Tại sao tôi không trở thành đảng viên Đảng Cộng sản?

Gần đây, sau sự kiện Giáo sư Chu Hảo bị xem xét kỉ luật vì ông đã cho “xuất bản một số cuốn sách có nội dung trái với quan điểm, chủ trương, đường lối của Đảng, Nhà nước”, đã có nhiều đảng viên kỳ cựu như nhà văn Nguyên Ngọc, Tiến sĩ Mạc Văn Trang công khai tuyên bố từ bỏ Đảng Cộng sản để phản đối hành động đàn áp trí thức trên của chính quyền Việt Nam.

Qua sự kiện này, tôi muốn chia sẻ câu chuyện của tôi, một người trẻ, việc tại sao tôi không trở thành đảng viên Đảng Cộng sản.

Tôi lớn lên trong một gia đình nông dân ở miền Bắc Việt Nam, bố tôi từng đi lính trong chiến tranh biên giới năm 1979 và ông cũng là một đảng viên. Sau khi tốt nghiệp đại học năm 2010, tôi làm công tác giảng dạy trong trường đại học và tôi có rất nhiều cơ hội để trở thành đảng viên.

Tại sao tôi không trở thành đảng viên Đảng Cộng sản?
Tiến sĩ Mạc Văn Trang và nhà văn Nguyên Ngọc

Trong trường đại học tôi dạy, có nhiều cơ sở đảng gọi là chi bộ, đứng đầu một trong các chi bộ là thầy Trưởng khoa của tôi. Hàng năm, các chi bộ có chỉ tiêu phải tuyển thêm đảng viên mới, và vì vậy người đứng đầu chi bộ chịu nhiều áp lực về việc này. Thực sự, phần đa các giảng viên trẻ trong khoa như tôi không ai muốn vào Đảng, nếu có vào Đảng không phải họ tin tưởng gì Đảng, đơn thuần là họ muốn tìm một cơ hội thăng tiến hoặc họ cả nể sếp của mình.

Phần tôi, sếp của tôi nhiều lần đề nghị tôi vào Đảng, và thú thực tôi hiểu khó khăn của ông, vì năm sau nếu ông không tìm được ai vào đảng thì có thể ông bị Đảng kỉ luật. Vì cả nể, tôi đã từng tham gia học một lớp cảm tình Đảng, nhưng điều đó khiến tôi rõ ràng hơn trong quyết định không vào Đảng của mình. Chỉ sau 10 phút trong lớp, tôi nghe toàn tuyên truyền về chủ nghĩa Marx – Lenin, con đường lên chủ nghĩa xã hội, sự sụp đổ của chủ nghĩa tư bản .v..v.. Tôi tự đặt câu hỏi tại sao thế kỉ XXI rồi người ta còn đi tuyên truyền những thứ nhảm nhí cho giới trẻ. Và tôi quyết định ‘biến’ khỏi lớp ngay lập tức.

Như đã nói ở trên, bởi lý lịch cũng như công việc của tôi lúc đó, và do yêu cầu kết nạp đảng viên hàng năm của chi bộ, tôi có thể vào Đảng bất cứ lúc nào, chỉ cần tôi đồng ý; tuy nhiên, tôi đã không vào Đảng.
Lúc đó, quyết định không vào Đảng của tôi có thể phần nhiều dựa trên trực giác, nhưng giờ đây, khi có thời gian tìm hiểu nhiều hơn về lịch sử Việt Nam, cũng như những vấn nạn của Việt Nam đương đại, tôi thấy rằng đây là một trong những quyết định đúng đắn nhất về mặt chính trị của tôi.

Tại sao lại như vậy?

Thứ nhất, tôi nhận thấy rằng, về cơ sở tư tưởng của Đảng cộng sản Việt Nam nói riêng và các Đảng Cộng sản nói chung, các nguyên tắc như tập trung dân chủ, chuyên chính vô sản, sở hữu chung và kế hoạch hóa, đều là những nguyên tắc sai lầm: tập trung dân chủ dẫn đến độc tài, chuyên chính vô sản dẫn đến giết chóc, sở hữu chung và kế hoạch hóa dẫn đến làm nghèo nàn xã hội.

Các Đảng Cộng sản, trong đó có Đảng Cộng sản Việt Nam, được dẫn dắt bởi các nguyên tắc như vậy sẽ không thể là các đảng tiến bộ của nhân loại như họ tuyên bố, mà thực chất chúng sẽ trở thành các đảng kéo lùi lịch sử nhân loại. Các sự kiện trong lịch sử Việt Nam như thủ tiêu những người yêu nước giai đoạn 1944 – 1946, Nhân Văn – Giai Phẩm, Cải cách ruộng đất, đánh tư sản ở Miền Nam, trại cải tạo, thuyền nhân, hay các thảm họa kinh tế gần đây như Boxit, Vinashin minh chứng điều đó.

Hiện nay, dù đã có nhiều cải cách tự cứu mình, như cái gọi là ‘đổi mới’ năm 1986, tuy nhiên bản chất độc tài bạo lực của Đảng Cộng sản Việt Nam vẫn còn đó. Người Việt Nam hầu như không có bất cứ quyền chính trị dân sự nào, họ không có quyền bầu cử trong một cuộc bầu cử tự do công bằng, họ không có quyền lập hội đoàn, họ không có quyền nói lên tiếng nói của mình. Đảng Cộng sản vẫn độc quyền cai trị Việt Nam, bất cứ ai lên tiếng về vấn đề gì, dù ôn hòa hay cấp tiến, đều bị họ đàn áp. Và sẽ không có gì lạ khi mà ngay cả những người như GS Chu Hảo, vốn là một đảng viên ôn hòa và có nhiều đóng góp cho sự phát triển văn hóa Việt Nam đương đại, cũng bị họ đàn áp như chúng ta thấy gần đây.

Thứ hai, tôi cũng thấy rằng, việc trở thành đảng viên Đảng Cộng sản, là biến mình trở thành nô lệ tự nguyện cho nó.

Một người dân trong chế độ Cộng sản chịu nhiều sự ràng buộc, tưởng là đã nhiều, một đảng viên còn chịu nhiều sự ràng buộc hơn thế. Bạn phải tuân thủ kỉ luật Đảng, họp hành hàng tháng, và hàng năm phải phê bình, tự phê bình. Tất cả những điều này chói trặt bạn, và bạn chẳng thể làm điều gì nữa; ngay cả khi thấy một việc bất bình bạn cũng không thể tự do lên tiếng, vì như vậy có thể làm tổn hại “lợi ích quốc gia, lợi ích Đảng”. Và điều đặc biệt là, vào Đảng thì dễ, ra khỏi Đảng thì khó hơn lên trời.

Việc mở rộng đảng viên hiện nay của Đảng cộng sản (với khoảng 5 triệu đảng viên), thực chất là mở rộng việc kiểm soát xã hội, và không nhằm mục đích gì hơn là củng cố sự cai trị của họ. Thông qua việc độc quyền phân phối quyền lực, của cải, cùng các cơ chế đảng, Đảng Cộng sản cột chặt 5 triệu đảng viên (cùng gia đình của họ) vào cùng với số mệnh của mình. Hi vọng tiếp cận với các nguồn lực trên (thực chất đa phần chỉ nằm trong tay thiểu số chóp bu đảng và con cháu), họ buộc phải trung thành với Đảng Cộng sản.

Chính cơ chế này lại dẫn đến nhiều điều tệ hại cho tương lai Việt Nam: 1) Vì vào Đảng là cơ hội duy nhất tiếp cận với quyền lực và tiền bạc, thực tế này biến bộ máy Đảng và nhà nước trở thành một bộ máy tham nhũng. 2) Những người trẻ có tài năng, thay vì dùng tài năng của mình đóng góp cho sự phát triển xã hội như trong các nền dân chủ, họ chỉ tìm cách tham nhũng và làm giàu cho bản thân trong cơ chế Đảng.

Bạn nghĩ gì về tương lai Việt Nam, khi đặt đất nước trong tay một đảng như vậy?

Còn tôi, đó là hai lý do tôi quyết định không trở thành thành viên Đảng Cộng sản. Là người Việt Nam, tôi mong muốn người dân được tự do, dân tộc Việt Nam giàu mạnh, tuy nhiên, tôi hiểu rằng điều này không thể thực hiện với Đảng Cộng sản. Việt Nam cần một con đường khác, và con đường đó phải là xây dựng nên một nền dân chủ tự do.

Đó là lý do tôi nghỉ công việc của mình, để trở thành một thực tập sinh tại VOICE. Thông qua các khóa học ở VOICE, và cơ hội đến các nước dân chủ tự do, tôi hiểu hơn vấn nạn của Việt Nam, hiểu rõ hơn nỗi thống khổ mà người dân Việt Nam phải chịu đựng trong chế độ cộng sản, không được làm con người thực sự; và tôi biết phải làm gì cho tương lai đất nước.

Thông qua sự kiện xem xét kỷ luật Giáo sư Chu Hảo, cũng như việc từ bỏ Đảng của nhà văn Nguyên Ngọc, Tiến sĩ Mạc Văn Trang cùng nhiều người khác, tôi muốn chia sẻ với mọi người quan điểm không trở thành đảng viên Đảng Cộng sản của một người trẻ như tôi. Tôi tin rằng từ bỏ Đảng Cộng sản hay không trở thành đảng viên Đảng Cộng sản là một điều mọi người Việt Nam có lương tâm cần làm. Nhưng tôi cũng tin rằng chỉ vậy thôi là chưa đủ, để Việt Nam thay đổi, mỗi người chúng ta cần tiến thêm một bước là đấu tranh để thiết lập một nền dân chủ tự do ở Việt Nam.

Trọng Quân (Thực tập sinh)