chiến đấu cho Việt Nam. Cảm ơn bạn.

– NGÀY 19 THÁNG 9

TẠI GENEVA, GẶP GỠ BÁO CÁO VIÊN ĐẶC BIỆT CỦA LIÊN HIỆP QUỐC VỀ NHÀ HOẠT ĐỘNG NHÂN QUYỀN

Phái đoàn vận động nhân quyền UPR 2017 của chúng tôi đã gặp gỡ với ông Michel Forst – Báo cáo viên đặc biệt của Liên Hiệp Quốc về Nhà hoạt động nhân quyền (UN Special Rapporteur on human rights defenders).

Toàn cảnh Chiến dịch Vận động Nhân quyền UPR năm 2017 - gặp gỡ với ông UN Special Rapporteur on human rights defenders, Michel Forst - Báo cáo viên đặc biệt của Liên Hiệp Quốc về Nhà hoạt động nhân quyền (4)

Chúng tôi đã thảo luận với ông về vụ án Mẹ Nấm, về những tác động tích cực mà những báo cáo của ông đã mang lại cho các nhà hoạt động Việt Nam, cũng như khả năng tổ chức các cuộc gặp tương tự giữa ông và các nhà hoạt động khác của Việt Nam.

Ngày 22 tháng 9, Đoàn cũng có cuộc gặp với ông Maina Kiai, Báo cáo viên đặc biệt của Liên Hiệp Quốc về Quyền tự do hiệp hội và hội họp ôn hòa.

Toàn cảnh Chiến dịch Vận động Nhân quyền UPR năm 2017 - Maina Kiai, Báo cáo viên đặc biệt của LHQ về Quyền tự do hiệp hội và hội họp ôn hòa


– NGÀY 24 THÁNG 9

LÀM VIỆC VỚI BỘ NGOẠI GIAO THỤY ĐIỂN TẠI THỦ ĐÔ STOCKHOLM

Ngày hôm qua, 24/9, chúng tôi đã làm việc với Bộ Ngoại giao Thuỵ Điển tại Stockholm, thủ đô xinh đẹp của đất nước Bắc Âu này.
Phái đoàn vận động nhân quyền UPR 2017 của chúng tôi đã gặp bà Lisbeth Hellvin Stålgren, Vụ phó Vụ Châu Á – Thái Bình Dương kiêm Trưởng phòng Đông Nam Á – Thái Bình Dương cùng các viên chức ngoại giao khác.

Toàn cảnh Chiến dịch Vận động Nhân quyền UPR năm 2017 - LÀM VIỆC VỚI BỘ NGOẠI GIAO THỤY ĐIỂN TẠI THỦ ĐÔ STOCKHOLM

Chúng tôi đã cập nhật cho Bộ Ngoại giao Thuỵ Điển về tình hình chung của Việt Nam, hồ sơ vụ án Anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, tình trạng nhà tù ở Việt Nam và việc làm như thế nào để Đại sứ quán Thuỵ Điển ở Hà Nội có thể giúp phát triển Xã hội dân sự ở Việt Nam.
Hiệp định Thương mại Tự do Việt Nam – EU (EVFTA) cũng là đề tài chúng tôi bàn tới, sao cho vấn đề nhân quyền được cân nhắc cẩn trọng hơn trước khi hai bên thông qua hiệp định quan trọng này.

– NGÀY 07 THÁNG 10

ĐẾN THỦ ĐÔ OSLO, GẶP GỠ ĐẠI DIỆN BỘ NGOẠI GIAO NA UY.

Trong khuôn khổ cuộc vận động nhân quyền UPR 2017 lần này, phái đoàn của chúng tôi đã gặp gỡ với đại diện Bộ Ngoại giao Na Uy tại Oslo, thủ đô của đất nước Bắc Âu này.

Cùng với VOICE Na Uy, chúng tôi đã gặp gỡ với:

– Ông Gry Rabe Henriksen, Phó Giám đốc phụ trách Khu vực Đông Á và Châu Đại Dương;

– Bà Anne Lilleoren, Cố vấn cấp cao về Đông Á và Châu Đại Dương;

– Bà Anniken Enerson, Cố vấn cấp cao về Đông Á và Châu Đại Dương.

Toàn cảnh Chiến dịch Vận động Nhân quyền UPR năm 2017 - gặp gỡ với đại diện Bộ Ngoại giao Nauy tại Oslo

Chúng tôi đã thảo luận về cuộc đối thoại nhân quyền song phương Việt Nam – Na Uy, các vụ bắt bớ gần đây, cũng như về các khuyến nghị UPR mà Na Uy đã đưa cho chính phủ Việt Nam (trong đó có vấn đề luật báo chí và nhà hoạt động nhân quyền)

Chúng tôi cũng trao đổi về việc làm thế nào để Nauy hỗ trợ tài chính cho các tổ chức xã hội dân sự ở Việt Nam, cũng như thúc đẩy các vấn đề nhân quyền trong khuôn khổ Hiệp định Thương mại Tự do Việt Nam – EU (EVFTA) giữa Việt Nam và EU.

Bộ Ngoại giao Na Uy cảm ơn đoàn đã cập nhật tình hình và đưa ra các khuyến nghị nêu trên. Họ sẽ làm việc với cơ quan ngoại giao của họ ở Hà Nội cũng như các bên liên quan để thảo luận về những khuyến nghị này.

VOICE Na Uy sẽ tiếp tục làm việc với Bộ Ngoại giao Na Uy trong tương lai để thúc đẩy nghị trình này.

– Các Cuộc Gặp Với Đại Diện Của Cơ Quan Ngoại Giao Của Liên Minh Châu Âu (EEAS)

Toàn cảnh Chiến dịch Vận động Nhân quyền UPR năm 2017 - đại diện của Cơ quan Ngoại giao của Liên minh Châu Âu (EEAS)

Trong khuôn khổ chiến dịch vận động nhân quyền UPR cuối tháng 9 đầu tháng 10 vừa qua, chúng tôi đã gặp gỡ với đại diện của Cơ quan Ngoại giao của Liên minh Châu Âu (EEAS).

Bà Ambra Longatti, chuyên viên quan hệ quốc tế phụ trách Việt Nam và Đông Nam Á của Cơ quan Ngoại giao Châu Âu và bà Nieves FERNANDEZ DEL COTERO SECADES, chuyên viên chính sách nhân quyền phụ trách mảng tôn giáo và nhà hoạt động nhân quyền ở Đông Nam Á đã đón tiếp phái đoàn tại trụ sở ở Brussels, Bỉ.

Chúng tôi đã thảo luận về tình hình Việt Nam các xu hướng mới, đặc biệt là việc đàn áp các hoạt động nhân quyền ngày càng gắt gao hơn trong thời gian vừa qua.

Chúng tôi cũng thảo luận về chương trình đối thoại nhân quyền sắp tới giữa Việt Nam và EU. Phái đoàn cũng như trao cho EU một bản tuyên bố của một số tổ chức xã hội dân sự độc lập của Việt Nam.

Phái đoàn đặc biệt cảm ơn EEAS đã nhanh chóng ra tuyên bố đối với các vụ bắt giữ và xét xử các nhà hoạt động nhân quyền, trong đó có nhà báo Anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, blogger Mẹ Nấm, blogger Trần Thị Nga.

Trong thời gian tới, chúng tôi sẽ tiếp tục làm việc với EEAS để hỗ trợ nhiều hơn nữa cho các hoạt động dân sự ở Việt Nam.

– NGÀY 18 THÁNG 10

LÀM VIỆC VỚI BỘ NGOẠI GIAO CỘNG HÒA SÉC

Phái đoàn UPR của chúng tôi vừa có cuộc gặp với ông David Červenka – Giám đốc Cục Nhân Quyền và Chính sách Chuyển đổi của Bộ Ngoại giao Cộng hoà Séc, cùng với đồng nghiệp của ông là ông Jan Látal.

Cùng tham gia cuộc gặp với phái đoàn chúng tôi còn có Tiến sĩ Nguyễn Quang A, người cũng có mặt tại CH Séc cùng thời điểm để tham dự Forum 2000.

Toàn cảnh Chiến dịch Vận động Nhân quyền UPR năm 2017 - ông David Červenka - Giám đốc Cục Nhân Quyền và Chính sách Chuyển đổi của Bộ Ngoại giao Cộng hoà Séc

Chúng tôi đã cập nhật cho Bộ Ngoại giao CH Séc về tình hình nhân quyền Việt Nam, đặc biệt là các diễn biến đàn áp các nhà hoạt động thời gian gần đây.

Chúng tôi đã đề xuất chính phủ CH Séc giúp phát triển các tổ chức xã hội dân sự Việt Nam, cấp kinh phí hoạt động cho các nhóm dân sự, và dành cơ hội tham dự các sự kiện, hoạt động nhân quyền cho các nhà hoạt động Việt Nam.

Đại diện Bộ ngoại giao CH Séc đã tiếp thu các thông tin trên và sẽ xúc tiến thảo luận nội bộ trong thời gian tới.

– Kết Thúc Chiến Dịch Vận Động Nhân Quyền UPR 2017

Không như dự định ban đầu là ngày 10/10, Đoàn vận động đã kết thúc chiến dịch vào ngày 18 tháng 10 tại Cộng hòa Séc. Sau khi chiến dịch kết thúc, các thành viên trong đoàn dự kiến vẫn theo dõi các cuộc họp và duy trì các mối quan hệ họ đã có. “Thật sự thì gặp gỡ những nhân vật ấy không khó, nhưng nếu không giữ liên lạc sau đó thì sẽ không có kết quả gì”, cô Anna, Giám đốc Chương trình của VOICE, thừa nhận. VOICE đang bắt đầu lập kế hoạch tổ chức cho UPR lần 3 vào tháng 1 năm 2019, sẽ có nhiều người hơn, sẽ có các hội thảo và một phiên họp của Liên Hiệp Quốc nhằm giải quyết tình hình nhân quyền ở Việt Nam.

Làm một người bảo vệ Nhân quyền giống như đang chạy trong một cuộc chạy đường dài, Anna mô tả.

“Bạn không thể mong chờ sẽ sớm thấy đích đến. Chặng đường sẽ khó khăn và gian nan, rồi sau đó bạn cần phải chuyền lại cây baton cho đồng đội, đồng nghiệp của bạn. Nhưng rồi sẽ giống như tất cả các cuộc đua đường trường khác, cuối cùng rồi bạn sẽ nhìn thấy đích đến”

Cô Đinh Thảo, Điều phối viên chương trình châu Âu của VOICE tại Bỉ, cho biết, đối với cô, bài phát biểu ấy đã tạo nên một chiến dịch 25 ngày thành công. Bất kể những khó khăn về điều kiện đi lại, các cuộc họp mặt triền miên và cả những quấy rối của Chính quyền Việt Nam với cô, đồng nghiệp và gia đình cô đã gặp phải ở Việt Nam.

“Chúng tôi kêu gọi chính quyền Việt Nam thực thi một cách có thiện chí các khuyến nghị UPR mà họ đã chấp thuận vào năm 2014”, là một đoạn trong bài phát biểu cô Đinh Thảo đã nói trước Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc. “Chúng tôi kêu gọi các quốc gia thành viên của Liên Hiệp Quốc thúc giục Việt Nam trả tự do cho tất cả Tù nhân lương tâm.”

Những chia sẻ ở trên có trong bài phỏng vấn “VOICE yêu cầu Việt Nam có trách nhiệm với các cam kết tại UPR” của nhà báo tự do @HaiyLe.

Trong bài phỏng vấn “Anna Nguyễn vì quyền sống của người dân trong nước”, đối với Anna Nguyễn, phần trình bày của đại diện tổ chức VOICE, cô Đinh Thảo, trước Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc là sự kiện đáng ghi nhớ nhất trong chuyến đi này. Trước đó ba đại diện VOICE có nói chuyện với phái đoàn Cộng sản Việt Nam. Họ đồng ý việc VOICE nói sự thật nhưng đề nghị không đưa ra các trường hợp cá nhân. Tuy nhiên đại diện VOICE không chấp nhận yêu cầu này, đã nêu ra sự việc bà Nguyễn Ngọc như Quỳnh bị tuyên án 10 năm tù, Trần Thị Nga 9 năm tù và Anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh 5 năm tù.

Anna Nguyễn cho biết cảm tưởng cá nhân cô khi đối thoại trực tiếp với đại diện nhà cầm quyền Hà Nội tại phiên họp thứ 36 của Hội đồng Nhân Quyền Liên hiệp quốc“Thứ nhất, việc đưa ra một tuyên bố trước Hội đồng Nhân quyền nhằm mục đích nâng cao nhận thức của các thành viên hội đồng về những gì đang diễn ra ở Việt Nam. Sự kiện này buộc Chính phủ Việt Nam phải trả lời rõ ràng các câu hỏi tại sao họ vi phạm Nhân quyền, tại sao những người này phải bị ở tù, tại sao các nhà tranh đấu Nhân quyền lại đang trong tình trạng không an toàn. Thứ hai, phiên họp này là cơ hội cho chúng tôi có một cuộc đối thoại mở với Chính phủ Việt Nam. Các tổ chức Xã hội dân sự và các Nhà hoạt động độc lập không có nhiều cơ hội có thể nói chuyện với phái đoàn Cộng sản Việt Nam. May mắn là trong kỳ kiểm điểm này chúng tôi có dịp để đối thoại với họ. Cơ hội để nói chuyện với họ là rất hiếm. Đó là lý do tại sao tôi nghĩ việc nói về những gì đang diễn ra ở Việt Nam với Hội đồng Nhân quyền thực sự rất quan trọng”.

Và đây là Thông điệp của bà Lê Thị Minh Hà, vợ của nhà báo Nguyễn Hữu Vinh (Anh Ba Sàm) khi kết thúc chiến dịch vận động nhân quyền UPR 2017.

“Hôm nay là buổi làm việc cuối cùng với Bộ Ngoại giao của Cộng hòa Séc, kết thúc đợt vận động UPR của VOICE, mà tôi được là khách mời. Về tổ chức và nội dung đã đạt được tất cả yêu cầu đề ra một cách tốt nhất. Sau 40 buổi làm việc, hôm nay là buổi thứ 40, thì chúng tôi đã chuyển tải được các thông điệp để mọi người trên khắp thế giới hỗ trợ chúng tôi trong cuộc đấu tranh đòi công lý cho những người tù nhân lương tâm đang bị bắt oan và đang bị tù đày. Riêng tôi thì đòi quyền tự do bày tỏ quan điểm, tự do ngôn luận, tự do báo chí và hướng tới góp phần cho việc mong muốn Việt Nam là một đất nước văn minh, dân chủ, là một nhà nước có pháp quyền.”

Nhà hoạt động trẻ Lê Hồng Phong “Tôi chọn là người tự do”

Phỏng vấn Lê Hồng Phong, đang theo học các khóa về xã hội dân sự tại Phi Luật Tân. Phong là một trong những thành viên của nhóm Thức Followers, vận động cho chương trình có tên “Bầu Cử Tự Do Và Quyền Tự Quyết Cho Dân Tộc Việt Nam”, nhằm kêu gọi Nhà nước Việt Nam tổ chức cuộc Trưng cầu dân ý về bầu cử tự do và đa đảng hóa hệ thống chính trị Việt Nam.

Đây là kỳ thứ 2 trong loạt bài phỏng vấn của Nhạc sĩ Tuấn Khanh thực hiện, “Nhà hoạt động trẻ Lê Hồng Phong “Tôi chọn là người tự do” – Những người bạn trẻ quanh tôi / kỳ 2″ từ Đài Á Châu Tự Do (RFA). Phong đang là học viên của VOICE – Manila, Philippines.

Lê Hồng Phong là như cái tên mà gia đình người bạn trẻ này đã đặt theo người Tổng bí thư thứ 2 của đảng Cộng sản Đông Dương, mà Phong tâm sự, là xuất phát từ sự ủng hộ đảng Cộng sản Việt Nam của gia đình mình. “Tôi sinh ra trong gia đình bên nội lẫn ngoại đều có người từng tham gia chiến đấu và làm việc dưới lá cờ đỏ sao vàng trong và sau chiến tranh Việt Nam”, Phong tâm tình như vậy.

Lẽ ra hôm nay Phong đang có một cuộc sống an nhàn, tương lai vững chắc nếu theo nếp của gia đình. Nhưng người thanh niên sinh năm 1990 tại BÌnh Dương ấy lại hình thành trong mình những cảm nhận mới mẻ về thế giới sống quanh mình. Anh băn khoăn trước những bất công trong xã hội và nghĩ đến sự đổi thay.

Chiều lòng gia đình, Phong cũng tham gia cuộc thi công chức của tỉnh. Nhưng phần làm bài, Phong lại viết tất cả những suy nghĩ của mình về hiện trạng xã hội, về ước mơ một Việt Nam Dân chủ hóaPháp quyền trong tương lai. Dĩ nhiên, đó là một bài thi thất bại, nhưng đó cũng là bước ngoặt trong đời mà Phong chọn con đường dấn thân, tìm hiểu để góp sức thúc đẩy Tiến trình dân chủ hóa cho Việt Nam, xây dựng Việt Nam thật sự là một Quốc gia đáng sống, mà Phong ấp ủ.

=========================

1. Câu chuyện của Phong thật thú vị. Nhưng hãy thử nhớ lại, cụ thể là những điều gì tác động đến những suy nghĩ và hành động của bạn vậy?

Đó là một quá trình thay đổi lâu dài. Ngay từ nhỏ tôi vẫn thường được ba mẹ nhắn nhủ rằng: “Ráng học đi sau này làm quan làm tướng, ba mày xin cho vô làm nhà nước cho đỡ cực cái thân, học dở là làm cu-li…”. Không chỉ ba mẹ, mà chung quanh tôi, dường như người có tiền luôn đúng; sống chỉ nên biết bản thân mình…

Tôi thì từ nhỏ tôi đã không hứng thú xem, nghe chương trình TV liên quan đến nhà nước, đảng Cộng sản mà ba tôi hay mở thì luôn làm tôi chán ngấy. Tôi thật sự không thích trở thành một người đảng viên đảng cộng sản Việt Nam để làm trong Nhà nước như cha tôi và như những người thường hay lặp đi lặp lại những câu nói, phát biểu nhàm chán trên TV. Cho nên tôi chỉ muốn khi lớn lên sẽ làm một nhà nghiên cứu khoa học hoặc là một cầu thủ bóng đá.

Từ việc theo dõi đời sống, rồi tôi lại nhìn rộng ra, nhận thấy rằng xã hội Việt Nam hầu như chỉ có một lựa chọn duy nhất là phải cạnh tranh nhau để càng giàu có càng tốt, bằng mọi giá chạy theo vật chất. Người ta thờ ơ những chuyện tiêu cực xảy ra với con người và xã hội xung quanh họ. “Theo đuổi ước mơ, đam mê và những giá trị đạo đức” như tôi thì bị xem là thứ suy nghĩ của người tâm thần, người thất bại, người đứng ngoài lề xã hội,…

Một trong những bước ngoặt của tôi, là ngày tôi gặp thầy P. Trong một tiết học, thầy nói mọi người kéo rèm cửa lại để thầy chiếu phim “Hải chiến Hoàng Sa”, “Hải chiến Trường Sa”, “Chiến tranh biên giới với Trung Quốc”,… rồi thầy giảng và nói về một lịch sử có thật của Việt Nam. Và tôi cũng bắt đầu tìm hiểu.

Trước đây, tôi luôn ngờ vực những thứ trên mạng bị gọi là “phản động”, nhưng rồi tìm thấy những điều mới mẻ để nhận ra sự thật. Rằng biểu tình, đa đảng không phải là làm loạn, Tâm trạng của tôi tức giận, thù hằn vì đất nước mình có bao nhiêu điều tốt đẹp đang mất đi. Rồi chuyển sang bình tĩnh lại, lớn khôn hơn. Tôi hiểu ra rằng chẳng ai cướp mất cái gì của mình cả. Tự do, Dân chủ là không miễn phí, muốn có nó thì chính mỗi người phải hành động giành lấy nó, để xứng đáng có được nó.

2. Khi trước khi đi Phi Luật Tân để tham gia học các khóa về Xã hội dân sự, bạn đã có các hoạt động gì ở Việt Nam đáng nhớ không?

Kỷ niệm đầu tiên đó là tôi đi cùng một nhóm bạn ở Bình Dương đi thăm mộ ông Ngô Đình Diệm ở Lái Thiêu vào ngày 2/11/2014. Chúng tôi đến đó từ lúc 9h sáng nhưng đã thấy cả khu vực xung quanh đó rất ồn ào, công an sắc phục, cảnh sát giao thông, dân quân và cả những người thường phục lúc nào cũng cầm máy quay trên tay để quay lại bất cứ ai có mặt ở đó. Sau đó tất cả bị giải tán. Chuyến đi ấy giúp cho tôi thấy rõ chính quyền hiện tại vẫn chưa thật tâm muốn hòa giải dân tộc. Nếu họ thật tâm thì họ chẳng thực hiện những hành động như thế, họ không nên tỏ ra “sợ sệt” những người có cảm tình với Chính thể Việt Nam Cộng Hòa như vậy.

Tiếp theo, là lần đầu tiên tôi xuống đường biểu tình. Một sáng đẹp trời ngày 1/5/2016, tôi biểu tình đòi minh bạch thông tin thảm họa biển miền trung do Formosa gây ra. Tôi thấy mình không cô đơn. Tôi nhận ra xã hội Việt Nam còn đầy những con người cùng chung chí hướng, suy nghĩ quan tâm và đau đáu hiện trạng xã hội đã tìm thấy nhau, cùng nhau xuống đường thực hiện quyền và trách nhiệm công dân. Đoàn người nối đuôi nhau biểu tình, bày tỏ chính kiến trong ôn hòa và trật tự. Rồi tôi đã chứng kiến cảnh những người thường phục có ngón tay đeo nhẫn nhựa có màu dạ quang cố tình gây rối, kích động bạo lực để lực lượng mặc sắc phục đánh đập, áp giải những người đi biểu tình lên những chiếc xe cơ động, xe bus chờ sẵn kế bên. Nhưng cuối cùng trong tâm trí tôi, những hình ảnh bạo lực xấu xí đó vẫn phải nhường chỗ cho hình ảnh của một cô gái nhỏ nhắn ôm bó hoa hồng lớn cùng nụ cười rạng rỡ để tặng từng đóa cho từng người của lực lượng sắc phục. Hình ảnh bạo lực dù đã xảy ra mạnh bạo, xấu xí ra sao cũng không thể làm tôi thôi hết niềm tin vào sức mạnh của chân lý, lẽ phải, của sự thật và của quyền lực nhân dân.Còn nhiều nữa, mà tôi không thể kể hết. Từng kỷ niệm đó đã khiến tôi quyết tâm hơn trên con đường mình chọn.

3. Nhưng gia đình của bạn vốn là thành phần ủng hộ đảng cộng sản. Họ đã có phản ứng thế nào về lý tưởng của bạn?

Như mọi người đã sống qua các thời kỳ của nhà nước cộng sản. Ba mẹ tôi lo sợ và thường tránh không nói về những vấn đề như vậy. Tôi hiểu đa số người dân Việt Nam cũng giống ba mẹ tôi, đều còn nặng nề tư duy thần dân của quân chủ, phong kiến.

Tôi đã giấu gia đình, nghỉ việc để đi học tại VOICE – Manila, Philippines, nhằm trở thành một Nhà hoạt động xã hội ủng hộ Dân chủ, Nhân quyền.Tôi để lại một lá thư 9 mặt giấy trong phòng, trình bày tất cả suy nghĩ, lý tưởng và lý do tôi lựa chọn lý tưởng đó.

Thời gian đầu gọi về nhà thì ba lúc nào cũng buồn, giận, còn mẹ thì khóc. Nhưng bây giờ sau 7 tháng thì lần đầu tiên tôi đã thấy mẹ tôi cười, khi tôi khoe bây giờ tôi nấu ăn gần bằng mẹ. Tôi rất nhớ nhà. Tôi sẽ về Việt Nam gặp ba mẹ, nhưng không phải bây giờ, tôi sẽ về khi tôi đã đủ khả năng để theo đuổi lý tưởng góp sức xã hội phát triển tốt hơn.

4. Hãy nói về công việc và Dự án hoạt động của bạn lúc này. Bạn mong mỏi gì vào dự án mà bạn đang theo đuổi?

Tôi và nhóm Thức Followers (https://www.facebook.com/ThucFollowers) đang chạy chiến dịch “Bầu Cử Tự Do Và Quyền Tự Quyết Cho Dân Tộc Việt Nam”. Đây là chiến dịch dài hạn thu thập 100.000 chữ ký cho thư thỉnh nguyện tại http://www.civilrightvn.org. Đó là thư thỉnh nguyện của những người Việt Nam có mong muốn yêu câu Nhà nước Việt Nam tổ chức cuộc Trưng cầu dân ý về bầu cử tự do và đa đảng hóa hệ thống chính trị Việt Nam. Sau khi đạt được 10.000 chữ ký đầu tiên, Thức Followers sẽ gửi thư trình bày Liên Hiệp Quốc về sự vận động thu thập chữ ký đòi quyền tự quyết của dân tộc Việt Nam và sau đó cập nhật tiến trình. Bởi chiến dịch này phù hợp với Công ước về quyền dân sự và chính trị mà Việt Nam đã ký với Liên Hiệp Quốc từ năm 1977, cũng như hiến chương LHQ cũng nói đến “quyền được tự do chọn chính thể” của người dân.

Nhiều người cho rằng việc ký tên này là vô ích, không đủ sức thay đổi cái gì cả. Nhưng cũng như xây một ngôi nhà, nó cũng cần phải có những viên gạch đầu tiên để góp vào hàng ngàn viên gạch khác để tạo nên thành quả. Một giọng nói chắc chắn yếu ớt, nhưng nếu tất cả cùng lên tiếng thì sẽ tạo nên sức mạnh mong muốn. Thay đổi xã hội không thể một sớm một chiều mà chúng ta phải kiên trì hành động. Còn nếu không hành động thì sẽ chẳng có gì xảy ra.

Điều đáng mừng là có khá nhiều bạn trẻ thể hiện mong muốn tổ chức Trưng cầu dân ý giống như chúng tôi. Cho dù họ chưa dám lộ mặt, công khai tên tuổi, nhưng họ đã cho chúng tôi niềm tin lớn lao cho sự thành công của chiến dịch này.

5. Bạn có đủ niềm tin và hy vọng nên công việc hay lý tưởng mình theo đuổi không?

Việt Nam chắc chắn sẽ chuyển đổi sang dân chủ, đa đảng, tôi có niềm tin rất lớn vào điều đó. Thế giới ngày một phẳng và Việt Nam và các nước bảo thủ độc tài hiếm hoi còn lại không thể đứng ngoài dòng chảy thời đại ấy.

Cái tôi mong mỏi nhiều hơn ở tương lai đó là người Việt thật sự có hòa giải dân tộc sau khi có được Dân chủ, và tất cả các bên cùng nhìn về những giá trị, lợi ích chung của quốc gia và dân tộc, để mà đóng góp xây dựng nước Việt Nam tốt đẹp, nhân bản hơn.

 

Nhà hoạt động trẻ Đinh Thảo: “Tôi muốn tìm một phiên bản khác của mình”

Dưới đây là bài trả  lời phỏng vấn “Nhà hoạt động trẻ Đinh Thảo: “Tôi muốn tìm một phiên bản khác của mình” – Kỳ 1” của Nhà hoạt động trẻ Đinh Thảo với Đài Á Châu Tự Do (RFA), nằm trong loạt bài “Những người bạn trẻ quanh tôi” của nhạc sĩ Tuấn Khanh thực hiện. Thảo đang là Điều phối viên chương trình của VOICE ở châu Âu.

Ngày 10 tháng 10/2017, là lúc Đinh Thảo cùng các thành viên trong nhóm của mình kết thúc cuộc hành trình vận động cho nhân quyền của Việt Nam. Chuyến đi dài và có vẻ nhiều mệt mỏi.

Người ta nhìn thấy Thảo xuất hiện tại trong một phiên điều trần của Liên Hợp Quốc, đại diện cho người Việt Nam và đọc một bản báo cáo về những gì đang diễn ra ở quê nhà. Có chút căng thẳng trong giọng tường trình của cô gái ra đi từ Hà Nội, với hy vọng làm một cái gì đó khác hơn, nhiều hơn. Thậm chí là dấn thân hơn những ngày cô còn đi vòng bờ hồ biểu tình chống chặt cây xanh hay vận động cho những người không là cộng sản tự ứng cử quốc hội của Việt Nam.

Chính trị ập đến với Thảo bằng hiện thực cuộc sống. Thảo nói rằng khi cô trò chuyện ở một lớp học tiếng Anh, và sốc khi “được nghe về những điều mà lâu nay hoàn toàn không hay biết. Từ đó, tôi ngày ngày lên mạng và ngấu nghiến đọc tất cả những gì có thể đọc được về chính trị xã hội Việt Nam từ truyền thông lề trái”.

Thảo cũng có một công việc và một cuộc đời yên ả ở Hà Nội. Yên ả như cái tên mà bạn bè gọi yêu là Thảo “Gạo”, nhưng rồi có cái gì đó thôi thúc khiến cô muốn bước chân hẳn vào các hoạt động vì con người. Và Đinh Thảo đã chọn một cuộc đời khác. “sau khoảng 1 năm hoạt động, tôi nhận thấy rằng thực sự rất khó để có thể cùng lúc hoạt động và lại hoàn thành công việc của mình. Tôi biết mình không thể duy trì tình trạng đó lâu hơn nữa nên tôi đã quyết định rời Việt Nam đi học (2016) về xã hội dân sự để mong mình có nhiều kiến thức và kỹ năng hơn, để khi trở về có thể toàn tâm toàn ý hoạt động cho con người và đất nước mình”.

Thảo nói rằng cô hài lòng vì những điều mình chọn, dẫu nó nhọc nhằn hơn, thậm chí hiểm nguy hơn. Đơn giản vì cô thì thấy mình thật sự sống trong cuộc đời của mình. “tôi tin rằng bất cứ ai nếu được trao cơ hội thì cũng sẽ tìm được phiên bản tốt hơn của chính mình”, Thảo viết vài dòng tâm tình như vậy.

Cuộc vận động cho nhân quyền Việt Nam là chương trình hành động lớn đầu tiên của Thảo, xuyên suốt nhiều quốc gia Châu Âu và kéo dài? Đó là chuyến đi như thế nào?

Vâng, với Thảo thì lần đầu, nhưng từ năm 2014, thì riêng tổ chức VOICE đã từng mở một cuộc vận động UPR như vậy tại Úc, Mỹ và Châu Âu và đã rất thành công. Năm 2017, VOICE lại tiếp tục mở thêm một cuộc vận động nữa để đẩy mạnh sự chú ý của quốc tế nhân giữa kỳ của chương trình Kiểm Điểm Định Kỳ Phổ Quát UPR (4 năm một lần). Đây là một bước đệm để hướng tới chương trình UPR 2019.

Chuyến vận động năm nay được chuẩn bị khá lâu, và sẽ bắt đầu từ Berlin (15/9) và sau đó sang đến Geneva (Thụy Sỹ), Stockholm (Thụy Điển), Oslo (Na Uy), Brussels (Bỉ), Praha (Cộng hòa Sec)… dự kiến sẽ kết thúc vào ngày 10/10 này.

Thảo tham gia chuyến đi này cùng bao nhiêu người?

Vâng, nhóm của Thảo đi vận động cũng chỉ có 3 người. Đó là Thảo, từ Bỉ và chị Anna Nguyễn (giám đốc chương trình của VOICE, luật sư từ Úc). Có cả chị Lê Thị Minh Hà, vợ của tù nhân lương tâm Nguyễn Hữu Vinh, tức Anh Ba Sàm, từ Việt Nam.

Chuyến đi này, Thảo sẽ có những hoạt động cụ thể như thế nào?

Có 2 phần trong cuộc vận động này. Phần thứ nhất là cập nhật về tình hình của Việt Nam qua chương trình UPR lần trước. Tức là năm 2014, Việt Nam có chấp nhận 182 khuyến nghị từ hơn 100 nước. Dựa trên nhưng điều đó, nhóm vận động sẽ đi gặp nhiều nước và nhiều tổ chức quốc tế để làm rõ Việt Nam đã làm được gì cũng như chưa làm được gì, hoặc có tồi tệ hơn? Còn phần thứ hai, là nhấn mạnh về tình hình nhân quyền ở Việt Nam, cũng như về vấn đề tù nhân lương tâm tại Việt Nam.

Cụ thể hơn, là Thảo sẽ phát đi các qua thư ngỏ, các hồ sơ báo cáo hay chỉ là tổ chức biểu tình để gây sự quan tâm?

Trong chuyến đi này, thì nhóm đã chuẩn bị một hồ sơ báo cáo giữa kỳ UPR, đồng thời cũng có những thông tin mới cập nhật về Việt Nam sẽ được gửi cho những bên mà mình đến gặp. Nhưng chính yếu vẫn là những bài phát biểu mô tả thực trạng hoặc trả lời cho các bên mà mình được quyền trình bày về tình hình nhân quyền Việt Nam. Quan trọng là thông qua các cuộc gặp trực tiếp như vậy, mọi thứ sẽ dễ chia sẻ và cảm thông hơn qua sự trình bày của mình.

Chuyến đi vận động này, có sự có mặt của chị Lê Thị Minh Hà, vợ của tù nhân lương tâm Nguyễn Hữu Vinh. Điều này có nghĩa phần nói về các tù nhân lương tâm sẽ được nhấn mạnh?

Vâng, sự có mặt của chị Hà là một câu chuyện, là một nhân chứng về vấn đề tù nhân lương tâm ở Việt Nam. Tù nhân lương tâm là một vấn đề lớn và bao quát, nhưng với một câu chuyện cụ thể và được mô tả sống động từ chị Hà thì những bên tiếp xúc với nhóm vận động sẽ có sự chia sẻ tốt hơn.

Nhưng cần phải nói là câu chuyện tù nhân lương tâm là phần quan trọng của chuyến đi này.

Chương trình vận động này kéo dài một tháng, tức là một chương trình có hẹn trước với các nơi, và đã được phép gặp mặt phía nhà nước, cá nhân… mà mình định đến?

Dạ, không hẳn là vậy. Một số hoạt động trong chiến dịch thì cần ghi danh xin trước và chờ, hoặc phải được mời. Tuy nhiên cũng có nhiều hoạt động mà mình cần tự tìm đến ngẫu nhiên để gặp. Do vậy thời gian của cuộc vận động là hoàn toàn do mình chủ động. Nói chung là một kế hoạch tổng thể mà mình phải tự hoạch định và ước lượng về tác động có được, mỗi nơi, mỗi người là một nỗ lực khác nhau, cùng phối hợp.

Thảo có thể cho biết lý do Thảo và nhóm vận động lựa chọn 6 nước nói trên để tiếp cận?

Vâng, cả 6 quốc gia mà nhóm chọn đi qua đều có những mối quan tâm khá đặc biệt về tình hình Việt Nam. Chẳng hạn như Đức, là một quốc gia có quan hệ ngoại giao và đối tác kinh tế rất quan trọng với Việt Nam. Nhưng sau vụ Trịnh Xuân Thanh, nước Đức trở nên chú ý hơn về vấn đề pháp quyền ở VN, và coi rằng vấn đề pháp quyền ở Việt Nam là điều đáng báo động. Mà chúng ta có thể thấy thông qua cách mà họ phản ứng trong suốt thời gian qua.

Với tầm vóc của nước Đức, việc đến và xin trao đổi, nói chuyện về tình hình pháp quyền, nhân quyền ở Việt Nam là điều có thể tác động tốt.

Còn ở Thụy Sỹ, là nơi đặt trụ sở của Liên Hiệp Quốc nên việc mình đến đây đa phần là gặp các cơ quan của Liên Hiệp Quốc.

Thụy Điển và Na Uy là các quốc gia lâu nay vẫn ủng hộ nhân quyền nói chung, một cách mạnh mẽ. Cả hai quốc gia này không chỉ quan tâm và giúp Việt Nam, mà còn giúp cho nhiều quốc gia khác trên thế giới về nhân quyền, về chuyển đổi dân chủ… Các cơ quan, tổ chức chức mà phái đoàn sẽ gặp tại đó chắc chắn sẽ cho cảm giác như đó là những người bạn của những người hoạt động dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam vậy.

Còn ở Bỉ, là nơi đặt trụ sở của liên minh Châu Âu cũng như nhiều tổ chức NGO lớn khác. Liên minh Châu Âu là một trong những đối tác quan trọng bậc nhất với Việt Nam nên vận động ở đó cũng rất quan trọng.

Riêng ở Cộng hòa Sec (Tiệp Khắc cũ), đây là một đất nước từng có một quá khứ cộng sản. Họ đã bước sang một thể chế dân chủ và sau một thời gian ngắn, Cộng hòa Sec được xem là quốc gia có nền kinh tế ổn định và phát triển mạnh. Quốc gia này cũng có nhiều chương trình giúp đỡ cho các nước còn độc tài, độc đoán và xây dựng các phát triển về mặt nhân quyền. Cộng hòa Sec cũng là một trong những quốc gia có nhiều các tổ chức dân sự xã hội đầy kinh nghiệm trong việc hoạt động về chuyển đổi và phát triển xã hội mà nhóm vận động cũng cần học hỏi.

Một điều không thể không nói đến là cả 6 nước này đều đưa ra các khuyến nghị thực tế và quan trọng cho việc thúc đẩy nhân quyền tại Việt Nam trong kỳ kiểm điểm UPR năm 2014.

Với mọi nỗ lực, Thảo cùng với mọi người trong chuyến đi chỉ mong mỏi sẽ có những thay đổi tốt đẹp cho quê hương mình. Hy vọng ngày ấy không xa. Và hy vọng người Việt Nam rồi sẽ không còn cần đến những chuyến đi vận động cho nhân quyền như vầy nữa.

(Ghi lại / tháng 10-2017)

* Bài viết không thể hiện quan điểm của Đài Á Châu Tự Do

VOICE yêu cầu Việt Nam có trách nhiệm với các cam kết tại UPR

Phái đoàn của VOICE tại Trụ sở Liên Hiệp Quốc tại Geneva. Từ trái sang phải: cô Anna Nguyễn, bà Lê Thị Minh Hà và cô Đinh Thảo. Nguồn: Trang Facebook “VietnamUPR”

Haiy Le, ngày 9 tháng 10 năm 2017

Năm 2014, VOICE (Vietnamese Overseas Initiative for Conscience Empowerment) đã cử một phái đoàn gồm ba người đàn ông là công dân Việt Nam (Tiến sĩ Nguyễn Quang A, luật sư Trịnh Hữu Long và luật sư Phạm Lê Vương Các) đến dự Kiểm điểm định kỳ phổ quát (UPR) tại Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc.

Còn năm nay lại là ba người phụ nữ. Cô Anna Nguyễn, Giám đốc Chương trình của VOICE nói: “Chúng tôi không có chủ ý muốn có một phái đoàn toàn nữ”. Cô Anna còn nhắc đến một điểm thú vị nữa là ba người phụ nữ có lý lịch và đến từ các châu lục khác nhau. Cô Anna là một luật sư sinh ra và lớn lên ở Úc. Tham gia cùng cô có hai người khác. Đó là vợ của Blogger Nguyễn Hữu Vinh – Anh Ba Sàm là bà Lê Thị Minh Hà. Ông Vinh đã bị chính quyền Việt Nam kết án 5 năm tù vào tháng 3 năm 2016 vì đã lập và quản lý một trang blog tin tức độc lập với chính phủ, có nhiều người theo dõi. Người phụ nữ thứ ba là cô Đinh Thảo. Cô gái mang quốc tịch Việt Nam này đã từ bỏ ước mơ làm bác sĩ để trở thành một nhà hoạt động. Thảo hiện nay Điều phối viên chương trình châu Âu của VOICE tại Bỉ.

Khi các nhà hoạt động xã hội đấu tranh phản đối Chính quyền độc tài Việt Nam, họ thường xuyên bị nhục mạ bằng các bình luận trên trang Facebook của VOICE. Dù có bị gọi là “chó”, “bọn xuyên tạc” hay là “lũ đáng chết” nhưng họ vẫn không lấy làm phiền lòng. Các cô gái cho rằng những nhận xét đó là từ một lực lượng được chính quyền Việt Nam thuê. Với tinh thần Tự do biểu đạt của mình, những bình luận thù hằn đó vẫn được để cho tồn tại. Đây là điều ngược lại với những gì mà chính quyền Hà Nội đang làm.

Chỉ tính từ đầu năm 2017 đến nay, Chính quyền độc tài của đảng Cộng sản Việt Nam đã bắt giữ hoặc kết án tổng cộng 16 Nhà hoạt động theo bộ Luật hình sự hà khắc của Việt nam, đặc biệt là Điều 88, về tội “Tuyên truyền chống nhà nước”. Tổ chức Human Rights Watch đã có những báo cáo về “truyền thống” hạn chế các quyền Tự do ngôn luận của Việt Nam. Chính quyền Việt Nam đã đưa hơn 100 Nhà hoạt động vào nhà lao. Sự ngột ngạt trong nước là nguyên nhân khiến hàng ngàn người tị nạn mỗi năm để tìm kiếm tự do chính trị lẫn các cơ hội việc làm, kinh doanh ở các nước tiến bộ có chính phủ minh bạch và dân chủ hơn.

VOICE là tổ chức được thành lập năm 1997 với tư cách là một văn phòng trợ giúp pháp lý và vận động cho người tị nạn và thuyền nhân Việt Nam ở Philippines được đi tái định cư tại các quốc gia như Úc, Mỹ và Canada. Sau đó, sứ mệnh của VOICE đã có thêm hoạt động trong lĩnh vực thúc đẩy phát triển Xã hội dân sự, vận động cho Nhân quyềnPháp trị tại Việt Nam.

Sự nghiệp của Anna cũng có điểm tương đồng với VOICE. Trong ba năm đầu, cô là một luật sư chuyên về các vấn đề tị nạn cho những người Iran, Iraq, Afghanistan và Việt Nam được tị nạn ở ÚC. “Thời điểm đó cũng là lúc tôi bắt đầu tìm hiểu về tình trạng nhân quyền ở Việt Nam. Thay vì giúp họ rời khỏi đất nước, tôi muốn biết lý do tại sao mọi người lại rời bỏ quê hương nơi mà mình sinh ra như vậy. Chiến tranh đã kết thúc vào năm 1975 nhưng tại sao người ta lại bỏ đi?”

Từ khi làm việc cho VOICE vào năm 2014, công việc của Anna là liên lạc với các Chính phủ nước ngoài, các Tổ chức đa phương và thuyết phục họ gây áp lực lên Việt Nam nhằm cải thiện tình trạng Nhân quyền ở đây. Cô cũng là cầu nối giúp các cơ quan nước ngoài này có thể lắng nghe tiếng nói từ các Nhà hoạt động độc lập và các nhóm Xã hội dân sự ở Việt Nam. Anna nói tiếp: “Có nhiều nhà hoạt động bị cấm xuất cảnh và cũng không có được chỗ dựa. Vì vậy thật tuyệt khi chúng tôi có thể giúp họ cất lên tiếng nói.”

Năm 2014, một phái đoàn gồm 23 thành viên từ Chính quyền Việt Nam đã tham gia cuộc họp với Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc trong một kỳ UPR. Đó là một quá trình đánh giá hồ sơ Nhân quyền của tất cả các quốc gia thành viên của Liên Hiệp Quốc. Việt Nam đã đồng ý thực hiện một số khuyến nghị của UPR, nhưng cũng từ chối nhiều kiến nghị còn lại. Đặc biệt là việc thả Tù nhân lương tâm và sửa đổi các điều luật mơ hồ lấy lý do an ninh để đàn áp Nhân quyền.

Mục tiêu của Chiến dịch vận động giữa kỳ UPR năm 2017 lần này là theo dõi các khuyến nghị và minh oan cho các Tù nhân lương tâm. Đặc biệt là Trần Huỳnh Duy Thức, ông là một doanh nhân công nghệ và một blogger đã bị kết án 16 năm tù vì cáo buộc “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” vào tháng 1 năm 2010. Tiếp theo là Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, bút danh Mẹ Nấm, cô là một blogger bị cáo buộc 10 năm tù vì “Tuyên truyền chống phá nhà nước” vào tháng 6 năm 2017. Blogger Trần Thị Nga cũng bị cáo buộc tội danh tương tự Mẹ Nấm với bản án 9 năm tù vào tháng 7 năm 2017 vì chia sẻ các bài báo và video nêu lên những tiêu cực liên quan đến các vụ khủng hoảng môi trường và tham nhũng chính trị. Trong vài tháng qua, đã có nhiều Nhà hoạt động nữ bị chính quyền cho vào mục tiêu. Mẹ Nấm đã từng viết rằng động lực để cô hành động là mong muốn hai đứa con của cô được sống trong một đất nước tốt đẹp hơn ở tương lai.

Chiến dịch vận động giữa kỳ lần này bắt đầu từ ngày 15 tháng 9 đến ngày 10 tháng 10 và đã được lên kế hoạch ngay từ khi kỳ UPR lần trước kết thúc năm 2014. Đoàn đã lên kế hoạch thực hiện một cuộc chạy đường dài để tranh thủ gặp gỡ với các cơ quan nước ngoài tại Đức, Thụy Sĩ, Thụy Điển, Na Uy, Bỉ và Cộng hòa Séc nhằm đề xuất những cách để họ gây áp lực yêu cầu Chính phủ Việt Nam cải thiện tình trạng Nhân quyền.

Gần đây một người đàn ông Việt Nam đang tị nạn chính trị đã bị bắt cóc trên đường phố Berlin ngay giữa ban ngày vào 24 tháng Tám, tức một ngày trước khi ông được xem xét quy chế tị nạn. Ông ta bị đưa về Việt Nam để điều tra những cáo buộc tham nhũng. Vụ việc gây xôn xao dư luận khi được liên tưởng đến những vụ bắt cóc thời Chiến tranh lạnh. Trong cuộc gặp với Bộ Ngoại giao Đức vào ngày 15 tháng 9, VOICE đã đưa ra mối quan ngại với ngài Annette Knobloch, Phó Vụ trưởng Vụ Đông Nam Á / Thái Bình Dương.

“Chúng tôi đã đưa ra một số gợi ý và vài ngày sau phía Đức thông báo rằng đã trục xuất một nhân viên ngoại giao khác của Việt Nam, Anna nói.

Đức là đối tác thương mại lớn nhất của Việt Nam tại EU, với chuỗi ngân hàng của mình, Đức như đòn bẩy tài chính của Việt Nam. Song song đó là viện trợ phát triển của Đức cho Việt Nam, năm 2015 là 257 triệu đô la trong vòng hai năm.

Ngoài các cuộc gặp với Đức và chính phủ các nước, đoàn đại biểu đã liên lạc với Báo cáo viên Đặc biệt của Liên Hiệp Quốc về bảo vệ Nhân quyền, ông Michel Forst, và CIVICUS, một nhóm làm việc nhằm thúc đẩy xã hội dân sự. CIVICUS là tổ chức có tư cách tư vấn với Liên Hiệp Quốc. Cho nên sự cộng tác của VOICE với CIVICUS đã cho VOICE có cơ hội phát biểu trước Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc vào ngày 19 tháng 9 vừa qua.

“Chúng tôi kêu gọi chính quyền Việt Nam thực thi một cách có thiện chí các khuyến nghị UPR mà họ đã chấp thuận vào năm 2014”, là một đoạn trong bài phát biểu cô Đinh Thảo đã nói trước Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc. “Chúng tôi kêu gọi các quốc gia thành viên của Liên Hiệp Quốc thúc giục Việt Nam trả tự do cho tất cả Tù nhân lương tâm.

Thảo cho biết, đối với cô, bài phát biểu ấy đã tạo nên một chiến dịch 25 ngày thành công. Bất kể những khó khăn về điều kiện đi lại, các cuộc họp mặt triền miên và cả những quấy rối của Chính quyền Việt Nam với cô, đồng nghiệp và gia đình cô đã gặp phải ở Việt Nam.

Sau khi chiến dịch kết thúc, các thành viên trong đoàn dự kiến vẫn theo dõi các cuộc họp và duy trì các mối quan hệ họ đã có. “Thật sự thì gặp gỡ những nhân vật ấy không khó, nhưng nếu không giữ liên lạc sau đó thì sẽ không có kết quả gì”, Anna thừa nhận. VOICE đang bắt đầu lập kế hoạch tổ chức cho UPR lần 3 vào tháng 1 năm 2019, sẽ có nhiều người hơn, sẽ có các hội thảo và một phiên họp của Liên Hiệp Quốc nhằm giải quyết tình hình nhân quyền ở Việt Nam.

Làm một người bảo vệ Nhân quyền giống như đang chạy trong một cuộc chạy đường dài, Anna mô tả.

“Bạn không thể mong chờ sẽ sớm thấy đích đến. Chặng đường sẽ khó khăn và gian nan, rồi sau đó bạn cần phải chuyền lại cây baton cho đồng đội, đồng nghiệp của bạn. Nhưng rồi sẽ giống như tất cả các cuộc đua đường trường khác, cuối cùng rồi bạn sẽ nhìn thấy đích đến”

Haiy Le là một nhà báo tự do từng làm việc tại San Francisco Chronicle và Newsela. Thời niên thiếu cô được nghe những câu chuyện về Chiến tranh Việt Nam từ cha mình và từ đó cô quan tâm đến các vấn đề đối ngoại của Việt Nam khi cô học Quan hệ Quốc tế và Truyền thông tại Đại học Stanford. Theo dõi cô ấy @HaiyLe.

© 2017 The 88 Project

Anna Nguyễn vì quyền sống của người dân trong nước

Từ trung tuần tháng 9, phái đoàn vận động Nhân quyền UPR 2017 đã có mặt tại thủ đô Berlin, Đức, khởi đầu chiến dịch kéo dài trong một tháng tranh đấu cho quyền làm người của người dân trong nước.

Ngày 15/09, phái đoàn đã tiếp xúc với bà Annette Knobloch, Phó Phòng Đông Nam Á/ Thái Bình Dương của Bộ Ngoại giao Đức. Các thành viên phái đoàn đã cập nhật với bà Knobloch về tình hình Nhân quyền Việt Nam, trong đó có việc gia tăng bắt bớ và giam giữ các nhà tranh đấu Dân chủ.

Phái đoàn cũng đề nghị Đức và Liên hiệp châu Âu (EU) mở các chương trìnhg tài trợ cho các tổ chức Xã hội dân sự không được ghi danh ở Việt Nam, cũng như cân nhắc các tiêu chuẩn về nhân quyền trong đàm phán Hiệp định thương mại tự do (EVFTA) giữa Việt Nam và EU.

Dịp này, phái đoàn cũng đề cập đến vụ bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh ở Đức và hoan nghênh phản ứng của Đức đối với việc bảo vệ Pháp quyền Nhân quyền trong sự việc này.

Trong gần một tháng qua, phái đoàn đã gặp gỡ các đại diện chính phủ và giới chức có thẩm quyền của các nước: Bỉ, Thụy Điển, Na Uy và Tiệp Khắc.

Thành viên phái đoàn vận động nhân quyền UPR 2017 gồm có luật sư Anna Nguyễn, Giám đốc Chương trình tổ chức VOICE, Đinh Thảo, tốt nghiệp Y khoa Hà Nội năm 2015, và bà Lê Thị Minh Hà, vợ của Anh Ba Sàm – Nguyễn Hữu Vinh, người bị kết an 5 năm tù chỉ vì viết blog chống lại nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam.

Anna Nguyễn, sinh tại Úc, tốt nghiệp University of Technology, thành phố Sydney, Úc, phân khoa luật và tài chính. Sau khi ra trường, luật sư Anna nguyễn cộng tác với một công ty luật quốc tế chuyên về di trú và tị nạn trong 3 năm.

“Anna muốn tìm hiểu thêm về vấn đề tị nạn và Nhân quyền và nhờ mẹ gợi ý, Anna đã tìm đến tổ chức VOICE, Anna Nguyễn cho biết.

Trước khi gia nhập VOICE, với cương vị là luật sư, Anna đã giúp rất nhiều người tị nạn thiết lập hồ sơ xin nhập cư miễn phí.

“Mục tiêu của VOICE là thúc đẩy Xã hội dân sự ở Việt Nam và tranh đấu cho người dân trong nước có được quyền làm người nên Anna tham gia cuộc vận động này”.

Đối với Anna Nguyễn, phần trình bày của đại diện tổ chức VOICE, cô Đinh Thảo, trước Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc là sự kiện đáng ghi nhớ nhất trong chuyến đi này. Trước đó ba đại diện VOICE có nói chuyện với phái đoàn Cộng sản Việt Nam. Họ đồng ý việc VOICE nói sự thật nhưng đề nghị không đưa ra các trường hợp cá nhân. Tuy nhiên đại diện VOICE không chấp nhận yêu cầu này, đã nêu ra sự việc bà Nguyễn Ngọc như Quỳnh bị tuyên án 10 năm tù, Trần Thị Nga 9 năm tù và Anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh 5 năm tù.

Anna Nguyễn cho biết cảm tưởng cá nhân cô khi đối thoại trực tiếp với đại diện nhà cầm quyền Hà Nội tại phiên họp thứ 36 của Hội đồng Nhân Quyền Liên hiệp quốc: “Thứ nhất, việc đưa ra một tuyên bố trước Hội đồng Nhân quyền nhằm mục đích nâng cao nhận thức của các thành viên hội đồng về những gì đang diễn ra ở Việt Nam. Sự kiện này buộc Chính phủ Việt Nam phải trả lời rõ ràng các câu hỏi tại sao họ vi phạm Nhân quyền, tại sao những người này phải bị ở tù, tại sao các nhà tranh đấu Nhân quyền lại đang trong tình trạng không an toàn. Thứ hai, phiên họp này là cơ hội cho chúng tôi có một cuộc đối thoại mở với Chính phủ Việt Nam. Các tổ chức Xã hội dân sự và các Nhà hoạt động độc lập không có nhiều cơ hội có thể nói chuyện với phái đoàn Cộng sản Việt Nam. May mắn là trong kỳ kiểm điểm này chúng tôi có dịp để đối thoại với họ. Cơ hội để nói chuyện với họ là rất hiếm. Đó là lý do tại sao tôi nghĩ việc nói về những gì đang diễn ra ở Việt Nam với Hội đồng Nhân quyền thực sự rất quan trọng”.

Đây là lần thứ hai, VOICE trực diện với phái đoàn Cộng sản Việt Nam.

Anna Nguyễn – bà Lê thị Minh Hà, vợ của nhà báo độc lập Nguyễn Hữu Vinh (Anh Ba Sàm) và Đinh Thảo - VIETNAM VOICE
Anna Nguyễn – bà Lê thị Minh Hà, vợ của nhà báo độc lập Nguyễn Hữu Vinh (Anh Ba Sàm) và Đinh Thảo.

THÀNH QUẢ ĐẠT ĐƯỢC

Ngày 24/9, Anna Nguyễn và phái đoàn đã gặp gỡ với bà Lisbeth Hellvin Stagren, Vụ phó Vụ Châu Á – Thái Bình Dương kiêm Trưởng phòng Đông Nam Á – Thái Bình Dương cùng các viên chức Bộ Ngoại giao Thụy Điển tại thủ đô Stockholm.

Ngày 07/10, Anna Nguyễn cùng hai người bạn đồng hành đã tiếp xúc với đại diện Bộ Ngoại giao Na Uy tại thủ đô Oslo. Cùng với VOICE Na Uy, phái đoàn đã hội kiến với Phó Giám đốc phụ trách khu vực Đông Á và Châu Đại Dương, ông Gry Rabe Henriksen, và hai Cố vấn cao cấp về Đông Á và Châu Đại Dương của Bộ Ngoại giao Na Uy, bà Anna Lilleoren, và bà Anniken Enerson.

Phái đoàn đã thảo luận về cuộc đối thoại Nhân quyền song phương Việt Nam – Na Uy, các vụ bắt bớ gần đây, và các khuyến nghị UPR mà Na Uy đã đưa cho chính phủ Cộng sản Việt Nam (trong đó có vấn đề luật báo chí và hoạt động Nhân quyền).

Các đại diện VOICE cũng đã trao đổi về phương cách Na Uy có thể tài trợ cho các tổ chức Xã hội dân sự ở Việt Nam, cũng như thúc đẩy các vấn đề Nhân quyền trong khuôn khổ Thương mại tự do EVFTA giữa Việt Nam và EU. Kết thúc buổi họp, Bộ Ngoại giao Na Uy cảm ơn phái đoàn đã cập nhật tình hình và đưa ra các khuyến nghị nêu trên.

Trước đây, vào tháng 7 vừa qua, Anna Nguyễn đã đồng hành với bà Nguyễn Thị Kim Liên, mẹ của Tù nhân lương tâm Đinh Nguyên Kha trong cuộc Đối thoại Nhân quyền Úc-Việt Nam lần thứ 14. Đinh Nguyên Kha hiện đang thụ án tù 6 năm chỉ vì phân phát những tờ rơi chỉ trích Chính phủ Cộng sản Việt Nam.

VOICE Australia cùng mẹ tù nhân chính trị Đinh Nguyên Kha đi vận động cho nhân quyền Việt Nam
Từ phải sang, Anna Nguyễn, bà Nguyễn Thị Kim Liên, mẹ của tù nhân lương tâm Đinh Nguyên Kha trong cuộc Đối thoại Nhân quyền Úc – Việt Nam lần thứ 14.

Anna Nguyễn, hiện đang là đại diện VOICE tại Thái Lan, và trong thời gian qua, cô đã giúp thiết lập hồ sơ cho nhiều người Việt tị nạn Cộng sản lưu lạc tại Thái Lan trong gần 3 thập niên được định cư tại Canada.

“Sau khi tiếp xúc và trình bày với giới chức thuộc Bộ Ngoại giao các nước đã đi qua, Anna nhận thấy nhiều quốc gia Âu châu quan tâm về việc Hà Nội không tôn trọng Quyền con người. Qua Hiệp định Thương mại tự do Việt Nam – EU, Âu châu có thể áp lực Nhà nước Cộng sản Việt Nam phải tuân theo các điều khoản quốc tế quy định về Nhân quyền, Anna nhận định về kết quả đạt được trong chuyến đi châu Âu này.

“Anna hy vọng rằng tất cả những giới chức hữu trách phái đoàn đã gặp gỡ sẽ đưa ra khuyến nghị thúc đẩy sự phát triển Xã hội dân sự ở Việt Nam và áp lực nhà cầm quyền trong nước ngưng các hành vi đàn áp Nhân quyền”.

VPY, Theo Thoibao.com, số phát hành 2473, ngày 12/10/2017

(*) UPR (Universal Periodic Review): Kiểm điểm Định kỳ Phổ quát dưới sự bảo trợ của Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc, tất cả 192 nước thành viên của Liên Hiệp Quốc, được tổ chức mỗi 4 năm một lần để rà soát tình hình Nhân quyền của mỗi quốc gia.

 

Bài nói chuyện về Việt Nam trên Đài phát thanh CRo Plus Cộng Hòa Séc

Hôm 10 tháng 10 vừa qua, đài phát thanh quốc gia Cộng hòa Séc thực hiện cuộc phỏng vấn cô Marie Strašáková, nhà nghiên cứu Việt Nam thuộc bộ môn các nghiên cứu về Châu Á của trường Tổng hợp Palacky, Olomouc. Câu chuyện xung quanh vấn đề thái độ của Chính quyền cộng sản Việt Nam với những nhà hoạt động, với giới bất đồng chính kiến.

Giới bất đồng tại Việt Nam hiện nay ra sao, có thể ước lượng, ví dụ, ở Việt Nam có bao nhiêu phần trăm người dân công khai đứng lên phản đối sự độc quyền của đảng cộng sản?

Tôi sẽ bắt đầu một cách khái quát một chút. Cần phải nói rằng Hiến pháp Việt Nam có khẳng định về Quyền con người trong điều 25, nhưng có rất nhiều các lỗ hổng, các khoảng trống, rằng quyền này không có hiệu lực một khi an ninh của dân tộc bị đe dọa. Vấn đề chủ yếu là chính quyền Việt Nam sử dụng cách phát biểu hết sức mơ hồ để định nghĩa, thế nào là cách hành xử chống phá nhà nước. Vì thế, ví dụ, có thể chỉ liên lạc, gặp gỡ với các Nhà hoạt động vì dân chủ, vì Quyền con người, hay là việc truyền tải các tư tưởng tự do, cũng có thể bị coi là hiểm họa cho chế độ cộng sản, và là điều dẫn chúng ta tới câu trả lời cho câu hỏi được đặt ra. Bởi vì giới bất đồng có thể là bất cứ ai, trong số họ có các cựu đảng viên cộng sản, cựu công an, nhà báo, các nghệ sĩ, bác sĩ. Phần lớn họ là những người có học, sống tại thành phố và có quan hệ với phương Tây. Tuy nhiên, về số lượng thì quả thật rất khó ước đoán, bởi vì phần lớn người dân ở Việt Nam đều không quá quan tâm đến chính trị, chúng ta có thể nói rằng, nhiều phần họ chỉ quan tâm đến cuộc sống thường ngày. Dẫu vậy, chúng ta có thể nói, hàng năm số lượng người bất đồng ở Việt Nam đang tăng dần chính nhờ internet, nhờ mạng xã hội và mức độ liên kết rộng rãi hơn giữa Việt Nam và phương Tây.

Vậy chính quyền có tìm cách đàn áp? Bằng những phương cách nào?

Chắc chắn là chính quyền tìm cách đàn áp các hoạt động của họ và để đạt được mục đích này người ta sử dụng các cơ chế kiểm soát xã hội khác nhau, trong một số trường hợp, cả các hình thức trừng phạt ngầm, ví dụ như từ việc rất đơn giản là thu hồi hộ chiếu, không cấp thị thực, ngăn không cho về nước đối với các nhà bất đồng chính kiến hay là các nhà hoạt động ở nước ngoài, thu hồi giấy phép cư trú ở thành phố và trong một số trường hợp đặc biệt thì còn bị tấn công hay đánh đập ngoài phố, và mức cuối cùng là bị bắt bớ, tù đày.

Chị có nhắc đến quan hệ với phương Tây. Các nhà bất đồng người Việt được sự ủng hộ như thế nào từ nước ngoài?

Cần phải nói là đây cũng là điều rất khó ước đoán. Một cách tổng quát, ở Việt Nam, chính quyền Việt Nam không ủng hộ các hoạt động của các Tổ chức phi chính phủ chuyên về Vấn đề Nhân quyền, họ cũng rất nhạy cảm khi các nước khác, nhất là các nước phương Tây tìm cách giữ cho Nhân quyền được tôn trọng, vì họ coi điều này là can thiệp vào nội tình của đất nước. Thế nhưng, sự ủng hộ lại vẫn là có thật. Human Rights WatchAmnesty International và các tổ chức khác đang cố gắng lưu ý đến các vấn đề tại Việt Nam, và một khi họ tích cực một cách nào đó, thì họ cũng cố gắng không để truyền thông nói nhiều đến các hoạt động ấy, để các cộng tác viên của họ, hoặc là những người mà họ giúp đỡ, không gặp nguy hiểm.

Chúng ta đã nghe trong phóng sự rằng các nhà Bất đồng chính kiến tại Việt Nam có được các kỹ thuật hiện đại, một mặt khác trong đó người ta cũng nói rằng kỹ thuật chẳng thể là cứu cánh, mà còn cần đến các hoạt động của con người và sự tận tụy với ý tưởng. Trong khía cạnh này thì giới bất đồng người Việt thế nào?

Tôi cũng cho rằng giới bất đồng chính kiến của Việt Nam phát triển chính nhờ internet, nói cho cùng internet chính là một diễn đàn lâu dài, nơi họ có thể thể hiện các quan điểm của mình, Facebook được sử dụng rất nhiều, và YouTube cũng thế, các ứng dụng này nối các nhà bất đồng với nhau và họ có thể ủng hộ lẫn nhau một cách nào đó. Tuy vậy, họ vẫn chưa thực sự có được chỗ đứng và chưa biến được hàng loạt các ý tưởng này thành hiện thực.

Hôm nay, ông Tiến sĩ Nguyễn Quang A, một nhà kinh tế và doanh nhân và nhà hoạt động sẽ phát biểu tại Forum 2000, ông đã ra khỏi Đảng cộng sản. Chuyện đó có phổ biến ở Việt Nam? Người ta sau đó có bị mang tì vết gì không?

Chuyện này thì quả thật chưa thật phổ biến, ngay cả khi có thể tìm thấy các cựu đảng viên trong số các nhà bất đồng chính kiến, nhưng dĩ nhiên đại đa số người Việt vẫn sợ ra công khai, chính vì điều mà tôi đã nhắc tới, rằng người dân không mấy quan tâm đến chính trị, một mặt khác, họ sợ bị đàn áp, bị trừng phạt, và có thể cũng không phải vì bản thân, mà nhiều phần vì gia đình của họ.

Tiến sĩ Nguyễn Quang A tham gia một cuộc biểu tình “Yêu cầu minh bạch thảm họa biển miền Trung”, năm 2016. Nguồn ảnh REUTERS Kham
Tiến sĩ Nguyễn Quang A tham gia một cuộc biểu tình “Yêu cầu minh bạch thảm họa biển miền Trung”, năm 2016. Nguồn ảnh: REUTERS/Kham

Ông Nguyễn Quang A là một trong số hơn 100 người đã cố gắng ra Ứng cử Đại biểu Quốc hội trong lần bầu cử vừa qua với tư cách là một Ứng cử viên độc lập, tuy vậy hầu như không một ai trong số họ làm được điều đó. Vậy có nghĩa là đảng cộng sản tại Việt Nam chẳng thiết gì với việc mở ra một không gian cho giới dân chủ đối lập, cho dù chỉ là bề ngoài?

Chắn chắn là họ không thiết tha gì chuyện đó. Cần phải nói rằng chính quyền Việt Nam đã đạt được rất nhiều thành tựu từ năm 86, khi bắt đầu cuộc cải cách kinh tế “Đổi mới”, có thể nói, chính phủ đã đưa đất nước thoát khỏi sự cô lập trên trường quốc tế và có được danh tiếng trong khu vực. Chính họ đã tạo tiền đề cho sự phát triển về kinh tế, tuy vậy rất đáng tiếc là về mặt chính trị thì ngay từ 1986 họ đã tỏ thái độ rằng sẽ không có bất kỳ một sự thay đổi nào cho một quá trình dân chủ hóa rộng rãi, hay là họ sẽ không khởi động cho bất cứ chủ nghĩa đa nguyên nào và cho đến bây giờ điều đó cũng chưa xảy ra.

Cô Marie Strasakova, nhà nghiên cứu về Việt Nam tại bộ môn các nghiên cứu Á châu của trường Đại học Tổng hợp Palackeho tại Olomouc phân tích.
Xin cảm ơn cô và hẹn gặp lại…

Nguồn: rozhlas.cz , Đài phát thanh CRo Plus Cộng Hòa Séc phát vào lúc 7h15
Người dịch: Thanh Mai

Một năm sau ngày bị bắt Civil Rights Defenders yêu cầu trả tự do cho Mẹ Nấm

Thông cáo từ Civil Rights Defenders

Ngày 10 tháng 10 năm 2016, Chính quyền Việt Nam bắt blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, bút danh Mẹ Nấm, với tội danh Tuyên truyền chống phá Nhà nước. Ngày 29 tháng 6 năm 2017, Mẹ Nấm bị kết án 10 năm tù giam. Mẹ Nấm được biết đến từ năm 2006 với các hoạt động tích cực về truyền thông nhằm lên án vấn nạn tham nhũng tràn lan, các vi phạm nhân quyền và chính sách đối ngoại của Chính quyền Việt Nam. Việc bắt giữ và kết án cô được xem là có động cơ chính trị. Tổ chức Civil Rights Defenders kêu gọi chính quyền Việt Nam phải trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện cho Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, cũng như chấm dứt các cuộc đàn áp có quy mô với giới blogger và nhà báo theo Điều 88 Bộ luật Hình sự.

Sáng ngày 10 tháng 10 năm 2016, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh bị bắt khi đang trên đường đến thăm một nhà hoạt động khác đang trong tù. Việc bắt bớ và giam giữ liên tục sau đó không gì hơn chính là một cuộc bức hại để trả đũa những hoạt động Bảo vệ Nhân quyền quả cảm của cô.

Từ năm 2006, Mẹ Nấm đã viết các bài blog về tình trạng vi phạm nhân quyền và tham nhũng tại Việt Nam. Năm 2013, cô là người đồng sáng lập Mạng lưới Blogger Việt Nam, mà hiện đang bị chặn trong nước. Cô từng điều tra và công bố nhiều tài về bảo vệ môi trường, sức khỏe cộng đồng, cải cách đổi mới, và các nỗ lực chống tra tấn, cũng như chỉ trích các chính sách đối ngoại của Việt Nam đối với Trung Quốc về tranh chấp trên Biển Đông. Mẹ Nấm đã đăng tải thông tin về 30 trường hợp người bị chết bất thường trong khi bị giam giữ tại đồn công an. Cô đã thu thập thông tin, cả trên mạng và đi thực tế, nhằm đòi hỏi bồi thường cho các nạn nhân của Thảm họa môi trường năm 2016 do Formosa Hà Tĩnh, một công ty thép có trụ sở tại Đài Loan đã xả thải chất độc ra môi trường biển, khiến cuộc sống của hàng chục ngàn người dân ở bốn tỉnh duyên hải miền Trung bị ảnh hưởng. Vì những nỗ lực bảo vệ nhân quyền không mệt mỏi đó, cô thường xuyên bị chính quyền giam giữ, thẩm vấn, và đánh đập.

Ngày 20 tháng 6 năm 2017, Mẹ Nấm được cho phép gặp luật sư lần đầu tiên sau nhiều tháng biệt giam kể từ ngày bị bắt, 10 tháng 10 năm 2016. Trước phiên xét xử, chính quyền đã đưa cả gia đình cô vào tầm ngắm. Tình trạng tồi tệ lên đến đỉnh điểm là vào ngày 20 tháng 5 năm 2017 khi hơn 50 công an viên bao vây ngôi nhà của gia đình.

Ngày 29 tháng 6 năm 2017, sau một phiên xử vội vã vốn không đáp ứng các tiêu chuẩn quốc tế về Xét xử công bằng, Toà án nhân dân tỉnh Khánh Hòa đã kết án Mẹ Nấm 10 năm tù giam theo Điều 88 của Bộ luật hình sự về tội “Tuyên truyền chống nhà nước”. Bản án thêm phần hà khắc cùng những lo lắng về tình trạng sức khỏe của cô đang ngày một xấu đi.

Công Ước Quốc Tế về Quyền Dân sự và Chính trị (ICCPR), mà Việt Nam là một quốc gia thành viên, cho rằng bất cứ ai bị bắt hoặc giam giữ đều có quyền được xét xử nhanh chóng mà không bị trì hoãn một cách vô cớ và không khuyến khích giam giữ trước khi xét xử. Bất cứ ai bị bắt hoặc giam giữ đều có quyền lựa chọn luật sư và có một tiến trình xét xử không chậm trễ việc giam giữ hợp pháp. Ủy ban Nhân quyền Liên Hiệp Quốc, bên giám sát việc thực hiện ICCPR, cho rằng biệt giam chính là sự phủ nhận quyền được xét xử công bằng, và làm tăng nguy cơ tra tấn. Tháng 4 năm 2017, Nhóm Làm việc Liên Hiệp Quốc về Giam giữ Tùy tiện thấy rằng việc giam giữ Mẹ Nấm là độc đoán và kêu gọi trả tự do cho cô. Ngược lại, Việt Nam đã dùng Luật hình sự để tiến hành bức hại Mẹ Nấm. Trái với các nghĩa vụ của Việt Nam với luật quốc tế, Điều 88 thường được sử dụng để bịt miệng và bỏ tù các nhà phê bình chính quyền và các nhà bảo vệ nhân quyền ôn hòa khi họ chỉ thực hành quyền tự do ngôn luận và tư tưởng của mình.

Nhân một năm kể từ ngày Mẹ Nấm bị bắt và giam giữ tùy tiện, Civil Rights Defenders kêu gọi chính quyền Việt Nam trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện cho Mẹ Nấm, và ngay lập tức chấm dứt các cuộc đàn áp có quy mô với giới blogger và nhà báo theo Điều 88 Bộ luật Hình sự. Là một tù nhân lương tâm, Mẹ Nấm có quyền được điều trị, bao gồm các chăm sóc y tế cần thiết mà Việt Nam phải đảm bảo vô điều kiện. Việt Nam nên sửa đổi hoặc bãi bỏ những phần của Bộ luật hình sự đi ngược các nghĩa vụ của Việt Nam theo luật quốc tế. Đồng thời, các nhà tài trợ, các đối tác thương mại và đặc biệt là các bên đang muốn mở rộng quan hệ với Việt Nam cũng nên áp lực lên chính quyền nước này để thả Mẹ Nấm và tất cả những người bị bắt giữ một cách độc đoán chỉ vì thực thi quyền tự do ngôn luận của họ.

Download bản PDF – Thông cáo từ Civl Rights Defender

Một năm sau ngày bị bắt Civil Rights Defender yêu cầu thả tự do cho Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh - VietnamVOICE
Vào ngày 10 tháng 10 năm 2016, Chính quyền Việt Nam đã bắt giữ blogger Mẹ Nấm, vì tội Tuyên truyền chống phá Nhà nước.

Nguồn từ: Civil Rights Defenders – One Year After Arrest, Demand for Release of Vietnamese Human Rights Defender Me Nam

Chính quyền Việt Nam mạnh tay đàn áp nhân quyền trước thềm APEC – dpa International

Động thái đàn áp những người bất đồng chính kiến của an ninh Việt Nam trong nhiều tháng trời khiến ít nhất 12 người bị bắt giam trên cả nước. Việc đàn áp diễn ra ngay trước thềm Hội nghị Thượng đỉnh Hợp tác Kinh tế châu Á – Thái Bình Dương (APEC), diễn ra tại Đà Nẵng vào tháng 11. Hội nghị quy tụ các quan chức cấp cao khu vực Thái Bình Dương.

Hà Nội (dpa) – Nguyễn Viết Dũng, 31 tuổi, bị an ninh bắt vào trưa 27/9 tại quê nhà Nghệ An. Từ đó đến nay, không ai được tiếp xúc với Dũng, kể cả người nhà và luật sư. Cha anh, ông Nguyễn Viết Hùng không biết làm cách nào để giúp con trai mình.

Anh Dũng bị cáo buộc về tội “tuyên truyền” chống phá nhà nước, với mức án có thể lên tới 20 năm tù giam.

“Dũng đã đi theo con đường của nó, nên sớm muộn gì nó cũng bị bắt. Tôi không sốc, cũng không ngạc nhiên gì khi người ta bắt nó nhưng tôi rất tức giận”, từ Nghệ An, ông Hùng trao đổi qua điện thoại.

Chuyện của Dũng không phải là cá biệt. Có ít nhất 12 nhà bất đồng chính kiến bị bắt, buộc tội hoặc kết án chống phá nhà nước kể từ tháng Sáu, là một trong những cuộc đàn áp giới bất đồng chính kiến mạnh mẽ nhất của chính quyền Việt Nam nhiều năm nay.

Ở một diễn biến khác, Giáo sư Phạm Minh Hoàng, một nhà bất đồng chính kiến có song tịch Việt Nam và Pháp, thậm chí đã bị tước quyền công dân Việt Nam và trục xuất sang Paris.

Việt Nam là nước có thể chế độc đảng với đảng Cộng sản là đảng duy nhất nắm quyền. Việt Nam cấm giới bất đồng chính kiến, khép tội hình sự những hoạt động của các đảng đối lập và bắt giam những nhà hoạt động ủng hộ dân chủ.

Phạm Đoan Trang, cựu phóng viên báo nhà nước – hiện đang là một nhà hoạt động nhân quyền, nói rằng tình hình phong trào bất đồng chính kiến đang trở nên ảm đạm hơn: “Lực lượng an ninh sẽ không dừng lại và họ cũng sẽ không ngừng đàn áp bằng bạo lực. Do đó, quãng thời gian sắp tới sẽ cực kỳ tăm tối cho Việt Nam.”

Những nhà hoạt động đối đầu với chính phủ chủ yếu truyền tải thông điệp thông qua mạng xã hội. Họ đấu tranh cho các vấn đề từ môi trường đến tranh chấp chủ quyền trên biển Đông.

Ông Phil Robertson, Phó Giám đốc ban Á châu của Human Rights Watch (Tổ chức Theo dõi Nhân quyền có trụ sở tại New York) nhận định: “Có vẻ như Chính phủ Việt Nam cảm thấy bị đe dọa vì các chiến dịch đang ngày càng có tổ chức và phối hợp tốt hơn… song song đó ảnh hưởng ngày càng mạnh mẽ của truyền thông internet giúp mọi người dân có thêm nhiều cách tổ chức mới.”

Dũng thành lập Đảng Cộng Hòa Hội những người yêu Quân lực Việt Nam Cộng Hòa, cả hai đều liên quan đến chế độ cũ Sài Gòn – đồng minh của Mỹ bị Quân đội Cộng sản đánh bại trong chiến tranh Việt Nam.

Anh đã đăng các hình chụp anh mặc quân phục quân đội và quốc kỳ của Chính thể Việt Nam Cộng Hòa. Những biểu tượng này vốn là điều bị cấm kỵ trong tại Việt Nam hiện nay.

Cha của Dũng chia sẻ anh là một người năng nổ trong các hoạt động giúp đỡ cộng đồng.

“Nó giúp người ta làm đường, xây trường học, còn giúp những người khó khăn nữa, nhưng chính quyền lại nghĩ rằng nó kích động quần chúng,” ông nói.

Ông còn cho biết thêm, từ khi Dũng bị bắt, dân làng không dám nói gì để “tránh bị vạ lây.”

Ông Nguyễn Quang A, một doanh nhân và nhà kinh tế học đã về hưu, đồng thời là một trong những nhà hoạt động dân chủ có tiếng tại Việt Nam nhận định, việc bị cho vào tầm ngắm là thành phần chống đối tùy thuộc vào cách anh thể hiện sự ủng hộ cho Dân chủNhân quyền.

“Nếu anh cất tiếng nói ủng hộ chế độ cũ, thì họ sẽ coi anh nguy hiểm hơn số khác” Tiến sĩ Nguyễn Quang A cho hay.

Những tù nhân chính trị khác, như blogger Mẹ Nấm – Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, bị bắt về tội chỉ trích đảng Cộng sản Việt Nam trên cộng đồng blogger.

Theo Carl Thayer – Giáo sư danh dự Đại học New South Wales (Úc), là chuyên gia hàng đầu về Việt Nam, việc ra quân đàn áp của Chính phủ Việt Nam có thể nằm trong kế hoạch chuẩn bị trước cho Hội nghị thượng đỉnh APEC dự kiến diễn ra vào tháng 11 tại Đà Nẵng. Hội nghị sẽ quy tụ những lãnh đạo trong khu vực Thái Bình Dương và Tổng thống Mỹ Donald Trump.

Quốc tế sẽ dành sự tập trung vào Việt Nam, do đó chính phủ muốn đảm bảo rằng các Nhà hoạt động không thể tận dụng cơ hội này để thu hút sự chú ý của quốc tế đến những vấn đề mà họ đang đấu tranh.

“Thời điểm bắt giữ và xét xử cho thấy chính phủ đang tiến hành các động thái ngăn chặn trước thềm hội nghị để cảnh cáo, hăm dọa các nhà hoạt động khác khỏi việc xuống đường biểu tình hoặc phản đối trên mạng,” ông Thayer cho biết.

Ông còn nhắc lại, nhiều nhà hoạt động đã cố gắng lôi kéo sự chú ý của truyền thông và lãnh đạo thế giới trong Hội nghị APEC diễn ra tại Hà Nội vào năm 2006.

Tiến sĩ Nguyễn Quang A cho rằng, dù chính phủ đang đàn áp quyết liệt nhưng không thể ngăn các nhà hoạt động nhiệt huyết thực hiện những việc mà họ vẫn đang làm.

Ông nói: “Nếu đã muốn đấu tranh cho Dân chủ, Nhân quyền, anh phải đối mặt với tất cả các tình huống, hậu quả. Và tôi nghĩ với những Nhà hoạt động đang bị cầm tù, họ không sợ gì hết.”

“Tất nhiên những biện pháp cứng rắn của chính quyền có thể khiến người ta lo lắng một chút, nhưng có thể thấy đây chỉ là tình trạng tạm thời thôi,” ông cho biết thêm.

Nhà báo Phạm Đoan Trang tin rằng sẽ có “ánh sáng cuối đường hầm” cho Việt Nam, bất chấp những thách thức về nhân quyền đang tác động đến đất nước trong tương lai gần:

“Chỉ là vấn đề thời gian thôi, và chúng tôi phải sống để vượt qua những khó khăn đó”, Đoan Trang nói.

Từ: dpa International – “Vietnam activists face sustained government crackdown ahead of APEC”